Người Khác Tu Tiên, Ta Tu Mệnh, Nữ Chính Cũng Không Cứng Mệnh Bằng Ta
Chương 220: Nuôi dưỡng hung vật.
Giọng nói của Lôi Thừa Chí vang lên ngay sau đó.
“Mọi thể nói chuyện , lần này chúng ta thể tiến sâu hơn vào trong Quỷ Cảnh.”
Khi tiếp tục tiến về phía trước, Sở Lạc bước nh đến bên cạnh Lôi Thừa Chí.
“ Lôi Đội trưởng , đây là năng lực gì vậy?”
Lôi Thừa Chí giải thích: “Sau khi tiến vào Quỷ Cảnh, năng lực cảm tri của Nhược Bách sẽ trở nên cực kỳ nhạy bén, thể nh chóng xác định tính chất của từng Quỷ Cảnh. Ví dụ như loại Quỷ Cảnh th thường này thì vẫn được xem là khá an toàn, mức độ ác ý kh cao, nghĩa là chỉ cần chúng ta kh chủ động xuất hiện trước mặt sinh vật trong Quỷ Cảnh thì chúng cũng sẽ kh tự tìm đến để truy sát chúng ta.”
Sở Lạc kh khỏi hít vào một ngụm khí lạnh. Hôm qua, nàng dò la một ít tin tức nội bộ từ đồng môn, cứ ngỡ sau khi vào Quỷ Cảnh thể dựa vào đó để chăm sóc cả đội, nào ngờ kết quả lại là…
Tr th phía trước kh xa một con suối nhỏ, Lôi Thừa Chí quay sang nhắc nhở Sở Lạc:
“Sở đạo hữu, chúng ta tạm dừng tại đây một chút.”
Mọi cùng dừng bước, Bách Xuyên Sơ Yên chạy đến bên con suối, múc một bát nước mang về.
Sở Lạc vừa định nhắc nàng ta kh nên uống nước trong Quỷ Cảnh một cách tùy tiện, nhưng nghĩ lại thì liền nhịn xuống.
Chẳng bao lâu sau, nước trong bát bay lên, tụ lại trong lòng bàn tay của Bách Xuyên Sơ Yên.
Kh hề dùng đến linh lực, dòng nước như linh tính tự động ngưng tụ thành những đường mạch nước đan xen, lơ lửng giữa hai tay đang chụm lại của Bách Xuyên Sơ Yên.
Vân Nhược Bách l gi bút ra, cẩn thận ghi lại nguyên trạng hình thái của dòng nước .
“Lớp trên cùng là vị trí và hiện trạng trong Quỷ Cảnh này, còn lớp dưới là ngầm.”
Lôi Thừa Chí vẻ mặt mơ hồ chưa hiểu gì của Sở Lạc, giải thích thêm:
“Nước trong Quỷ Cảnh quan trọng, bên bờ nước cũng là nơi sinh vật Quỷ Cảnh cư ngụ nhiều nhất. Còn những sinh vật ẩn trong nước ngầm hoặc gần đó thường hung hãn và cường đại hơn nhiều. Nếu chẳng may gặp đối thủ thực lực vượt trội, thể thử dẫn nó lên mặt đất để đối phó ánh sáng mặt trời và ánh trăng đều làm suy yếu sức mạnh của chúng.”
“Gia tộc Bách Xuyên bẩm sinh đã thể dùng nước trong Quỷ Cảnh để suy đoán toàn bộ vị trí các năng lực này hữu ích để chúng ta vẽ bản đồ Quỷ Cảnh.”
Sở Lạc bước đến cạnh Vân Nhược Bách, bản đồ nàng đang vẽ.
Các tầng lớp hiện rõ ràng, quy mô và độ cao của các mạch nước đều được đ.á.n.h dấu cẩn thận chi tiết.
Thậm chí, so với những gì mà các đệ t.ử tám đại tiên môn đã thu thập được sau bao nhiêu ngày xâm nhập, th tin mà bọn họ vừa mới vào đã được còn phong phú hơn nhiều!
“Khoan đã, chỗ này gì đó sai sai!” Vân Nhược Bách bỗng hô lên.
Sắc mặt nàng trở nên nghiêm trọng, giọng nói cũng đầy căng thẳng. Th vậy, Lôi Thừa Chí bước tới.
“ chuyện gì ?”
Vân Nhược Bách dòng nước đang chảy trong tay Bách Xuyên Sơ Yên, càng thêm chắc c nói:
“Hầu hết dòng chảy trong Quỷ Cảnh này đều chảy từ vị trí hiện tại của chúng ta hướng về phía sâu hơn trong Quỷ Cảnh, chứng tỏ địa thế càng vào trong càng thấp.”
“Các chỗ này, tất cả các nhánh suối đều hợp thành hai dòng chính, cuối cùng hai dòng này giao hội tại một ểm, cũng chính là ểm tận cùng của Quỷ Cảnh.”
