Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Khác Tu Tiên, Ta Tu Mệnh, Nữ Chính Cũng Không Cứng Mệnh Bằng Ta

Chương 226: Con trai ngươi rất đáng yêu

Chương trước Chương sau

Sau khi gửi hình ảnh những ký hiệu kỳ dị kia , đối phương mãi vẫn chưa hồi âm, Sở Lạc chỉ tạm thời gác chuyện này sang một bên.

Vừa bước vào thành Tinh Vân, Sở Lạc thẳng về phía phủ Dịch gia – đến lúc này chắc dải tơ khôi lỗi mà nàng nhờ luyện đã được hoàn thành .

Ban ngày, cổng lớn của nhà họ Dịch thường khép kín, nhưng khi Sở Lạc vừa đến nơi, cánh cổng lại tự mở ra từ bên trong.

“Các hạ là…”

đứng gác trước cửa là một đệ t.ử xa lạ của nhà họ Dịch, dường như chưa từng gặp Sở Lạc bao giờ.

“Ta tới l linh khí. luyện chế linh khí cho ta là… gia chủ Dịch gia.”

Sở Lạc ngẫm nghĩ một chút. Nếu trực tiếp nói là lão tổ nhà họ Dịch, e là đối phương sẽ kh tin.

“Các hạ chờ một chút, để ta vào bẩm báo.”

Một lúc sau, đệ t.ử họ Dịch quay lại, đưa Sở Lạc vào trong lại đóng chặt cổng lớn.

Âm th trầm nặng của cánh cổng vang vọng một lúc dần lặng , thì bất ngờ, trên bức tường viện vô số con mắt đỏ lòm đồng loạt mở ra.

Những con mắt đỏ như m.á.u đảo qua đảo lại, cuối cùng tất cả đều chằm chằm về phía Sở Lạc.

Cảm giác bị theo dõi quen thuộc lại ập đến, Sở Lạc bỗng quay đầu ra sau.

Toàn bộ con mắt trong cùng một khoảnh khắc khép lại, bức tường yên tĩnh như chưa từng ều gì bất thường xảy ra.

“Đạo hữu, chuyện gì ?” Đệ t.ử Dịch gia nàng đầy nghi hoặc.

Nghe vậy, Sở Lạc trầm mặc chốc lát, hỏi: “Lần trước ta đến, ban ngày Dịch gia vẫn còn mở cửa đón khách. Gần đây xảy ra chuyện gì ? lại đóng cổng?”

“Gần đây Dịch gia quả chút biến cố, hiện đang xử lý. Đạo hữu kh cần lo lắng, linh khí ngài nhờ chúng ta luyện chắc c sẽ giao tận tay.”

Gã đệ t.ử kh nói thêm gì nữa, hiển nhiên kh muốn để lộ quá nhiều.

Cũng được, lát nữa gặp được gia chủ sẽ hỏi kỹ hơn.

Nhưng khi Sở Lạc th “gia chủ” kia, nàng bỗng khựng lại.

Dịch Thâm tươi cười bước tới: “Khiến Sở tiểu hữu chê cười , gần đây Dịch gia chút biến cố, đường ta ngã bệnh, ta tạm thời thay mặt quản lý c việc trong tộc. Kh biết linh khí tiểu hữu nhờ luyện là gì, ta sẽ cho tìm ngay.”

“Ồ… Vậy đường ngươi bị bệnh từ bao giờ?”

“Mới đây thôi.”

“Vậy để ta đích thân đến thăm , kh thể cứ l đồ ngay được.”

“Đường ta đang bệnh nặng, kh tiện tiếp khách. Tấm lòng của tiểu hữu, ta sẽ thay mặt chuyển lời.”

“Thế thì đợi khi gia chủ Dịch gia khỏi bệnh ta sẽ quay lại l linh khí cũng kh muộn.”

“Vậy thì thật ngại cho Sở tiểu hữu. Hay để ta cho sắp xếp chỗ ở trong thành cho tiểu hữu?”

“Kh cần phiền thế đâu, ta ở tại Lăng Vân Quán.”

Từ biệt Dịch Thâm xong, Sở Lạc theo đệ t.ử Dịch gia rời khỏi, trong lòng trào dâng thêm nhiều nghi vấn.

Làm lại tu sĩ đột nhiên “bị bệnh”? Hơn nữa, nhà họ Dịch là một đại thế gia, gia chủ ngã bệnh mà kh th họ mời luyện đan sư khắp nơi về chữa trị ?

Kh khí trong phủ Dịch gia lại vắng lặng đáng sợ.

Đã thế trong tộc còn phân biệt rõ ràng giữa dòng chính và dòng phụ. Gia chủ đổ bệnh, đến lượt một bên nhánh phụ thay quyền ?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Càng kỳ lạ hơn, của Thượng Vi T đâu hết ? Cả đệ t.ử Lăng Vân T được cử đến hỗ trợ nữa…

Sở Lạc quyết định rời khỏi Dịch gia trước, qu thành tìm của hai t phái kia. Đang , chợt nàng nghe th một tràng cười kh khách bên tai.

