Người Đàn Bà Váy Trắng Đêm Mưa
Chương 10
Một mắt ông Cả m/ù, hồi nhỏ ông nội gh/en tỵ bà Cụ thiên vị nên dùng ná cao su b/ắn m/ù mắt ông. Hại hại , cuối cùng quả báo nhãn tiền.
Xem thêm: Ánh Trăng Đã Tàn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Khi qua bà lão, bà lão gằn giọng hỏi : “Tại ?”.
Bởi vì, bà nội từng tiết lộ với ai sinh năm âm, tháng âm, ngày âm. Nếu kẻ tâm, thể chất thuần âm?
Hơn nữa bà nội từng nhắc đến tên mặt bà lão. chỉ gặp bà lão hai , bà hiểu rõ về đến thế?
Bùa chú giường chỉ trò lừa mà thôi.
Căn bản vô dụng.
Từ đó trở , bà nội đưa và chú dọn lên thành phố sinh sống.
Chú Chu Nguyên hút mất quá nhiều sinh khí, tam h/ồn thất phách thiếu mất vài phần, trở thành kẻ ngờ nghệch.
Ông Cả thực thể giúp chú trở bình thường.
bà nội lắc đầu, : “Cứ thế , đỡ ngoài hại .”
Chu Nguyên cũng xuất hiện nào nữa.
khi rời , ông Cả dặn và bà nội: “Đừng trở về làng nữa. Nơi đó chẳng gì.”
Bà nội đồng ý, cũng chẳng phản đối.
, trong lòng bà vẫn canh cánh nhớ một .
Năm thứ ba ở thành phố, chú “ may” điện gi/ật ch*t.
Từ đó, chỉ còn và bà nội nương tựa .
dốc sức học hành, thi đỗ trường đại học hàng đầu.
khi nghiệp, làm ở một công ty nước ngoài nổi tiếng.
đầy hai năm làm việc, xin nghỉ việc.
đưa bà nội du lịch khắp đất nước, ngắm non sông gấm vóc.
Đôi mắt bà nội rưng rưng, bà hỏi: “Cháu , những năm qua, cháu khổ lắm ?”
“Cháu khổ.”
sống cuộc đời nữa, khổ mấy cũng thành ngọt ngào.
Bà nội mắc u/ng t/hư, bác sĩ chỉ còn tối đa nửa năm.
Trong nửa năm , hết lòng chăm sóc bà, thành việc bà dặn dò một cách chu nhất. Việc cuối cùng, đưa bà về làng.
Ông Cả chống gậy, thở dài: “Vẫn về .”
Lúc , bà nội như ngọn đèn hết dầu, năng còn trôi chảy.
Bà mỉm : “Lá rụng… về cội mà.”
hiểu, đó lá rụng về cội, mà vì nơi bà hằng mong nhớ.
Bạn thể thích: Thập Niên 70: Thần Y Quân Tẩu Mang Theo Không Gian - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Đêm bà nội , trùng hợp rằm Trung thu.
Bà nắm tay , ánh mắt hiền từ.
“Bà sẽ… tìm Tiểu Hoa.” Giọng bà đ/ứt quãng.
“Những năm qua… cháu vất vả quá.”
Giọng nhẹ nhàng. Nhẹ đến mức thể thấy nữa.
Bà nội ôm chiếc áo bông cũ kỹ, gặp cháu gái bà yêu quý nhất.
Ông Cả giữa sân, ánh trăng sáng tỏ, thở dài n/ão nuột: “Cũng coi như đoàn viên.”
. Tiểu Hoa , những điều hứa với con, đều thành.
-Hết-
Chưa có bình luận nào cho chương này.