Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Cũ Không Ngoan

Chương 3:

Chương trước Chương sau

11

Khi gặp lại Quý Hoài, mọi chuyện kh hề trở thành cảnh hỗn loạn như tưởng.

“Chẳng nói Trần… em trai qu rối ta ?”

còn chưa nói hết câu thì th chỉ về phía Trần Vũ đang co rúm trong góc, lắc đầu.

Quý Hoài bước tới, kéo sang một bên.

“Giải quyết xong .”

nói bình thản: “Chỉ là trò gài bẫy tống tiền thôi. Bọn kia là dân quen nghề, ở tỉnh khác còn tiền án. Tiền cũng đòi lại được , kh thiếu một đồng.”

tròn mắt .

Chỉ đơn giản vậy thôi à?

chuẩn bị sẵn bao nhiêu lời trên đường tới đây, giờ chẳng dùng được câu nào.

gì vậy?”

Quý Hoài khẽ cười: “Dù thì… đó cũng là em trai của em. Kh thể để nó bị ta bắt nạt được.”

ngẩn .

Tim như bị thứ gì đó va .

Hơi kh quen.

Kh quen với cái dáng vẻ... đàn trưởng thành này của .

"À... cảm ơn."

Kh biết dùng vẻ mặt gì để đối diện với .

dời mắt , về phía Trần Vũ vẫn đang thút thít.

"Vậy... ta còn khóc cái gì?"

Chẳng tiền l lại được hết .

"Bởi vì, bị thích lừa."

Giọng Quý Hoài trở lại vẻ lạnh lùng vốn .

"Chỉ vì chuyện này ?"

Vừa dứt lời, cảm nhận được ánh mắt đã thay đổi.

"Ừ, chỉ vì chuyện này."

một lúc mới hiểu đang nói gì.

Theo bản năng th minh:

", lừa tiền đâu!"

"Đúng là em kh lừa tiền ."

Hai chúng cứ thế đứng giữa đại sảnh, nhất thời kh ai nói gì.

đôi vai run rẩy của Trần Vũ.

Ma xui quỷ khiến thế nào lại mở miệng trước:

"Lúc đó... cũng khóc à?"

"Kh."

Cảm giác tội lỗi trong lòng vừa vơi một phần vạn.

"Bởi vì biết, khóc lóc chẳng tác dụng gì cả."

quay đầu lại, ánh mắt bình thản: "Chỉ khiến em một ngày nào đó th , khiến em một ngày nào đó kh thể trốn thoát được nữa, mới tác dụng."

rùng một cái, còn chưa kịp tiêu hóa lượng th tin khổng lồ này thì Trần Vũ đã đỏ hoe mắt về phía chúng .

Quý Hoài bộ dạng ngây ngốc của , thở dài:

"Qua ký tên ."

12

Xử lý xong mớ rắc rối của Trần Vũ, khi về đến nhà đã là chín giờ tối.

ngâm trong bồn tắm.

Trong đầu kh kiểm soát được mà hiện lên những hình ảnh nóng bỏng đó.

Đêm hôm , mệt rã rời, được Quý Hoài bế vào phòng tắm.

Dưới dòng nước ấm áp, trầm ngâm hỏi : "Chúng ta thử xem, được kh?"

Hình như đã trả lời là "được".

Sau đó, sáng hôm sau, bỏ trốn.

...

úp mặt vào trong nước, muốn xua tan những ký ức sắp nhấn chìm .

Đúng lúc này, ện thoại rung lên.

Là Trương Siêu, đồng nghiệp của Quý Hoài, hôm trước đã giúp xử lý vụ va chạm xe.

do dự nửa giây bắt máy.

"Chị dâu..."

" kh ." yếu ớt phản bác.

"Cô… cô Đường, chuyện là… đội trưởng Quý bị thương , hiện đang ở Bệnh viện số 1 thành phố."

Giọng mang theo chút lo lắng: "Tuy bác sĩ nói kh gì đáng ngại, nhưng..."

chỉ cảm th đầu óc quay cuồng, những lời phía sau của Trương Siêu gần như kh nghe rõ nữa.

" qua đó ngay!"

vội vàng đứng dậy, mặc đại một bộ quần áo lao xuống lầu.

Xe vẫn còn ở gara, mở ứng dụng gọi xe, con số chờ xếp hàng trên màn hình mà cảm th mỗi giây trôi qua đều là sự dày vò.

chạy dọc theo con đường với tốc độ chạy nước rút trăm mét, chạy hết một trạm xe buýt, nhảy lên chiếc xe buýt đang chuẩn bị đóng cửa.

Bị tài xế mắng cho một trận.

Xuống xe, lại đội gió lạnh chạy thêm một trạm nữa.

Khoảnh khắc đẩy cửa phòng bệnh ra, thậm chí còn kh kịp ều chỉnh nhịp thở.

Nhưng kh khí trong phòng bệnh hoàn toàn khác với những gì tưởng tượng.

Dưới ánh đèn sáng choang, ba đàn trẻ tuổi mặc thường phục vây qu giường bệnh, cười nghiêng ngả.

Quý Hoài nửa nằm trên giường bệnh, tay cầm một xấp bài:

"Đôi K! bắt kh? Nh lên!"

13

Th xuất hiện ở cửa, tất cả mọi đều ngẩn ra.

"Chị, chị dâu..."

"Chị dâu đến ..."

M Trương Siêu đùn đẩy nhau, chuồn sạch sành s.

