Người Khác Tu Tiên, Ta Tu Mệnh, Nữ Chính Cũng Không Cứng Mệnh Bằng Ta
Chương 209: Sở Lạc ngốc nghếch, tiền nhiều?
“Gần đây trong thành Tinh Vân yêu quái nào gây rối kh, hoặc cơ hội nào lập c kh?” Sở Lạc lại hỏi.
Tiểu đạo sĩ lắc đầu: “ Dịch gia trấn giữ Tinh Vân thành, nơi này luôn yên ổn.”
“Vậy xem ra chuyện nhập hộ khẩu của nàng ta nhất thời vẫn chưa giải quyết được.”
Sở Lạc lẩm bẩm, lại tiểu đạo sĩ: “Ngươi làm việc , ta còn ở lại Tinh Vân thành vài ngày nữa, nếu việc sẽ tìm các ngươi.”
“Dạ, sư tỷ.”
Rời khỏi Lăng Vân Quán, Sở Lạc về phía. Con phố tên Kh Hạc.
Cả con phố này đều là sản nghiệp của Dịch gia, cửa hàng bán linh khí, cũng nơi nhận đặt chế linh khí pháp khí, phân loại rõ ràng theo c dụng và phẩm cấp, qua lại đều là tu sĩ, hầu như kh phàm nhân.
Sở Lạc bước vào một cửa hàng chuyên luyện chế linh khí hệ khống chế, đập vào mắt đầu tiên là một bảng giá cực lớn, ghi rõ giá khởi ểm của từng luyện khí sư, phía sau còn ghi rõ sở trường của họ.
Muốn luyện linh khí, ít nhất thuê luyện khí sư tứ phẩm trở lên, c phí tính bằng thượng phẩm linh thạch.
Những đứng đầu bảng giá đều họ Dịch, c phí của họ là cao nhất.
Sở Lạc đang suy nghĩ nên chọn luyện khí sư nào thì một nữ tu bước tới.
“Tiểu đạo hữu muốn luyện chế linh khí gì vậy?”
Trong cửa hàng ở phố Kh Hạc, dù là bán hàng bình thường cũng tinh mắt. Từ lúc Sở Lạc bước vào, nữ tu này đã âm thầm quan sát kỹ trang phục của nàng.
Dải buộc tóc đỏ, vòng tay trữ vật bằng vàng, pháp y trên đều là thượng phẩm linh khí, chiếc chu vàng đeo ở thắt lưng còn cao minh hơn nữa qua hoàn toàn kh chút linh khí nào, nếu kh từng th hoa văn này trong cổ tịch, suýt nữa đã bỏ qua vật này.
Hoa văn đó là một loại trận văn, biểu thị sự trung thành tuyệt đối cả đời chỉ nhận một chủ nhân, sau khi ký khế ước, vĩnh viễn kh phản bội.
Ngay cả khi chu rơi vào tay kẻ khác, dù chủ cũ hủy bỏ khế ước, nó cũng sẽ kh phát huy bất kỳ tác dụng nào.
kh biết hàng sẽ bỏ qua, còn biết hàng sau khi th trận văn đó, cũng sẽ từ bỏ ý định g.i.ế.c cướp của.
thể chế ra vật này tuyệt đối kh tầm thường cô gái áo đỏ này chắc c là một vị tiểu phú bà giấu !
“Ít nhất cũng là thượng phẩm linh khí.”
Sở Lạc cũng quan sát nữ tu kia, th trên cổ áo nàng thêu chữ “Dịch”, liền thẳng t nói yêu cầu.
Nghĩ đến viên yêu đan Hóa Thần trung kỳ mang theo, dùng nó để luyện khí thì khó mà tạo được thứ dưới thượng phẩm linh khí.
Huống hồ món linh khí nàng muốn tương lai thể khống chế một thân thể Phật thánh trấn ma.
Nghe nàng nói vậy, nữ tu nở nụ cười hài lòng, nghiêng mời: “Mời tiểu đạo hữu lên lầu nói chuyện kỹ hơn.”
Lên đến tầng hai, nữ tu l ra một bảng giá tr còn cao cấp hơn, luyện khí sư ghi trên đó đều họ Dịch.
Tất nhiên, giá cũng cực kỳ kinh .
“Kh biết đạo hữu muốn luyện chế linh khí cụ thể là gì?”
“Tơ.”
“Tơ ều khiển , loại linh khí này hiếm, thường dùng nhiều ở Tây Vực…”
Nữ tu hơi sửng sốt, nhưng vẫn nghiêm túc giới thiệu.
“Bên ta hai luyện khí sư từng luyện chế tơ ều khiển, là Dịch Lâm Lộ và Dịch Lâm Học, đều là luyện khí sư thất phẩm”
Sở Lạc bảng giá sau tên họ thì trầm mặc.
