Người Đánh Cắp Hạnh Phúc
Chương 2:
Bà nội quá hấp tấp, mắt lại kém, đứng dậy còn va vào góc bàn.
Kh cẩn thận nên bà ngã nhào xuống đất.
Trán va vào chân bàn, lập tức đỏ ửng một mảng.
“Cô cháu gái bảo bối này cuối cùng cũng chịu về thăm bà à? Trước đây đã nói với bà m lần , gả cô cháu gái bảo bối này cho chẳng tốt ? Kh cần chịu khổ chịu cực, sẽ thờ phụng cô ta như tổ t, kiếm tiền nuôi cô ta.”
Cuối cùng đã hiểu, thực sự phù hợp với nhiệm vụ lần này.
Lúc cô tìm đến , tưởng cô gặp chuyện bị bắt nạt và cần ra mặt, kết quả cô bảo lừa thì thôi , lại còn bắt giả làm thục nữ.
Giờ đây, phi thân đến bên cạnh bà nội Hướng: “Bà ơi, bà kh?”
Chân của bà nội Hướng cũng kh được tốt, cú ngã này khiến bà nằm bẹp dưới đất kh dậy nổi. Bà chẳng quan tâm đến sự đỡ đần của , chỉ c trước mặt : “Vương Tôn, cháu gái bạn trai , đừng động lòng, con bé sắp kết hôn . muốn bao nhiêu tiền, đưa .”
Vương Tôn tr lưu m, thân hình kh gầy nhưng lại mặc quần jean bó sát.
một cái đã th khó thở.
ta trực tiếp đến gần: “Giờ kh muốn tiền nữa, mẹ bảo lớn tuổi , bắt mau chóng tìm một đối tượng. th cháu gái bà được đ.”
Bà nội Hướng lẽ đã quen bị bắt nạt, lúc này vội vàng đỡ đứng dậy tới một cái hộp sắt ở đầu giường để l: “Tiền ở trong này hết, đưa hết cho .”
lập tức x lên c trước mặt bà: “Bà ơi, đừng sợ, để con lo.”
“Nguyện Nguyện, ta sẽ đánh đ, cháu trốn sau lưng bà .”
Vương Tôn nghe vậy cười lớn: “Em gái ngoan, em cứ nghe lời bà em , em chỉ cần ngoan ngoãn là kh đánh em đâu.”
xắn tay áo chiếc váy dài lên, lúc này, mặc váy đúng là bất tiện.
May mắn là vì kh quen mặc váy nên luôn cảm th gió lùa, còn mặc thêm quần dài bên trong váy.
tung ngay một cước đá thẳng vào ta.
Trong hỗn loạn, bà nội kh rõ, còn tưởng bị đánh là .
Bà vội đến mức suýt ngã lần nữa.
Cho đến khi Vương Tôn kêu gào: “Đừng đánh nữa đừng đánh nữa, ôi, đau răng, đau đầu quá.”
Lúc này mới dừng tay.
sợ bà nội Hướng nghe th, chỉ ghé sát tai ta: “ nói cho biết, từng đánh gãy chân khác , tin kh?”
ta thể kh tin, nhưng vẫn sợ đến mức run rẩy cả chân.
ta bỏ chạy toán loạn.
Bà nội Hướng lại lo lắng: “Nguyện Nguyện, hay là cháu về thành phố trước , bà ở đây một kh đâu. Vương Tôn ta cả một đám bạn gây rối, bà sợ họ trả thù cháu.”
ngồi xổm xuống đỡ bà nội Hướng đang lo đến phát khóc: “Bà ơi, c ty con cho nhân viên học lớp tán thủ. Con là tập luyện giỏi nhất trong đó. Con chuyên trị loại chuyên bắt nạt khác này.”
May mà mắt bà nội kh rõ, trong lúc giằng co, tóc giả của đã rơi xuống.
Chiếc váy này mua hơn một trăm tệ đ.
Bị đá rách cả chỉ .
“Nhưng họ…” Bà vẫn còn lo lắng.
an ủi bà: “Bà đừng sợ, con vừa báo cảnh sát . Cảnh sát sẽ can thiệp.”
trấn an bà nội Hướng xong, lại ra ngoài một chuyến.
