Người Khác Tu Tiên, Ta Tu Mệnh, Nữ Chính Cũng Không Cứng Mệnh Bằng Ta
Chương 212: Nhện
Th thái độ của Dịch gia quá mức thành khẩn, Sở Lạc cũng kh tiện từ chối thêm, bèn gật đầu đồng ý, cùng họ trở lại.
Nghĩ một lát, nàng lại quay sang hỏi Tô Uyển: "Chuyện của ngươi chắc kh gấp lắm chứ?"
Tô Uyển gật đầu. Trước cổng lớn của Dịch gia, Dịch Thâm – thuộc nhánh phụ – đang cẩn thận đỡ l thê tử .
"Cẩn thận bậc thềm."
Phu nhân th dáng vẻ căng thẳng của , liền bật cười trêu chọc:
"Còn chưa đến kỳ sinh mà đã lo đến thế. chỉ lên Lăng Vân Quán thắp nén hương thôi mà, còn bao nhiêu đệ tử theo nữa. kh lo việc của , lại cứ theo, đến lúc tẩu trách móc lại nói là cản trở tiền đồ của ."
Dịch Thâm cũng khẽ cười:
"Tiền đồ nào bằng mẫu tử nàng được? Mặc họ nói gì thì nói, nàng đừng để tâm."
Vừa ngẩng đầu, th m đang về phía , liền đứng khựng lại.
"Kia chẳng là Tiểu Như bên cạnh lão tổ ?"
Thê tử đang định bước lên kiệu, nghe nói liền ngẩng đầu theo. "Tiểu Như đã ra tay, chắc c là ý của lão tổ. Hôm qua nói lão tổ mời được tu sĩ của Thượng Vi T tới, chẳng lẽ là vị tiểu đạo sĩ kia?"
Ánh mắt của Dịch Thâm cũng lướt qua Sở Lạc, sau đó quay sang đỡ thê tử lên kiệu.
“Nàng ngồi nghỉ một lát, ta qua chào đường một tiếng.”
Thê tử gật đầu đồng ý.
Thế là Dịch Thâm mỉm cười, bước về phía Sở Lạc và những khác.
“Như Thiếu gia , trưởng, vị này chắc là khách của Thượng Vi T được lão tổ mời đến kh, kh biết…”
“ Thâm,” Dịch Lâm Hoằng cắt ngang lời , “ngươi đã ra ngoài cùng phu nhân thì mau , đừng chậm trễ ở đây nữa. Lão tổ vẫn đang đợi gặp khách quý đ.”
Nụ cười trên mặt Dịch Thâm nhạt vài phần: “Vâng, vậy ta cáo lui trước.”
“Làm Sở đạo hữu chê cười ,” Dịch Như vội nói, quay sang Dịch Lâm Hoằng: “ với Lâm Lộ lo m chuyện khác trước , để ta đưa Sở đạo hữu đến gặp lão tổ là được.”
Trước mặt Dịch Như, Dịch Lâm Hoằng kh còn kiêu ngạo, chỉ “ừ” một tiếng dẫn theo con gái rời .
Sở Lạc vẫn ngoan ngoãn theo sau Dịch Như, trong lòng thì nghĩ đến cảnh vừa trước cổng Dịch gia, lại nghĩ tới bảng giá mà bên chính tộc và chi tộc chênh lệch đến mức khó tin.
Nàng cảm th Dịch gia này quá nghiêm khắc về chuyện phân biệt dòng chính và phụ.
Trong đại sảnh, lão tổ Dịch gia vẫn đang bàn chuyện với Liễu Tự Diêu. Khi Dịch Như dẫn Sở Lạc vào, Liễu Tự Diêu lập tức đứng dậy.
“Sở tiểu hữu đến ,” Dịch Đạo Nho mỉm cười nói, “ta nghe nói ngươi muốn nhờ Dịch gia chúng ta luyện chế một món linh khí, mà ta cũng đã lâu kh luyện khí nữa, sợ là kh rèn thì sẽ quên cả tay nghề mất. Sở tiểu hữu cứ nói rõ yêu cầu .”
“Vãn bối xin đa tạ tiền bối chịu luyện khí giúp, lần này muốn rèn một sợi tơ khôi lỗi…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-khac-tu-tien-ta-tu-menh-nu-chinh-cung-khong-cung-menh-bang-ta/chuong-212-nhen.html.]
Sau khi nghe xong, Dịch Đạo Nho lập tức đồng ý. Liễu Tự Diêu ngồi bên cau mày nghe suốt, b giờ mới nói: “Luyện khí đã bàn xong, ngươi cũng nên rời khỏi Tinh Vân Thành thôi.”
“Tơ khôi lỗi luyện kh tốn bao nhiêu thời gian, lại do chính tay ta rèn, nên kh cần đâu cả. Kh bằng Sở tiểu hữu ở lại Dịch gia m hôm, để ta được tận tình tiếp đãi.” Dịch Đạo Nho cười nói.