Quay đầu theo tiếng cười, dưới gốc cây phía xa một bé trai khoảng chừng một tuổi đang đứng nàng cười tít mắt.

“Ê? Trẻ con thế này mà kh lớn tr coi à?” Sở Lạc quay sang nói với đệ t.ử Dịch gia.

Nàng tính nhân cơ hội này đẩy kia chỗ khác để âm thầm đến viện của lão tổ Dịch Đạo Nho.

Thế nhưng khi đệ t.ử nọ về hướng nàng chỉ, mặt lại tràn đầy nghi hoặc. “Ở đâu ra trẻ con?”

Sở Lạc lại về phía bé trai. “Nó đứng ở ngay đó, còn đang cười với chúng ta.”

Ánh mắt đứa bé nàng đầy hiếu kỳ.

“Đạo… đạo hữu, ngài đừng hù ta. Rõ ràng ở đó chẳng ai cả.” Đệ t.ử Dịch gia vẻ mặt nghiêm túc của Sở Lạc, trong lòng kh khỏi toát mồ hôi lạnh.

“Ta gạt ngươi làm gì? Chẳng lẽ Dịch gia các ngươi kh trẻ con ?”

Đệ t.ử kia vẫn kh giấu nổi vẻ căng thẳng.

thì , nhưng phu nhân gia chủ mới sinh con m ngày trước thôi, thiếu gia nhỏ rõ ràng còn chưa biết mà, thể tự ra ngoài một được?”

“Phu nhân gia chủ? Ồ, ngươi nói là vị gia chủ mới à... Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến việc ngươi hoa mắt?” Sở Lạc vẫy tay gọi bé, “Bé con, lại đây, tỷ tỷ cho ngươi viên kẹo.”

Nghe vậy, bé nghi hoặc bước về phía Sở Lạc. Khi lại gần, nó khẽ nhúc nhích cánh mũi, như thể đang cố ngửi thứ gì đó.

Sở Lạc l ra một viên kẹo từ chiếc vòng vàng, ngồi xổm xuống đưa cho bé.

“Đạo... đạo hữu!” Đệ tửọ Dịch gia nàng đầy kinh hãi: “ ngươi hoa mắt kh, ngươi đang nói chuyện với ai vậy?!”

“Bé ngoan, nhà ngươi ở đâu? phụ mẫu ngươi là ai?”

bé tò mò nàng chằm chằm. “Đừng sợ, tỷ tỷ kh xấu đâu, lại đây, ăn kẹo nhé, a”

Nghe vậy, đôi môi đang mím chặt của bé khẽ động đậy, như muốn bắt chước dáng vẻ há miệng của Sở Lạc.

Đúng lúc , từ phía xa bóng dáng của Dịch Thâm đang vội vã chạy tới.

Kh đợi bé há miệng, Sở Lạc liền nhét viên kẹo vào miệng . Ngay lúc đó, đầu ngón tay nàng đau nhói, như thể bị hàm răng nhỏ nhọn sắc c.ắ.n trúng.

Dịch Thâm hấp tấp chạy tới, ánh mắt đầy lo lắng.

“Bảo nhi ngoan, lại đây với cha.” vội vàng gọi.

Nghe tiếng, bé thôi Sở Lạc, lạch bạch đôi chân ngắn chạy về phía Dịch Thâm. Dịch Thâm ôm l đứa trẻ, ánh mắt dừng lại trên Sở Lạc.

Im lặng trong chốc lát, cuối cùng cũng nở nụ cười: “Thật ngại quá, làm phiền t Sở tiểu hữu , tiểu nhi nghịch ngợm, thường hay chạy lung tung.”

Sở Lạc mỉm cười phẩy tay: “Con trai của ngài đáng yêu.”

Từ biệt Dịch Thâm xong, đệ t.ử Dịch gia tiếp tục dẫn Sở Lạc ra ngoài, nhưng lần này cố ý giữ khoảng cách m mét với nàng, cứ như thể nàng thể phát ên bất cứ lúc nào.

Th như vậy, Sở Lạc kh nói gì, chỉ khẽ hỏi: “Ngươi vừa th gia chủ Dịch gia kh?”

“Gia chủ nào chứ…” Đệ t.ử kia căng thẳng nuốt khan, “Nãy giờ ở đây kh ai cả, tại hạ chỉ th mỗi đạo hữu đang tự nói một .”

“Kh thể nào...” Sở Lạc đang định nói, chợt quay đầu lại xuống mặt đất phía sau, chân mày khẽ nhíu lại.

Cảm giác quá quen thuộc, cứ lúc lúc kh. Khi th dưới đất chẳng gì, nàng mới quay bước tiếp.

Một lát sau, trên mặt đất, một con mắt đỏ rực khẽ mở ra, lặng lẽ dõi theo bóng lưng Sở Lạc bám sát...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...