Người Dưng Từng Yêu
Chương 1
01
Giây phút nắm lấy thước dây dậy, chân bủn rủn. vì xổm lâu. Mà vì từ đó.
đây, mỗi khi hổ né tránh, đều dỗ dành như .
Tiểu Tống, đồng nghiệp , kéo ở phía cánh gà:
“Chị, đàn ông đó ai thế?”
đáp: “Khách hàng thôi, đầu tới. quen.”
“Đừng lừa em. cửa gọi thẳng tên chị. Những thợ đo khác, liếc cũng chẳng thèm liếc.”
im lặng. Tiểu Tống hạ thấp giọng: “Cái ánh mắt chị , giống như đang chọn may đồ, mà giống như”
Chiếc cốc trong tay chao đảo, nước tràn ngoài. Giám đốc đột nhiên đẩy cửa bước :
“Kiều Ương, Lục tiên sinh mẫu áo thử ý, phòng thử đồ VIP để chỉnh bản vẽ.”
thốt lên: “Để Tiểu Tống .”
“ chỉ đích danh cô.” Giám đốc liếc một cái. “ bộ trang phục cưới cộng một đơn hàng hơn sáu chữ . Ký đơn đủ KPI ba tháng cô đấy. Cô đánh mất ?”
Phòng thử đồ VIP. Ba mặt gương lớn sát đất, rèm kéo bên ngoài thấy gì nữa. Lục Chinh lưng về phía , cởi bỏ áo khoác ngoài.
hít sâu một : “Lục tiên sinh, xin hỏi ngài hài lòng ở ”
đột ngột , cổ áo sơ mi mở. Cách xương quai xanh một tấc những vết đỏ ám . Lời kẹt nơi cổ họng. theo ánh mắt cúi đầu , vẻ hờ hững:
“Cô cắn nặng nhẹ, mấy mà vẫn sửa.”
Dừng một chút, nhướng mày: “Xin nhé, chướng mắt quá . Cô để ý chứ?”
Chẳng đợi kịp mở miệng, bắt đầu cởi cúc áo.
Một viên. Hai viên.
Từ xuống , nhanh chậm.
“ ngoài đợi ngài, xong thì gọi ”
, cổ tay siết chặt. đột ngột. Lưng đập mạnh mặt gương. dùng một tay chống lên, giam cầm giữa tấm gương và cơ thể . thở nóng rực.
“Đây trình độ phục vụ cô ? Qua loa? Tùy tiện?”
đẩy lồng ngực . lay chuyển . nghiến răng lời nào.
Gợi ý siêu phẩm: Từng Bước Ép Hôn: Tổng Tài Chỉ Sủng Mình Em đang nhiều độc giả săn đón.
cúi đầu xuống. Chóp mũi khẽ chạm chóp mũi . Chỉ cần tiến thêm một centimet nữa nụ hôn.
dừng ở đó. tiến, lùi. Cứ thế đăm đăm.
“Cô cả thành phố hàng chục cửa hàng may cao cấp, tại cứ đến đây? Cứ bắt cô đo? Cứ bắt cô quỳ xuống mặt ?”
đáp.
“Kẻ phản bội sẽ kết cục .”
bỗng nhiên khẽ một tiếng. Nụ chẳng lấy một chút ấm.
“Chín năm , cô chỉ xứng đáng sống như thế thôi .”
Ngón tay bóp chặt thước dây đến mức trắng bệch. Phía xa vang lên tiếng giày cao gót. Thần sắc lập tức trở bình thường, vén rèm bước . Một cô gái khoác lấy tay : “Ba đang đợi chúng kìa.”
“ừ” một tiếng. đến cửa, bỗng dừng :
“Ngày , thấy thành phẩm.”
giải thích gì thêm, đẩy cửa bước ngoài.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm đang nhiều độc giả săn đón.
Tiểu Tống trợn tròn mắt: “Ngày ? Đồ may cao cấp ít nhất cũng nửa tháng! bệnh gì ?”
chết trân tại chỗ. bệnh. đang ép . Ép dùng hai ngày hai đêm ăn ngủ để làm gấp cho .
Nghĩ về bờ vai . Nghĩ về vòng eo . Từng kim từng chỉ, bộ đều .
nhắm mắt . Điện thoại rung lên một cái. Một dãy lạ. Một tin nhắn:
“Năm đó em từng , tự tay làm cho một bộ vest. Cơ hội trao cho em đấy.”
Dòng cuối cùng lâu mới gửi tới:
“Làm cho , để mặc nó cưới khác.”
chằm chằm màn hình lâu. trả lời. xóa. Chẳng lý do gì để thù hằn với tiền bạc cả.
02
Hai ngày , ở sảnh tầng một tập đoàn Lục Thị. Lễ tân liếc một cái, đẩy túi quà : “Lục tổng cô hãy tự mang lên.”
Một phụ nữ giày cao gót bước tới: “Kiều tiểu thư ? Mời theo .”
Đó thư ký Lục Chinh. gật đầu. Thang máy thẳng lên tầng 36.
“Lục tổng đang họp bên trong, cô đợi một lát.”
đến đây để ôn chuyện cũ. Đặt đồ xuống, định rời ngay.
“Lục tổng nếu bây giờ cô , nghĩa thiếu trách nhiệm, sẽ khiếu nại.”
Chơi trò vô ?
qua vách kính lớn. Lục Chinh ở vị trí chủ tọa, vẻ trầm mặc và bình tĩnh. bỗng thấy hụt hẫng. Chín năm , còn chê sữa uống dở quá ngọt. Một tay cầm ống hút, một tay nhéo má : “Kiều Ương, làm ngấy chết để đổi mới ? Đợi kiếp .”
Cuộc chờ đợi kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ. Lục Chinh bước , theo bản năng dậy đưa túi đồ cho . coi như thấy , sang với những bên cạnh:
“ thôi, cùng ăn cơm.”
Một nhóm theo rời khỏi. Thư ký : “Kiều tiểu thư, Lục tổng bảo cô cùng qua đó.”
Nhà hàng ngay lầu. sẵn ở đó. Váy trắng tinh khôi, tóc dài xõa vai. Thấy Lục Chinh, cô ngọt ngào: “ cuối cùng cũng đến .”
khẽ : “Hôm nay sắc mặt Cố tiểu thư thật đấy.”
Cả bàn tiệc bỗng rộ lên tiếng : “Chinh ca định khi nào thì tổ chức đám cưới?”
Cố An An đỏ mặt. Lục Chinh phản bác, chỉ gắp cho cô một miếng bít tết.
ở góc nhà hàng như một cái bóng thừa thãi. đồng nghiệp thấy , hỏi một câu: “Vị ?”
Lục Chinh nâng ly rượu, giọng điệu hờ hững: “ dưng thôi.”
Ba chữ. vạch rõ ranh giới, cho một chút gian tưởng tượng nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.