Người Cô Ấy Yêu
Chương 7:
Từng chữ từng câu đều đ.â.m mạnh vào tâm can ta.
“Ca phẫu thuật của cô được hẹn vào thứ Hai tuần sau, hỏi cô còn tâm nguyện nào chưa thành kh?”
cười khổ nói: “Cô nói cô muốn về nước gặp .”
Tưởng Kiêu khó khăn hỏi: “Việc cô ở khách sạn đó cũng là do sắp xếp?”
“, biết một phòng bao dài hạn ở khách sạn đó.”
“Đó là nơi duy nhất khiến hai tình cờ gặp nhau, mà kh đến mức tiếp xúc sâu sắc.”
Tưởng Kiêu tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại.
Tay run rẩy, phân nửa ly cà phê đổ lên quần tây.
Bản hồ sơ phẫu thuật trong tay bị ta siết đến nhăn nhúm.
Cô đã mang tâm trạng như thế nào để quay về gặp ta đây?
Mà ta lại hết lần này đến lần khác sỉ nhục, làm tổn thương cô như vậy?
Từng việc từng việc một, vào giây phút này lại hóa thành một lưỡi d.a.o băng giá.
Từng đao từng đao róc mở trái tim ta.
ta suy sụp cuộn trên ghế sofa, cuối cùng bật khóc nức nở.
Cuối cùng ta mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra quả thận từ trên trời rơi xuống đó.
Đã được âm thầm đ.á.n.h dấu bằng một cái giá đắt đỏ và đau đớn nhất.
-
đã hoàn tất các bước chuẩn bị trước phẫu thuật trong phòng bệnh.
Vì lo lắng nên liên tục hít thở sâu.
Tưởng Triệt vừa kh biết đã đâu mất.
thế mà lại th Tưởng Kiêu xuất hiện trước mặt .
quá căng thẳng .
Căng thẳng đến mức xuất hiện ảo giác.
Khuôn mặt đầy vẻ tiều tụy, râu dưới cằm cũng chưa cạo sạch.
Dưới đáy mắt còn vằn lên những tia m.á.u đỏ.
luôn là cầu kỳ cơ mà.
Lần trước th luộm nhuộm như vậy, vẫn là lúc đang bệnh nặng khi đó.
Sau này gặp lại, ăn mặc bảnh bao, khí chất trác tuyệt.
Bên cạnh còn cô bạn gái xinh đẹp.
Trong những ngày kh , cũng thể sống tốt.
Bóng hình đó càng lúc càng tiến gần về phía .
nghe th thật rõ ràng tiếng run rẩy gọi tên .
“Nếu biết mọi chuyện là như vậy, Hứa Đường, thà rằng năm đó em thực sự phản bội .”
đỏ hoe mắt, nâng bàn tay đặt trong lòng bàn tay .
Những giọt nước mắt nóng hổi cứ thế từng giọt từng giọt rơi xuống mu bàn tay , làm bỏng rát trái tim .
Hóa ra kh ảo giác của .
Là thực sự đến gặp .
Một khuôn mặt tuấn tú như vậy, lúc này lại đẫm nước mắt.
“ muốn em sống sót bước ra ngoài…”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ sai , là nợ em, đợi em ra ngoài, chúng ta bắt đầu lại từ đầu được kh?”
Giây phút bị đẩy ra khỏi phòng bệnh, nắm ngược lại tay .
Bao nhiêu năm qua, vẫn tràn đầy lòng can đảm.
“Được, em sẽ sống sót trở ra.”
Tưởng Kiêu cô được đưa vào phòng phẫu thuật.
Đèn phòng phẫu thuật bật sáng.
Trong khoảng thời gian dài đằng đẵng đó.
ta cảm th cả trái tim như bị treo lơ lửng giữa kh trung.
Một cảm giác sợ hãi chưa từng bóp nghẹt l .
Khiến ta khó lòng hít thở.
Chiếc áo khoác vest đang mặc trên là món đồ cô đã mua cho ta trước đây.
Xa cách bao nhiêu năm, ta chưa từng mặc lại một lần nào.
Nhưng ngay cả trong ba năm hận thù nhất đó, ta cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện vứt nó .
ta tựa lưng vào tường, đưa tay vào túi áo vest.
Lại tình cờ phát hiện bên trong giấu vật gì đó.
ta l ra, trong lòng bàn tay lặng lẽ nằm mười m b hoa t.ử nh hương.
Cánh hoa từ lâu đã khô vàng, héo rũ.
Mùa hè năm đó, hoa t.ử nh hương trong sân trường nở rộ như ngàn .
Th thường hoa t.ử nh hương bốn cánh.
Thỉnh thoảng mới b hoa năm cánh, nghe nói đó là biểu tượng của sự may mắn.
Cô nói ước nguyện trước b hoa t.ử nh hương năm cánh, ều ước sẽ trở thành hiện thực.
Thế là cô kéo ta khắp nơi tìm hoa t.ử nh hương năm cánh.
Lúc đó ta th thật buồn cười:
“Em muốn hoa năm cánh, bảo chở đến cho em cả một xe.”
Nhưng cô nói tự thành tâm tìm th mới được tính là may mắn.
ta đành cùng cô khắp sân trường tìm hoa năm cánh.
Cuối cùng bọn họ đã thu thập được 18 b hoa t.ử nh hương năm cánh.
Hóa ra năm đó sau khi ước xong, cô đã bí mật giấu những b hoa vào túi áo của ta.
ta nhếch môi muốn cười, nhưng cổ họng lại dâng lên vị chua xót.
ta khép tay lại, nắm chặt những cánh hoa trong lòng bàn tay.
Giữa r giới của sự sống và cái c.h.ế.t, lần này đến lượt ta gửi gắm tâm nguyện.
Từ ban ngày đến đêm đen, đèn phòng phẫu thuật cuối cùng cũng tắt.
Bác sĩ nở nụ cười chậm rãi bước ra.
Ánh nắng đầu hè ngoài cửa sổ xuyên qua những tán lá hình l chim rậm rạp.
Rơi xuống mặt đất thành từng mảnh nhỏ vụn vặt.
Trong làn nước mắt nhòa , ta dường như lại th cô của năm đó diện bộ váy trắng, đứng dưới gốc cây t.ử nh hương.
Cô tinh nghịch ghé sát tai ta, thì thầm những lời yêu đương.
“Em đã ước , em muốn được bên năm năm tháng tháng.”
Câu nói đó đã định vị trong lòng ta qua từng năm tháng.
Cũng trở thành tâm nguyện lớn lao nhất trong đời ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.