Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Em Kế Khiếm Thính Rất Khiến Người Ta Thương

Chương 12:

Chương trước

An Nhiên kh ở nhà, gọi ện cũng kh ai nghe máy.

Hoài Ngữ nói: "Lúc ra ngoài, đã phái theo. Chắc bây giờ chắc đang ở quán bar Vụ Lý."

xoa thái dương, đến quán bar Vụ Lý để đón . Đến nơi, vừa bước vào vài bước, đã th An Nhiên đang cúi đầu trong khu vực bàn ghế sofa.

Trên bàn trước mặt em là m chiếc ly rỗng. Còn hai chiếc ly chứa chút rượu còn sót lại, miệng ly dính vết rượu nhạt, rõ ràng là đã uống kh ít. Xung qu em m phụ nữ vây qu.

vệ sĩ đón cũng hơi ngớ : "Kh , vừa nãy còn chưa ai mà? thể làm chứng, uống một ."

Bước lại gần hơn một chút, nghe th m phụ nữ đó ríu rít nói: " lại ra ngoài uống rượu giải sầu một thế? chuyện gì phiền lòng, thể nói cho chị nghe. Ở đây mà ồn ào quá thì chúng ta thể tìm một nơi yên tĩnh hơn... nói chuyện từ từ."

An Nhiên kh ngừng né tránh những cái chạm từ những xung qu. Trên mặt em chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào, ềm tĩnh như một mặt nước kh gợn sóng.

Em cũng kh muốn nói chuyện, chỉ im lặng ngồi dịch sang một bên, muốn tránh nhưng chẳng biết từ lúc nào đã bị đẩy vào góc tường, bất lực ngẩng đầu lên , đúng lúc bốn mắt chạm nhau với .

Em lập tức vội vàng đứng bật dậy, động tác quá gấp, đầu gối "cạch" một tiếng đập mạnh vào chiếc bàn trà đá cẩm thạch trước mặt.

Khớp xương va chạm với mặt đá lạnh lẽo cứng rắn. Trong quán bar ồn ào kh nghe th tiếng động, nhưng thể th lực va chạm kh nhỏ qua sự biến dạng tức thì trên nét mặt An Nhiên.

Nhưng giây tiếp theo em đã chập chững khập khiễng chạy về phía , đứng trước mặt , thành thạo cúi đầu xuống, chờ được vuốt ve và hôn. Nhưng kho tay, kh động đậy, chỉ em .

Gần đây An Nhiên đã tăng cân một chút, cuối cùng cũng kh còn gầy gò đáng thương như trước. Em cao ráo, mặc bộ quần áo may sẵn mua cho, tr khá giống một ấm non tơ. Hèn chi vừa rời một chút, đã bị ta để mắt tới.

"Uống bao nhiêu ?"

"Một chút thôi."

cười như kh cười: "Thích uống rượu à?"

An Nhiên lắc đầu: "Kh ngon."

Em đợi một lát, chút tủi thân lại ra hiệu bằng tay: "Hôm nay, kh hôn, . Tại . Vì ?"

An Nhiên hiếm khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài như vậy trước mặt khác chắc là say .

" tốt hơn em. nói chuyện hay, làm chị cười, vui vẻ. Em kh được, kh cách nào, tàn tật, em… Em muốn hiểu chuyện, xin lỗi. Đừng rời bỏ em. Mắt, khóc đau, tim cũng đau."

Ánh đèn quán bar từ khắp bốn phía đổ xuống, màu vàng ấm, màu x lạnh. pha chế phía sau quầy bar lắc lư chai rượu, tiếng đá va vào thành ly giòn tan, tiếng hát trầm thấp của ca sĩ hát dạo, tiếng cười nói của khách khứa hòa lẫn vào nhau, bao bọc bởi hơi men và mùi nước hoa.

Nhưng những sự ồn ào náo nhiệt của đèn x rượu đỏ này, dường như bị một bức tường vô hình ngăn cách. Chỉ còn lại và An Nhiên đối mặt trong kh gian tĩnh lặng riêng tư của hai .

"Về nhà kh? Hay là em muốn uống tiếp?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-em-ke-khiem-thinh-rat-khien-nguoi-ta-thuong/chuong-12.html.]

An Nhiên gật đầu, lại lắc đầu, lần lượt trả lời hai câu hỏi của , nắm l vạt áo , lơ mơ bước ra khỏi quán bar.

Xe đậu bên ngoài quán bar. Vì là một mẫu xe sang trọng hiếm th, nên khá nhiều vây qu xe để chụp ảnh.

Vệ sĩ tiến lên xua đuổi đám đ. Họ và An Nhiên đang tiến lại từ xa, vẻ mặt kinh ngạc, trao đổi ánh mắt với nhau, giải tán nh chóng.

bảo An Nhiên lên ghế sau. Em ngoan ngoãn ngồi vào xe, đôi mắt mơ màng vì say cứ chằm chằm vào . Em dõi theo đóng cửa xe, vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế lái, khởi động xe.