Nghe vậy, Liễu Tự Diêu chỉ thể bất đắc dĩ chắp tay thi lễ. “Vãn bối biết tiền bối lòng tốt, nhưng như đã nói, Dịch gia giờ kh còn là nơi an toàn như trước nữa. Tất nhiên, tiền bối tọa trấn thì sẽ kh xảy ra đại họa, nhưng ta bảo đảm an toàn tuyệt đối cho nàng. Dù là Vu Chưởng môn của bản t tới, cũng kh thể để nàng ở lại Tinh Vân Thành lâu.”
Dịch Đạo Nho th y đã nói rõ thì cũng gật đầu đáp: “Vậy cứ để các ngươi tự quyết định.”
Nghe đến đây, Sở Lạc cũng lờ mờ hiểu ý tứ. “Vậy đợi ta rời khỏi Tinh Vân Thành , nếu tơ khôi lỗi luyện xong thì phiền tiền bối giữ hộ một khoảng thời gian.”
“Được.”
Sau khi bàn giao tài liệu luyện khí xong, Sở Lạc mới rời khỏi Dịch gia.
Chuyện kéo dài mãi đến tận tối trời. Từ xa thể th Lăng Vân quán vẫn sáng đèn. Sở Lạc lặng lẽ trên đường, đột nhiên cảm nhận được một luồng sát khí.
Chỉ một khắc sau, một mũi kiếm bằng tơ nhện lao thẳng về phía sau lưng nàng!
Sở Lạc nghiêng tránh né, th trước mặt xuất hiện một bóng đội nón trúc phủ lụa đen. Móng tay dưới tay áo dài ra, chuyển sang màu tím đen, hóa thành móng vuốt sắc nhọn mang theo yêu khí mãnh liệt, vung thẳng về phía mặt nàng!
Yêu trảo bị một th kiếm đen hiện ra từ hư kh đánh bật, thân hình yêu vật bị chấn lui hơn mười bước, nhưng nó vẫn chưa chịu bỏ cuộc, lại tung ra một màn tơ nhện dày đặc muốn nuốt chửng Sở Lạc!
“Ầm” tiếng nổ vang lên, một cái đỉnh đồng xuất hiện trước mặt Sở Lạc, miệng đỉnh hướng về phía đám tơ nhện đang lao tới, hút hết chúng vào trong.
Liễu Tự Diêu và Dịch Như đồng thời hiện thân hai bên nàng. Yêu vật th biến thì lập tức muốn đào thoát, nhưng vừa quay đầu, một bức tr trắng xuất hiện c ngay hướng nó định chạy khiến nó kh kịp trở tay, bị hút vào trong tr.
Liễu Tự Diêu đưa tay, bức tr đang giam giữ yêu vật bay về tay y. Yêu vật trong tr rõ ràng còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, đập loạn vào lớp cấm chế vô hình trong tuyệt vọng.
Th yêu vật đã bị bắt, Dịch Như thu lại đỉnh đồng, hiếu kỳ hỏi: “Liễu đạo hữu làm đoán chắc sẽ yêu vật ra tay với Sở đạo hữu vậy? Trước đó chúng ta kh phát hiện dấu hiệu gì cả mà.”
“Cái này còn cần đoán…”
Chưa nói hết, Sở Lạc đã truyền âm vào thức hải y: “Ngươi thể nói ta xui xẻo, nhưng làm ơn đừng loan tin việc xui xẻo của ta ra ngoài.”
Liễu Tự Diêu liếc nàng một cái, sang yêu vật bị nhốt trong tr. “Ngươi kh bị cuốn vào chuyện này, yêu vật này kh lý nào nhằm vào ngươi. Nó chắc là nhận nhầm .”
Khóe miệng Sở Lạc co giật: “Cái gì mà cũng nhận nhầm tới ta vậy?!”
Liễu Tự Diêu định thu lại bức tr, nhưng sắc mặt chợt biến, lập tức ném bức tr ra xa.
“Bốp”tr rơi xuống đất, ngay sau đó từng lớp tơ nhện ken đặc bò đầy ra ngoài, rtừ trong tơ nhện lại trào ra m.á.u tươi đỏ đến chói mắt.
Sở Lạc chợt cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộclà thứ đã thoát ra từ Ma Thần Cảnh.
Bức tr trên đất lại động đậy, một con nhện đỏ khẽ khàng bò ra từ dưới mép tr chui xuống lòng đất. Liễu Tự Diêu hít sâu một hơi.
“Huyết nhân thế thân.”
Nghe vậy, Dịch Như nhíu mày: “ ta chưa từng nghe đến?”
“Là thứ trong quỷ cảnh. thể sử dụng ba lần, mỗi lần hiến tế toàn bộ m.á.u của một phàm nhân. Giờ trong thành chắc đã chết. Nhưng rắc rối là, kh rõ huyết nhân thế thân này đã được dùng m lần . Nếu đến lần thứ ba, thế thân vỡ nát, quỷ khí tản ra, cả thành sẽ c.h.ế.t sạch.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.