“Chỉ phí c thôi cũng đủ mua một món thượng phẩm linh khí , đây chẳng là đùa ?”
Nàng bắt đầu nghi ngờ bị chặt chém.
“Tiểu đạo hữu kh biết đ,” nữ tu bình tĩnh giải thích: “Hai vị đó đều là chữ Lâm trong dòng họ Dịch , là dòng chính của chủ gia.”
“Pháp khí do dòng chính chế luyện thì thật sự tốt hơn khác ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nữ tu cười đáp: “Đúng thế đ.”
Sở Lạc nhíu mày lại. Ta tr giống kẻ ngu ngốc lắm tiền nhiều của lắm ?
Liếc lại bảng giá, phần lớn đều là đám mang chữ “Lâm”, giá cái nào cũng th kh xứng, Sở Lạc dứt khoát đặt xuống.
“Cô l bảng giá bình thường cho ta xem .”
Th nàng kh hài lòng với giá cả, nữ tu cũng bèn lui một bước, l ra m bảng giá khác.
“Bảng này là của chi nhánh họ Dịch mang chữ ‘Khả’, còn đây là ‘Thần’…”
“Ơ? Vị luyện khí sư cửu phẩm Dịch Đạo Nho này chỉ l một viên linh thạch hạ phẩm, cái này thú vị thật.” Mắt Sở Lạc sáng rực.
Nhưng ngay giây tiếp theo, tấm bảng tên “Dịch Đạo Nho” đã bị nữ tu giật lại.
“Đó là tổ t nhà chúng ta, kh luyện khí bừa bãi cho ngoài đâu.”
Ánh sáng trong mắt Sở Lạc lập tức tắt ngóm.
Lúc này, nàng cuối cùng cũng hiểu được cái câu “chỉ cần trả đủ linh thạch” mà Hà Bất Quần từng nói nghĩa là gì.
“Vậy thì chọn Dịch Lâm Lộ . À mà, chỗ các cho ghi nợ kh?”
Nụ cười trên mặt nữ tu khựng lại trong thoáng chốc, nàng đứng dậy, tới chỗ cầu thang.
“Mời bên này.”
“Ơ, kh hỏi qua luyện khí sư một tiếng à? Ta nghe nói ở đây muốn ghi nợ thì thể thương lượng trực tiếp với luyện khí sư cơ mà.”
Nữ tu mặt kh biến sắc. “Ta chính là Dịch Lâm Lộ. Mời bên này.”
Sở Lạc giật cả . “Ờ… vậy cũng được.”
Rời khỏi tiệm, Sở Lạc lại dạo vòng qu phố Kh Hạc, khảo sát thêm giá cả, treo th tin bán ểm cống hiến lên bản đồ thuỷ mạch trong ngọc bài.
“Haiz, tiền quay lại sau vậy.”
Làm xong việc, Sở Lạc lại chạy tới m thành lân cận giải quyết nốt m nhiệm vụ còn lại, sau đó mới quay về Lăng Vân Quán.
Tô Uyển thì bị nhốt suốt một ngày trời, giờ đang buồn thương sướt mướt.
“Kh sống nổi nữa hu hu hu…”
“Nương ơi, cha ơi, con muốn về nhàaaaa…”
“Nói chỉ yêu ta, lừa đảo! Toàn lũ dối trá!”
“Haiz, kh biết kiếp này còn thể quay về Tây Vực được nữa kh…”
Sở Lạc đẩy cửa bước vào: “Giờ ta thể đưa ngươi về Tây Vực đ.”
Tô Uyển bị nàng dọa cho giật , vội vàng xua tay: “Kh kh! Ta kh thể quay về Tây Vực được.”
“ vậy?”
Nghe vậy, Tô Uyển im lặng thật lâu, mới lí nhí nói: “Ta mà quay về thì sẽ chết.”
Th nàng kh muốn nói thêm, Sở Lạc cũng kh ép hỏi, chuyển sang chuyện khác: “Ngươi kh muốn về cũng vô ích, hôm nay ta hỏi , trong Tinh Vân Thành này kh chỗ nào cho ngươi lập c lớn cả.”
Tô Uyển ngạc nhiên, môi mấp máy: “Tiểu đạo sĩ… ngươi chịu cho ta thời gian làm hộ khẩu thật à?”
Sở Lạc cau mày: “Ngươi gọi ta là gì cơ?”
“Đạo trưởng! Tiểu đạo trưởng!” Tô Uyển mừng rỡ, nhưng lập tức lại lo lắng: “Nhưng ta lập c kiểu gì đây…”
Sở Lạc nhún vai: “Ta cũng kh biết.”
Tô Uyển khẽ liếc nàng một cái, như muốn nói ều gì, nhưng lại thôi. Sở Lạc th thế cũng kh nói gì thêm, quay rời .
Sáng hôm sau, một bức thư từ đạo quán ở thành Dương Địa gửi đến tay Sở Lạc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.