Người Đánh Cắp Hạnh Phúc
Chương 5:
gọi liên tục cả ngày trời.
Kh ai nhấc máy.
Liên lạc được với Sở Nguyện là chuyện của ba ngày sau.
Giọng cô chút lạnh lùng: " chuyện gì, đã nói , kh việc gì thì đừng tìm ?"
"Cô đang ở đâu?" Giọng kh hề thân thiện.
sốt ruột chất vấn, thậm chí quên mất chỉ là làm thuê.
May mắn là lúc này, bà nội Hướng đã qua cơn nguy kịch.
" đã nói , giữa chúng ta ngoài giao dịch tiền bạc ra thì kh cần thiết gặp mặt."
"Bà cô suýt c.h.ế.t đ!" gầm lên với cô , mang theo sự trách móc, "Cái ngày gọi ện cho cô, bà đang được cấp cứu."
Cuối cùng cô cũng dịu giọng: "Bà bây giờ thế nào ?"
"Bây giờ đã qua cơn nguy kịch . Đau tim cấp. Cô biết đau tim ở già khó cứu đến mức nào kh? Bà vừa một vòng qua Quỷ môn quan đ."
Cô im lặng lâu: " đã chi bao nhiêu tiền, sẽ chuyển cho ."
tức sôi máu, thậm chí sống mũi còn cay xè: "Bà cô như thế này mà cô kh định đến thăm ? Cô còn là kh đ?"
kh còn quan tâm cô thuê nữa hay kh.
chỉ biết rằng, đang sợ hãi.
sợ bà nội Hướng đau lòng, càng sợ bà qua đời.
Cô đột nhiên thở dài một hơi.
" đến tìm ."
tưởng đây chỉ là một cuộc trò chuyện bình thường.
Nhưng kết quả cô lại đột nhiên hỏi một câu kỳ lạ:
"Nếu hôm nay chết, sẽ nghĩ gì? Kh gì đâu, chỉ hỏi thôi."
Đây là lần đầu tiên gặp Sở Nguyện ngoài đời thật.
Nhưng hình như đã lầm.
Sở Nguyện đã mất một chân, cả gầy gò đến mức kh còn nhận ra.
"Rốt cuộc cô bị vậy?"
Cô hoàn toàn khác với cô gái rạng rỡ dưới gốc hoa hòe ngày nào.
trước mắt kh hề sức sống, ngay cả ánh mắt cũng uể oải, c.h.ế.t lặng.
Rõ ràng bà nội Hướng từng nói với rằng Sở Nguyện thích nhảy múa, mỗi lần về quê còn nhờ bà quay vài video nhảy.
"Ung thư xương." Cô quay mặt về phía cửa sổ: "Bác sĩ nói chỉ còn nửa năm đến hai năm để sống."
Cô giơ một ngón tay lên.
" giỏi kh, đã cố gắng sống được một năm đ."
đang nằm trên giường.
Lại bật dậy đột ngột.
Chết tiệt thật.
Thảo nào cô kh dám xuất hiện trước mặt bà nội.
Thậm chí còn thuê đóng giả cháu gái của bà.
bà nội Hướng được chuyển thẳng đến bệnh viện cấp trên.
Bà và Sở Nguyện nằm cùng một bệnh viện.
Đôi khi Sở Nguyện đau đến mức kh chịu nổi, uống thuốc giảm đau cũng vô dụng, cô thường thích nói chuyện với để phân tán sự chú ý.
Cô đứng ở cửa bệnh viện nói với : "Bánh bao ở bệnh viện này đặc biệt ngon, tin kh? nhiều kh khám bệnh cũng chạy đến mua đ."
cảm th khó chịu.
Ngàn lời muốn nói cuối cùng chỉ đọng lại một câu: "Cô muốn bà, thể đưa cô , kh?"
Cô lắc đầu.
Đột nhiên đưa tay chạm vào mái tóc giả dài của .
" mới là cháu gái của bà , một đứa cháu gái khỏe mạnh, lành lặn, biết ăn biết uống biết cười."
Nhưng cô lại khóc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
" , thay yêu thương bà thật tốt."
" lẽ... kh trụ nổi nữa ."
đưa bà nội Hướng về nhà.
Tinh thần bà suy sụp hẳn.
May mắn thay, cơn bệnh kh cướp tất cả mọi thứ.
mua cho bà một chiếc xe lăn.
