Người Cô Ấy Yêu
Chương 1:
Năm thứ ba sau khi chia tay.
và Tưởng Kiêu gặp lại nhau tại một khách sạn xa hoa.
là lễ tân khách sạn.
ta cùng bạn gái vào ở phòng Tổng thống.
Tối hôm đó, nhận được ba cuộc ện thoại nội bộ của ta.
Lần thứ nhất, ta nói: “Ga giường bẩn , thay .”
gọi nhân viên vệ sinh qua xử lý.
Hai tiếng sau, ta lại gọi ện đòi thay ga giường.
tiếp tục làm theo đúng quy trình.
Lúc hai giờ sáng, ta gọi cuộc ện thoại thứ ba.
cướp lời trước khi ta kịp mở miệng, lịch sự từ chối:
“Xin lỗi ngài, nhân viên vệ sinh đã tan làm ạ.”
đàn khẽ cười nhạt, thong thả nói:
“Vậy cô lên mà thay.”
kh để ý đến ta, tự ý cúp ện thoại.
C việc của là lễ tân, chẳng lý do gì làm việc của nhân viên vệ sinh cả.
Đồng nghiệp ghé sát lại, vẻ mặt bí hiểm hỏi :
“Lại là vị khách ở phòng Tổng thống đó gọi à?”
Th gật đầu, đồng nghiệp che miệng cười trộm:
“Một đêm hành hạ nhân viên vệ sinh lên thay ga giường ba lần, khả năng chiến đấu này đúng là đáng nể thật đ!”
“Thế cô bảo nhân viên vệ sinh nghỉ , ta trả lời ?”
thành thật kể lại: “ ta bảo lên thay.”
Đồng nghiệp sững , bật cười mỉa mai.
“Ở phòng Tổng thống thì ghê gớm lắm ? Đúng là kh biết tôn trọng khác.”
“ ta tưởng khách sạn là nhà chắc? Thật sự coi lễ tân chúng ta là phục vụ 24/24 à...”
Lời còn chưa dứt, chiếc ện thoại trước mặt cô đột ngột vang lên.
Cô g giọng bắt máy.
Giây tiếp theo, cô cung kính gọi một tiếng “Giám đốc”.
Đầu dây bên kia kh biết đã nói gì.
Đồng nghiệp bỗng nhiên trợn tròn mắt .
“Ông nói để Hứa Đường bây giờ lên phòng Tổng thống thay ga giường ?”
---
Mười lăm phút sau, đứng trước cửa phòng Tổng thống, c.ắ.n răng nhấn chu cửa.
ra mở cửa là Tưởng Kiêu đang khoác áo choàng tắm.
Th là , ta nghiêng để bước vào.
Trong phòng tắm mơ hồ truyền đến tiếng nước chảy róc rách.
ta dẫn vào phòng ngủ.
Sau đó, ta tự nhiên ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh.
ta ung dung ngậm một ếu t.h.u.ố.c trong miệng châm lửa.
im lặng lật tấm chăn ra.
Vệt nước trên ga giường bất ngờ đập vào mắt .
Lồng n.g.ự.c như vừa bị ai đó đ.ấ.m mạnh một nhát.
Trái tim dâng lên một cơn đau âm ỉ.
ta nhả ra một vòng khói, giọng ệu lộ rõ vẻ lười nhác sau khi được thỏa mãn:
“Vất vả cho cô , bạn gái phản ứng hơi mạnh, kh thay thì kh ngủ được.”
“Phiền cô nh tay một chút, cô hơi mệt .”
cố gắng giữ bình tĩnh: “Năm phút là xong thôi.”
thao tác nh nhẹn để tháo lớp ga bẩn ra, sau đó trải lớp ga sạch mới vào.
Sau khi hoàn thành, ôm l tấm ga giường vừa thay, đang định quay rời .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhưng ta đột nhiên áp sát, ép chặt vào mép giường, khiến kh còn đường lui.
ta tiếp tục lấn tới, loạng choạng ngã ngửa ra giường.
Giây tiếp theo, đã bị ta đè chặt dưới thân, kh thể cử động.
Tiếng nước trong phòng tắm vẫn chưa dừng lại.
siết chặt tay, vịn vào mép giường cố gắng đứng dậy.