“Lượng nước hội tụ kh thể tiếp tục chảy , thẩm thấu xuống lòng đất. Khu vực này nước ngầm dồi dào, nhưng khi dòng nước ngầm muốn lan ngược trở lại thì lại bị chặn đứng giữa đường.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Toàn bộ oán khí, sát khí trong Quỷ Cảnh đều theo dòng nước tụ lại nơi tận cùng, cuối cùng đọng dưới lòng đất, kh chỗ thoát ra. Thời gian dài, nơi này nhất định sẽ sinh ra một sinh vật vừa cường đại vừa tàn bạo, năng lực thiên phú kh thua gì thần thú trong truyền thuyết."
"Một khi sinh vật này lớn mạnh đến mức vượt quá giới hạn của Quỷ Cảnh, thì Quỷ Cảnh thể sẽ bị hủy diệt. Khi đó sinh vật cuối cùng thoát ra Tu Chân Giới, đối với Tu Chân Giới mà nói, tuyệt đối là một tai họa hủy diệt."
Vân Nhược Bách nói xong, Lôi Thừa Chí hít sâu một hơi.
"Quỷ Cảnh này đang nuôi dưỡng hung vật, vào đây càng nhiều, c.h.ế.t ở đây càng nhiều, ác khí trong Quỷ Cảnh tích lũy càng lớn, thời ểm con hung thú kia xuất hiện cũng càng sớm. Chúng ta đến nơi sâu nhất của Quỷ Cảnh, thay đổi dòng chảy của nước ngầm."
Sở Lạc luôn chăm chú lắng nghe, lúc này mới nói: "Nếu Quỷ Cảnh này đang nuôi hung vật, vậy chi bằng cứ phong tỏa nơi này, kh ai vào nữa thì cũng sẽ kh còn c.h.ế.t ở đây."
Nghe vậy, Lôi Thừa Chí bất giác cười khổ.
"Chúng ta nào khả năng phong ấn Quỷ Cảnh, hơn nữa dù đem chuyện này truyền ra ngoài, vẫn sẽ nhiều vì tài nguyên trong Quỷ Cảnh mà vẫn liều mạng x vào."
"Huống chi loại Quỷ Cảnh như thế này, bên trong thường tài nguyên quý báu. Việc chúng ta thể làm chỉ là cứ cách vài năm lại đến đây một lần để xem xét nước ngầm, kịp thời khai th và th trừ."
Sở Lạc gật đầu: "Vậy chúng ta mau đến nơi sâu nhất của Quỷ Cảnh thôi."
Khác với đội Lôi Đình giàu kinh nghiệm, đây mới là lần thứ hai Sở Lạc bước vào Quỷ Cảnh. Trải nghiệm lần này hoàn toàn khác với Quỷ Cảnh Hắc Xà lần trước.
Quỷ Cảnh mới xuất hiện ở quận Cảnh Viễn này bề ngoài như kh mang nhiều ác ý với kẻ ngoại lai, nhưng cái cách nó âm thầm tích tụ ác khí để nuôi hung vật, thật khiến ta rùng .
Quỷ Cảnh này nhất định bị phong tỏa, ều mà tán tu kh làm được, thì nên để tiên môn ra tay.
Đang mải suy nghĩ, bỗng một cục đen tuyền kh biết từ đâu bay tới, đ.â.m sầm vào chân Sở Lạc.
"Gù gù gù! Gù gù gù!"
Cục đen ngẩng đầu lên, giận dữ nhảy nhót trước mặt Sở Lạc.
"Gù gù gù!"
Sở Lạc vừa định bắt l vật nhỏ này thì th Lôi Thừa Chí qua, ánh mắt ra hiệu cho nàng chỉ tay về một hướng nào đó.
Th vậy, Sở Lạc liền làm theo.
"Gù gù gù? Gù gù!"
Kh biết cục đen kia nói gì, chỉ th nó nh chóng chạy về hướng tay Sở Lạc chỉ. Đợi đến khi sinh vật nhỏ biến mất hoàn toàn, Lôi Thừa Chí mới thở phào.
"Đó gọi là Thủy Lệ, thường được sinh ra trong những Quỷ Cảnh nhiều nước. Nhưng chúng ta chưa từng gặp, bởi vì bình thường nó ngủ trong nước, chỉ khi ngủ chán mới ra ngoài chạy lung tung."
Vì bản thân cũng kh hiểu nhiều về Thủy Lệ, Lôi Thừa Chí l ra sổ tay và tài liệu tổ tiên để lại tra cứu.
"Ở đây, xem ra ta nhớ kh nhầm."
Lôi Thừa Chí đưa sổ tay đã lật mở cho Sở Lạc xem.
"Nếu gặp Thủy Lệ hỏi đường, hãy chỉ cho nó một hướng kh nước. Bởi vì sau khi ngủ đã đời, nó sẽ ghét th nước, và sẽ nghĩ đủ mọi cách đuổi g.i.ế.c kẻ chỉ sai đường cho đến khi nó lại buồn ngủ."
Xem xong, mí mắt Sở Lạc khẽ giật. Thứ này cũng bị nàng đụng trúng được ?
"Dù thì thứ này cũng hiếm th, tổ tiên ta về Thủy Lệ cũng chỉ ghi lại được một dòng thế này thôi," Lôi Thừa Chí nói: "Đã chỉ hướng kh nước , nếu nó cứ chạy mãi chắc cũng nh chóng mệt."
Sau đoạn xen giữa ngắn ngủi này, mọi lại tiếp tục lên đường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.