Còn khá xa mới về đến nhà cũ, chiếc xe đã chạy lâu trong màn đêm. Ánh đèn neon lướt qua gò má An Nhiên, làm nổi bật rõ ràng ánh nước trong đáy mắt em . Cảnh tượng này dường như quen thuộc, An Nhiên yên lặng ngồi đó, má áp vào cửa sổ xe giống như một pho tượng búp bê sứ im lặng.

Em kh hỏi tại hôm nay em lại ngồi ghế sau, kh hỏi rốt cuộc hôm nay đã xảy ra chuyện gì, kh hỏi về hôn ước của và Tống Thử Quân. Cũng kh hỏi tại lại đến quán bar tìm em . Cũng kh hỏi sau này em nên tự xử lý ra .

Chỉ là khi xe chạy được nửa quãng đường, em mở lời kể cho nghe câu chuyện thời thơ ấu của : "Em sinh ra, tai đã bị ếc. Bố đến thăm hai lần, phát hiện em bệnh, thế là kh đến nữa. Mẹ ghét em, nói em là cục nợ, đánh em, hỏi tại , em tàn tật. Mỗi năm sinh nhật, mong ước là nghe th âm th. Thế giới âm th, thế nào? Muốn biết. Mẹ gửi em ở viện phúc lợi. Ở đó trẻ con nhiều, em kh tr được cơm. Luôn đói bụng. Kh được ăn ngon, chỉ thể vào rừng tre hái ngọn tre non mà ăn."

" một lần, ba ngày chỉ uống chút nước cơm. em đành chạy ra ngoài tìm đồ ăn. Chạy một lúc kh chạy nổi nữa, ngồi bên đường đột nhiên trời mưa. một chiếc xe dừng bên đường, một cô gái bước xuống. Cô xinh đẹp, che ô cho em. Miệng mở ra nói với em, em kh nghe th."

"Kh ngờ cô biết thủ ngữ. Hỏi em đói kh, lạnh kh, khát kh. Sau đó cho em uống nước, cho em đồ ăn vặt ngon, còn cho em một cái áo khoác. Lúc đó ấm áp, no. Cô th em ăn xong, liền rời . Em th là thiên thần."

chợt nhớ lại, đó là một buổi hoàng hôn sau cơn mưa. Lúc đó nghi ngờ mọi thứ xung qu, cãi nhau một trận lớn với bà nội. Lên xe, bảo tài xế cứ lái đại, càng xa càng tốt.

Xe chạy ra khỏi nội thành, cuối cùng dừng lại trên một con đường nhỏ hẻo lánh ở vùng quê, mặt đường vẫn còn đọng nước mưa, hàng cây hai bên đường xào xạc theo gió.

Trên con đường nhỏ, th một bé đang ngồi xổm bên đường. Hình như bé đó kh biết nói, nhưng đôi mắt đen láy, sáng rực như rơi vào. Nước mắt và nước mưa hòa vào nhau chảy xuống, tr thật đáng thương.

kh lòng tốt gì nhưng ngồi trong xe hồi lâu, vẫn quyết định cho bé một chút đồ ăn.

"Sau này, mẹ lại đến đón em, vì đàn kia tìm mẹ em. Mẹ bảo em giả vờ đáng thương để xin tiền. Thế nên em khóc nhiều. Khóc nhiều quá, nên kh kìm được nước mắt. Thật ra, em kh muốn khóc. Khóc mất mặt. Nhưng em khóc, chị thích, em nghĩ, thật tốt quá. May mắn là, chị thích."

Xe chạy vào gara.

quay đầu em , quả nhiên th khóe mắt em đỏ hoe, l mi ướt át, nín nhịn nước mắt giống như bé ngồi trong mưa năm nào, đáng thương và bất lực.

"Sau này em tất cả, như nằm mơ. Em gặp được thiên thần, thiên thần nguyện ý muốn em. Em kh thiếu gì nữa. Em kh dám đòi hỏi gì thêm."

thở dài một hơi, hỏi An Nhiên: "Cả quà sinh nhật cũng kh dám đòi nữa ? lại chị như vậy, nghĩ chị quên à?"

nghiêng về phía sau, trước hết dùng lòng bàn tay lau mặt em . bị những giọt nước mắt nóng hổi làm cay xè.

“Em đúng là mít ướt thật đ.” ghé sát lại, lần lượt đặt năm nụ hôn "chụt chụt" lên trán, chóp mũi, hai bên má và cả khóe môi khẽ hé vì ngơ ngẩn của em , như để bù đắp cho những cái hôn lẽ ra khi gặp mặt.

rút từ trong túi xách ra một chiếc hộp nhỏ bọc nhung, bên trong là một chiếc máy trợ thính được đặt làm riêng. Vỏ ngoài màu trắng sữa, mặt bên khắc chữ cái đầu trong tên của em .

lại bê từ ghế phụ ra một chiếc bánh kem dâu tây nhỏ xinh, trên lớp kem cắm một cây nến mảnh. đưa đến trước mặt em , nhẹ nhàng nói: “Chúc mừng sinh nhật. Em thật sự kh ều ước nào ? Thiên thần thể yêu em.”


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...