Nhưng sức lực quá chênh lệch, hoàn toàn kh thể làm ta lung lay dù chỉ một chút.
cau mày đẩy vào lồng n.g.ự.c ta, hạ thấp giọng:
“Bạn gái sẽ hiểu lầm đ, bu ra.”
Ánh mắt đàn lạnh lẽo, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả bên tai :
“Bao nhiêu năm qua, vẫn kh tài nào hiểu nổi.”
“Năm đó tại cô lại cố tình ngoại tình với đúng ta?”
---
Tiếng nước chảy trong phòng tắm đột ngột dừng lại.
Nhưng ta vẫn chẳng hề lay động.
Trong lúc hoảng loạn, c.ắ.n mạnh một cái vào cánh tay ta.
ta nhíu mày rên rỉ, động tác nới lỏng đôi chút.
thừa cơ đẩy ta ra, ôm l đống ga trải giường mà bỏ chạy thục mạng.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa khép lại, giọng nói nũng nịu của phụ nữ thấp thoáng truyền đến:
“Ghét quá, lại gọi lên thay ga giường, ngày mai em chẳng còn mặt mũi nào ta nữa đâu.”
“...”
đã kh còn nghe rõ câu trả lời của ta.
Bước trên dãy hành lang yên tĩnh, nhịp tim dồn dập mới từ từ bình phục lại.
Kh chưa từng nghĩ đến cảnh tượng gặp lại nhau vào một ngày nào đó.
Nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng, ba năm trôi qua, ta lại hận đến mức này.
Thà rằng cả đời này đừng bao giờ cơ hội tương phùng.
---
Trở lại quầy lễ tân, đồng nghiệp lại sáp đến hóng hớt với .
“Cô biết vị khách ở phòng Tổng thống hôm nay lai lịch thế nào kh?”
Đã quá nửa đêm, cảm th hơi mệt mỏi, kh tâm trí để tiếp chuyện.
Nhưng cô càng nói càng hưng phấn:
“ vừa mới lên mạng tra thử, ta hóa ra là đại thiếu gia của nhà họ Tưởng ở Hoài Thành đ.”
nhàn nhạt đáp: “Tự ý tra cứu th tin khách hàng là kh đúng quy định đâu.”
“ chẳng vì tò mò thôi ?”
“Chẳng trách đã hai giờ sáng mà ta chỉ cần một cuộc ện thoại là đ.á.n.h động được cả giám đốc của chúng ta.”
Cô liến thoắng tiếp tục chia sẻ:
“ tùy tiện tìm kiếm trên mạng thôi mà ra cả đống tin về cuộc chiến thừa kế nghìn tỷ của nhà họ Tưởng ba năm trước đ!”
“Vị thiếu gia họ Tưởng này lúc đó ngay thời ểm mấu chốt lại mắc một trận trọng bệnh, suýt chút nữa là kh giữ được quyền thừa kế.”
“Lúc đó ta một cô bạn gái, còn là mối tình đầu nữa cơ. Cô ta cũng hám lợi lắm, th ta sắp tiêu đời, đoán chừng kh tr nổi tài sản nên đã ngoại tình ngay lúc ta khó khăn nhất.”
“ ta còn đang nằm trong phòng ICU cơ mà, thế mà phụ nữ đó quay ngoắt theo đàn khác, khiến ta lúc đó suýt thì kh sống nổi! Cũng may sau này ta vượt qua được.”
“Trên mạng đến giờ vẫn còn mắng c.h.ử.i phụ nữ này đ, đúng là táng tận lương tâm mà. Giờ chắc cô ta hối hận x ruột , vị trí Tưởng phu nhân tốt đẹp như vậy mà cứ thế bay mất.”
“Đúng , còn chưa nói với cô ều bùng nổ nhất, cô biết đối tượng ngoại tình của cô ta là ai kh?”
Giọng nói ồn ào của đồng nghiệp cứ văng vẳng bên tai .
“Ừ, biết.”
Cô hơi nâng cao t giọng:
“Cô biết á? Cô cũng xem tin tức à?”
chậm rãi quay đầu lại, bình thản vẻ mặt kinh ngạc của cô .
“ kh cần xem tin tức.”
“ chính là cô bạn gái mối tình đầu đã ngoại tình đó.”
Sắc mặt cô lập tức đ cứng lại, nửa ngày trời vẫn chưa hoàn hồn.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.