Loại như Vương Tôn, bị đánh mất mặt một lần, chắc c sẽ kh cam tâm.
Ở n thôn này, c cụ tiện tay thì vô số.
Sau khi hỏi thăm được chỗ ở của Vương Tôn.
phục kích sẵn ngoài cổng sân nhà ta.
ta còn chưa kịp bước vào cổng.
đã trút một xô phân bò xuống đầu ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-d-cap-h-phuc/chuong-2.html.]
Đúng là tg mà kh vẻ vang gì.
Nhưng ta kh dám chửi bậy.
Cứ chửi là phun ra phân.
Chửi một câu, nôn hai lần.
Nhân lúc ta đang nôn mửa, liền nói:
“Hôm nay đánh được, ngày mai cũng đánh được, ngày mốt cũng đánh được.”
“Hôm nay dùng phân bò đãi , ngày mai đổi sang phân lợn, ngày kia sẽ là phân .”
“ liệu hồn thì quản cái miệng cho tốt vào. Nếu còn dám tới gây sự với bà , sẽ khiến cả đời kh cơ hội mở miệng nói chuyện.”
đá một cú vào cái cây trước cổng nhà ta.
Cành cây gãy lìa.
ta sợ hãi nhảy lên cách xa .
ta vừa cúi nôn vừa hét: “Mày rốt cuộc là ai?”
cười lạnh: “Tao là tổ t mày.”
vỗ tay nhảy nhót quay về.
Vừa về đến nhà bà nội, đã th bên cạnh bà một trai lạ mặt khác.
ta đang an ủi bà nội: “Bà đừng lo, cháu tìm Sở Nguyện giúp bà, cô nhất định sẽ kh đâu.”
Nếu là quen thì chẳng sẽ bị lộ ?
vừa định quay trốn trước, thì bà nội đã th bóng dáng , bà lập tức nói: “Nguyện Nguyện về à?”
tận mắt th vẻ nghi hoặc trong mắt trai đối diện.
“Nguyện Nguyện cháu kh chứ?”
đành cứng họng an ủi bà: “Kh đâu bà, con nói đạo lý với Vương Tôn . Cảnh sát cũng đến giáo huấn ta, ta vừa xin lỗi con .”
bà nội kéo lại sờ nắn một hồi mới yên tâm.
Cuối cùng bà giới thiệu cho : “Cháu kh nhớ Lý Thu Thạch ? Hồi nhỏ hai đứa còn bảo lớn lên sẽ kết hôn mà!”
Hỏng , quả thật là quen.
lập tức đánh trống lảng: “Bà ơi, lâu lắm kh gặp, ai cũng thay đổi nhiều, con thật sự kh nhớ rõ nữa.”
bà nội th kh mới yên lòng.
Bà lại nói về phía Lý Thu Thạch: “Thu Thạch, cháu ở lại ăn cơm nhé, hiếm khi Nguyện Nguyện về, hai đứa lại lâu ngày kh gặp.”
Đối với vốn lạnh lùng như , lời mời ăn cơm chỉ là câu khách sáo nói su.
Thế mà tên này lại đồng ý ngay lập tức.
Trong th tin Sở Nguyện đưa cho , hoàn toàn kh Lý Thu Thạch này, vội vàng l cớ vào bếp nấu cơm để n tin hỏi thăm.
Sở Nguyện chắc là đang bận, hoàn toàn kh th tin n.
Đợi đến khi lề mề nấu xong bữa tối, đành cứng họng ngồi vào bàn.
“Nguyện Nguyện ra ngoài lăn lộn, giờ đã biết nấu ăn . Thu Thạch, cháu mau nếm thử .”
Hôm nay nấu ăn nghiêm túc đ.
cố tình bỏ muối thành đường, lại xào rau hơi cháy một chút.
Tên này sau này đừng ở lại ăn cơm thì mới tốt, luôn cho khác lý do để từ chối chứ.
Lý Thu Thạch ăn một miếng lại một miếng, còn chấp nhận được sự bừa bãi của hơn cả bà nội Hướng.
Cuối cùng kh nhịn được: “Nếu th khó ăn quá thì đừng ăn nữa.”
Lý Thu Thạch lại nói: “Vẫn được, vẫn ăn được.”
th l mày ta nhíu lại, lại kỹ cổ áo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.