Người Khác Tu Tiên, Ta Tu Mệnh, Nữ Chính Cũng Không Cứng Mệnh Bằng Ta
Chương 122: Ta dịch không sai đâu
Lưu Phong Nguyên suy nghĩ một chút: “Chắc là kh vấn đề gì.”
“Vậy thì tốt quá! Sư xuống núi với ta, ta chuyện muốn hỏi bọn họ.”
Nghe vậy, sắc mặt Lưu Phong Nguyên lập tức tái x.
“Xuống núi… ta kh đâu.”
“ yên tâm, ta ở đây, họ kh dám đụng vào đâu!” Sở Lạc vội trấn an.
Thế nhưng Lưu Phong Nguyên vẫn lắc đầu: “Sở sư , ngây thơ quá . Linh lực của cũng đã bị Quỷ Cảnh này hút sạch, các chiêu thức chiến đấu mà chúng ta học, tuy uy lực mạnh, nhưng đều dựa vào linh lực mới thi triển được. Bây giờ kh còn linh lực, nếu thực sự đối mặt với m phụ nữ hoang dã kia, chúng ta sẽ bị đánh đến kh kịp trở tay đ.”
“Nếu kh yên tâm, vậy thì để ta đưa đến bộ lạc của đám đàn trước, ở đó kh phụ nữ.” Sở Lạc kể lại chuyện trải qua sau khi vào Quỷ Cảnh, nhưng cố tình lược bỏ phần bắt gặp m đàn đang tắm và việc bị cả bộ lạc đuổi bắt.
Nghe xong lời kể của Sở Lạc, Lưu Phong Nguyên ngạc nhiên nói: “Thì ra họ cũng chẳng thần bí gì…”
“Cũng vẫn phần thần bí,” Sở Lạc lại nhớ tới đồ hình con rắn đen mà nàng th tối qua, “biết đâu, họ liên quan đến liên kết giữa nơi quỷ cảnh này, còn mật thiết hơn cả bộ lạc của đám phụ nữ kia.”
Cũng vì nghĩ rằng kh thể ngồi yên chờ c.h.ế.t mãi được, Lưu Phong Nguyên liền đồng ý với yêu cầu của Sở Lạc, theo nàng xuống núi, hướng về phía bộ lạc của đám đàn . Trên đường , hai vẫn vô cùng cẩn trọng, cố ý né tránh tất cả những nơi phụ nữ xuất hiện.
Khi đến cửa vào bộ lạc, hai tình cờ đụng đám đàn mặc đồ đen đang cầm giáo chuẩn bị kéo tấn c bộ lạc khác. Vừa th gương mặt của Sở Lạc, nỗi sợ hãi từng bị đánh cho tơi tả lập tức trào dâng, cả bọn đàn nhất loạt căng thẳng như gặp đại địch, lom khom rút lui, giáo dài đều chĩa về phía Sở Lạc, cứ như thể sợ nàng đột ngột x lên tấn c.
Lưu Phong Nguyên thì hoàn toàn kh nghĩ là do Sở Lạc khiến bọn họ sợ hãi, ngược lại còn thở dài than thở:
“Đám phụ nữ kia làm chuyện thật sự khiến căm phẫn, đám đàn này bị dọa đến mức chỉ cần th một nữ nhân như sư cũng đã mềm chân .”
“Chắc vậy…” Sở Lạc cười gượng, sau đó nói: “Sư Lưu, giờ giúp ta dịch lại , nói với bọn họ là ta là tốt, đến đây kh ác ý gì cả.”
Nghe vậy, Lưu Phong Nguyên vắt óc suy nghĩ một hồi lâu, dùng thứ ngôn ngữ của cư dân bản địa nơi này nói rằng: “Các đừng sợ, nàng kh tốt, đến đây với ác ý lớn!”
Lời vừa dứt, đám đàn lập tức kinh hoảng la hét một trận, ánh mắt Sở Lạc càng thêm sợ hãi, tốc độ lui về sau cũng nh hơn hẳn.
“ ta cảm th bọn họ càng sợ ta hơn thế?” Sở Lạc nheo mắt lại, sang phía Lưu Phong Nguyên, “Kh dịch sai đ chứ?”
“Yên tâm sư , tuy giờ kh dùng được c pháp Bách Mục Thiên Nhĩ, nhưng ta đã quen sắc mặt đoán ý từ lâu, cư dân quỷ cảnh này chắc c kh giống với ngoài, kh thể dùng lối tư duy th thường để giải thích, bản dịch của ta kh vấn đề,” Lưu Phong Nguyên gật đầu một cách chắc c, “Phản ứng của họ đây là đang chào đón đó.”
“Chào đón?” Sở Lạc nghi hoặc liếc một cái, thử tiến lên một bước.
Đám đàn trong bộ lạc lập tức đồng loạt lùi lại năm bước.
Khóe miệng giật giật, Sở Lạc th Lưu Phong Nguyên vẫn đang khoác tấm da thú trên , liền nói: “ hỏi bọn họ xem quần áo dư kh, l cho một bộ mặc vào.”