Quý Hoài th cũng ngẩn , cũng quên bỏ bài trên tay xuống.

dường như muốn ngồi dậy, nhưng vừa cử động đã co rúm lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-cu-khong-ngoan/chuong-3.html.]

"A..."

Diễn, cứ diễn tiếp .

nén nỗi chua xót dâng lên trong lòng, ngồi xuống trước giường .

"Đường Đường, kh biết Trương Siêu gọi cho em."

cười lạnh một tiếng.

"Thật ra kh việc gì đâu."

Ánh mắt dừng lại trên đuôi tóc : "Tóc em còn chưa s khô, sẽ bị cảm lạnh đ."

giận quá hóa cười.

"Đã kh việc gì, vậy về trước đây, nghỉ ngơi cho khỏe."

"Đường Đường..."

Quý Hoài đột nhiên đưa tay, nắm chặt cổ tay .

Lòng bàn tay nóng rực.

"Bu tay!"

theo bản năng muốn rút tay về, lại càng nắm chặt hơn.

"A..."

Lần này, tiếng kêu đau nghe rõ ràng hơn lúc nãy.

14

Cổ tay đột nhiên trống rỗng.

Lẽ ra nên đứng dậy ngay, nhưng chân kh bước nổi.

Cuối cùng vẫn kh nhịn được, liếc một cái.

Quý Hoài dùng tay ôm l n.g.ự.c trái, trên mặt lộ ra vẻ đau đớn đang cố kìm nén.

Lúc này mới để ý, chỗ đó quấn một vòng băng gạc.

Vị trí này... gần tim quá.

Ngọn lửa giận trong lòng vụt tắt ngấm.

"..."

Vừa mở miệng, giọng đã nghẹn ngào: " kh cần mạng nữa à? Quý Hoài, biết chỗ đó là..."

"Thật sự kh đâu, em đừng lo."

kéo tay , nắm lại trong lòng bàn tay: "Kh đau đâu."

Nhiệt độ nơi đầu ngón tay chạm nhau vừa quen thuộc vừa xa lạ.

ngồi lại bên giường, vô thức nghịch những ngón tay của .

Đôi bàn tay này từng vụng về đưa nước đường đỏ cho .

Cũng từng vì mà nắm chặt thành nắm đ.ấ.m đ.á.n.h nhau với khác.

Gạt bỏ đêm hỗn loạn kia sang một bên, Quý Hoài vẫn là thân thiết nhất của trên thế giới này, ngoài bố mẹ.

Nên th bị thương, thể kh đau lòng được chứ?

thở dài:

"Quý Hoài, ... hay bị thương kh? Nói thật ."

"Nói thật thì, kh thường xuyên."

khuôn mặt hơi tái nhợt và nụ cười cố tỏ ra thoải mái của .

"Quý Hoài, c việc của xứng đáng được mọi tôn trọng. Nhưng mà..."

nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Nhưng mà, vừa nãy, trên đường đến đây, em thật sự sợ muốn c.h.ế.t."

"Đường Đường..."

15

" đã bảo mà! Chị dâu vừa đến là vết thương của đội trưởng Quý lành ngay một nửa!"

"Hóa ra là để chị dâu xót nên đội trưởng Quý mới nhất quyết lao lên đoạt d.a.o đ chứ!"

Nghe tiếng trêu chọc của đám Trương Siêu, vội bu tay Quý Hoài ra.

", nghỉ ngơi , họ về , em trước đây..."

Sau đêm đó, cứ tưởng Quý Hoài sẽ hỏi ều gì đó.

Ví dụ như, tại em lại sợ muốn c.h.ế.t.

sẽ trả lời thế nào nhỉ?

Bởi vì em sợ mất .

Nhưng kh hỏi.

Chỉ một lần nữa, giống như trước đây, biến mất khỏi thế giới của .

Mãi đến ngày thứ năm của kỳ nghỉ lễ, sinh viên của lại gây chuyện.

Lần này là chủ tịch hội sinh viên khoa - Lâm Trạch.

Một sinh viên gương mẫu hoàn hảo về mọi mặt.

Vì vấn đề an ninh của buổi hòa nhạc Trung thu, đã xô xát với ngoài trường.

hoàn toàn kh động thủ, nhưng vẫn đến đồn cảnh sát để hỗ trợ ều tra.

Lần này vào đồn, bác bảo vệ ở cổng thậm chí còn chủ động chào :

"Lại đến nữa hả."

Lâm Trạch th , vội vàng đứng dậy.

quan sát từ trên xuống dưới:

"Kh chứ?"

"Lúc đầu thì hơi buồn bực."

cười với : "Nhưng... giờ thì ổn ."

"Vậy ?"

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ bên cạnh.

Quý Hoài kh biết đã tới từ lúc nào.

Lâm Trạch:

"Đường Đường, đây là... em trai em à?"

Nghe Quý Hoài gọi như vậy, Lâm Trạch rõ ràng sững sờ một chút.

Ánh mắt đảo qua đảo lại giữa chúng .

"Ừ, đúng, Lâm Trạch là em trai ."

ngừng một chút, giới thiệu với Lâm Trạch: "Cảnh sát Quý là... bạn cô."

Hai dường như chẳng ý định chào hỏi nhau.

Thật mất lịch sự.

Lúc ký tên, Lâm Trạch đột nhiên hỏi :

"Chị ơi, lát nữa chị rảnh kh? ăn khuya nhé, tiện thể em chút việc muốn hỏi chị."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...