Bà ngồi trên xe vẫn hỏi : "Cháu cứ ở nhà với bà thế này được kh? Việc làm thì tính ?"
"C việc nào quan trọng hơn bà nội chứ? Hơn nữa cháu gái bà giỏi giang mà, trước đây đã kiếm được nhiều tiền , bây giờ ở nhà cũng thể làm việc kiếm tiền được."
Mặc dù Sở Nguyện đã nhiều lần nói rằng cô kh cần ảnh và video nữa, nhưng vẫn thường xuyên chụp ảnh bà nội và quay video gửi cho cô .
lẽ cũng kh là tốt.
biết cô th chắc c sẽ buồn.
Nhưng cố chấp nghĩ: cô nhất định muốn th.
th bà nội sau khi bị bệnh trở nên trầm lặng hơn, vì vậy chủ động nhắc đến việc muốn chợ ăn món miến cay nóng.
Dù bà nội kh muốn động đậy đến m, bà vẫn sẽ lập tức ngay vì cháu gái muốn ăn.
Suốt quãng đường , bà kể cho nhiều chuyện thời thơ ấu.
Sở Nguyện sinh ra trong một gia đình tràn đầy tình yêu thương, chỉ ều bố mẹ lần lượt qua đời vì bệnh tật, cô đành sống cùng với bà nội.
Nhưng cô phấn đấu, học giỏi, năng lực làm việc cũng tốt, luôn là niềm tự hào của bà nội Hướng.
"Chỉ cần Nguyện Nguyện nhà ta khỏe mạnh, bà nội sẽ yên lòng."
nói thế nào đây, rằng Nguyện Nguyện của bà kh đủ tốt?
Món miến được dọn ra bàn, bà nội sợ kh đủ ăn nên còn gọi thêm món gỏi cho .
vừa định ăn thì đột nhiên th một chú đang ăn cơm trắng.
Chú dùng dưa muối miễn phí ăn với cơm, hết bát này đến bát khác.
chợt mất hết cả cảm giác ngon miệng.
Dưới ánh mắt của bà nội, bưng bát miến và đĩa gỏi đặt trước mặt chú .
Sau đó, giả vờ nghe ện thoại: "Gì cơ? sẽ đến ngay."
nói với bà nội: "bà nội, chúng ta nh chóng quay về..."
Lại sợ chú ngại, vội vàng nói với chú: "Chú ơi, nhà cháu việc gấp, phần đồ ăn này kh thời gian ăn nữa. Cháu chưa động đũa, nếu chú kh phiền thì giúp cháu ăn ạ. Kẻo phí phạm quá."
Suốt quá trình đó, bà nội kh hề nghi ngờ chút nào.
Bà chỉ theo ra khỏi cửa ngay lập tức.
Nhưng bà lại khen : "Nguyện Nguyện nhà đúng là một đứa trẻ tấm lòng nhân hậu."
Chỉ biết.
Nhân hậu thì kh dám nhận.
chỉ là th chính trong quá khứ mà thôi.
May mắn là, nhờ Sở Nguyện, đã thể đối xử tốt hơn với chính của ngày xưa.
Đúng lúc chúng đang tìm đồ ăn khác.
Đột nhiên nhận được ện thoại của Sở Nguyện.
Vì quá lo lắng, kh kịp kiềm chế: "Gì cơ, hôn mê ? sẽ qua ngay lập tức."
Là ện thoại của Sở Nguyện, nhưng là nhân viên y tế mở máy.
chỉ đành nói với bà nội Hướng: "bà nội, bạn con gặp chuyện , con cần về một chuyến."
bà nội lập tức gật đầu, nhưng đột nhiên kéo lại hỏi: "Nguyện Nguyện, bạn nào của cháu gặp chuyện? con bé Linh Linh kh?"
nhất thời kh biết đối phó ra , chỉ đành nói: "bà nội, là một cô gái tên là Hà Đường."
Hà Đường là tên của .
bà nội lập tức gật đầu: "Vậy cháu thu dọn đồ đạc cho kỹ nhé, đừng để quên gì."
Khi trở về nhà thu xếp đồ đạc xong, bước ra ngoài thì th bà nội đưa cho một chiếc hộp đựng thức ăn lớn, bên trong là bánh hoa hòe.
"Mang theo ăn dọc đường."
Sống mũi cay cay.
Món này lẽ ra chỉ Sở Nguyện mới cơ hội được ăn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.