“Đúng là sư chu đáo, ta cũng đang định nói đây,” mắt Lưu Phong Nguyên sáng rực, lập tức dùng ngôn ngữ nơi này hô lên: “ các còn mặc quần áo làm gì, cởi hết ra đưa cho ta mau!”
Đám đàn trong bộ lạc khiếp hãi tột độ, kinh hoảng lùi lại mười m bước liền.
“Sư , chắc c là đã truyền đạt đúng ý của ta chứ?”
Lưu Phong Nguyên gãi đầu: “Chắc c , ta học ngôn ngữ này một năm mà, chắc kh sai đâu…”
Sở Lạc im lặng một lúc, lại nói: “Vậy nói với họ rằng ta muốn cùng họ chung sống hòa bình, hy vọng bọn họ thể cung cấp cho ta một chỗ trú tạm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-khac-tu-tien-ta-tu-menh-nu-chinh-cung-khong-cung-menh-bang-ta/chuong-122-ta-dich-khong-sai-dau.html.]
Lưu Phong Nguyên suy nghĩ kỹ càng, lớn tiếng hô: “Ta đến chiếm bộ lạc của các đây, hy vọng các biết ều một chút!”
Lời vừa dứt, kh gian yên tĩnh trong chốc lát hiếm hoi, ngay sau đó, đám đàn bỗng nhất loạt quay bỏ chạy tán loạn bốn phương tám hướng, sạch sẽ kh còn bóng ai.
Sở Lạc đứng ngây . Lưu Phong Nguyên cũng c.h.ế.t trân.
“Đây… cũng là chào đón?”
“Chắc là… đang chuẩn bị phòng cho ?”
Một lúc sau, trên con đường trong bộ lạc vang lên tiếng hét thảm thiết của Lưu Phong Nguyên.
“A a a đừng mà! Ta kh muốn đến cái bộ lạc đó đâu, ta kh muốn gặp lại đám phụ nữ đó nữa! Sư dừng lại ”
Lưu Phong Nguyên hoàn toàn kh thể hiểu nổi vì linh lực của Sở Lạc cũng bị rút cạn, mà sức lực của nàng lại lớn đến như vậy, ngay cả một nam tử như cũng kh địch lại, chỉ thể bị lôi xềnh xệch về phía bộ lạc phụ nữ.
Bóng ma trong quá khứ lại một lần nữa hiện về trong đầu. như đã th cảnh tượng sắp bị mất thân thể.
Muốn khóc mà kh nước mắt.
“Còn kh tại làm m tên đàn kia sợ chạy hết , bây giờ muốn giao tiếp với cư dân bản địa, chỉ còn cách đến bộ lạc này thôi, hơn nữa sư , dù cũng tìm một bộ đồ mà mặc chứ, kh thể cứ mãi khoác tấm da thú đó được!”
“Hu hu hu, sư , còn nhỏ, kh biết m phụ nữ đó sẽ làm gì với ta đâu, bảo ta sau này còn mặt mũi nào quay về Thượng Vi T, gặp lại đồng môn và trưởng bối nữa đây…”
“Ta đã nói mà, sẽ kh để gặp chuyện gì đâu.”
“Ngoài ra, ta còn nhớ trong bộ lạc này nhiều ghi chép bằng chữ viết, đúng lúc thể giúp nâng cao trình độ dịch thuật đ!”
“Ngây thơ, thật quá ngây thơ !”
Sở Lạc bỗng nhiên dừng bước, ánh mắt về một phía.
“Lưu sư , bên kia xem, là một tế đàn bị bỏ hoang kh?”
“Hả? Tế đàn gì cơ?” Lưu Phong Nguyên chẳng còn chút sinh khí nào, cũng quay đầu theo.
Sở Lạc đã bước tới chỗ đó.
“Nơi này mọc đầy cỏ dại, chẳng trách trước kia ta kh để ý th,” nàng lẩm bẩm, “nhưng việc tế tự đối với một tộc hoặc bộ lạc đáng lẽ quan trọng, cớ tế đàn lại bị bỏ hoang thế này?”
Nàng vạch đám cỏ dại ra, bất ngờ phát hiện một đồ hình biểu tượng hình rắn đen dưới mặt đất.
Khóe miệng Sở Lạc hơi cứng lại, nàng khẽ kéo kéo môi: “Thì ra là thế, phụ nữ trong bộ lạc này quả thật là dũng mãnh. Nơi đây chắc hẳn từng là nơi ở của bộ lạc Hắc Xà, chỉ là sau khi bị bộ lạc Huyền Điểu chiếm cứ, họ buộc rút vào trong sương mù, lập một nơi ở mới.”
“Cuối cùng thì cũng tin lời ta nói , ta đã bảo đây kh nơi thường thể ở, càng kh nơi đàn nên ở…”
“Nhưng mà bộ lạc Hắc Xà toàn là đàn , vậy họ sinh sôi nảy nở kiểu gì nhỉ? Chẳng lẽ đàn với đàn thật sự thể sinh con à?!”
“Sư , nghe ta nói kh đ? Chúng ta mau chóng rời khỏi cái chốn quỷ quái này thôi!”
“Ờ… rời khỏi đây, chẳng lẽ lại muốn quay về sống trong hang núi ?”
“Á á á, họ quay về , chạy mau”
Chưa có bình luận nào cho chương này.