Người Khác Tu Tiên, Ta Tu Mệnh, Nữ Chính Cũng Không Cứng Mệnh Bằng Ta
Chương 229: – Chân diện của nhện tinh
Sở Lạc cất ngọc bài, xem ra vị tiền bối kia biết được ều gì đó. Nếu thể thân thiết với yêu xà, thể cũng quan hệ trong giới yêu tộc.
Con mắt đỏ m.á.u đó, giống hệt như đôi mắt vẽ trong thư hồi âm của Tô Uyển. Kết hợp với những trải nghiệm gần đây, kh còn nghi ngờ gì nữa: toàn bộ trong thành đều đang bị cặp mắt này giám sát.
Nó thể khiến ta chỉ th những gì nó muốn cho th, còn những ều kh nên th, tuyệt đối sẽ bị che giấu.
Hôm qua, khi nàng vừa vào Dịch gia, chưa bị con mắt kia bám vào, nên mới thể th đứa bé kỳ quái, cũng th Dịch Thâm tới tìm con. Nhưng đệ t.ử Dịch gia lại kh th gì cả.
Về sau, khi nàng ra đường lớn, ánh mắt qua đường liên tục dừng trên nàng.
Con mắt đã nhận ra nàng nhạy cảm với ánh , nhưng khi số lượng ánh mắt quá nhiều, nàng đã kh thể phân biệt được đâu là thật đâu là giả.
Cũng chính lúc đó, con mắt đỏ m.á.u đã lặng lẽ bò lên lưng nàng.
Sở Lạc kiểm tra t.h.i t.h.ể các đạo sĩ, bỗng lại cảm giác quen thuộc ánh mắt đang nàng! Nàng lập tức về hướng đó.
Trên mặt đất, giữa đống đổ nát, kh còn con mắt nào, chỉ một con nhện vừa bò ra từ trong.
Sở Lạc l triệu hồi trường thương trong tay, làm con nhện sợ giật , vội hóa thành hình chính là Tô Uyển.
“Đừng ra tay! Là ta! Ta đây!”
“Ngươi…” Sở Lạc hơi ngạc nhiên, sờ lại sau lưng, sau khi chắc c kh còn con mắt nào bám theo mới đ.á.n.h giá Tô Uyển từ trên xuống dưới, “Ngươi chưa c.h.ế.t à?”
Lăng Vân quán gặp t.h.ả.m sát như vậy, Sở Lạc kh nghĩ Tô Uyển thể sống sót. Dù năng lực của nàng ta còn kh bằng cả những tu sĩ yếu nhất trong quán.
Tô Uyển gật đầu liên tục, căng thẳng nói: “Ta luôn trốn ở đây. Hôm qua lúc ngươi quay về, ta đã theo . Nhưng kêu gọi thế nào, c trước mặt ra , ngươi đều kh th cũng kh nghe được. Ta th con mắt sau lưng ngươi, đoán rằng ngươi đã bị ảnh hưởng giống những khác trong thành.”
“Cho nên ta cố để lại dấu hiệu kín đáo nhắc nhở ngươi, ta để một lớp tơ nhện ở góc tường, nhưng vẫn bị con mắt đó phát hiện…”
Nhớ lại lớp tơ nhện hôm qua th, thì ra là do Tô Uyển để lại.
Sở Lạc trầm ngâm suy nghĩ giây lát, dẫn Tô Uyển Vân rời .
“Chúng ta thôi. Nơi này kh còn an toàn nữa, tìm chỗ nào kh con mắt nào mới được.”
Tô Uyển theo sau nàng, vẫn còn nghi hoặc: “Nhưng khắp tường thành, mặt đất, cả cây cối trong thành Tinh Vân đều loại mắt đó. Chúng ta còn thể đâu đây?”
“Dù kh chỗ để cũng . M con mắt này thể bị ều khiển. Ta vừa đã bắt một con, lại thiêu hủy nó, kẻ đứng sau hẳn đã phát giác. Nếu tường, đất, cây đều mắt, thì ta sẽ đến nơi nước. Chắc c vẫn còn chỗ chúng chưa thể khống chế.”
Nhưng vừa bước ra khỏi cổng lớn Lăng Vân quán, một bóng liền chặn đường.
đó đội đấu lạp che mặt bằng khăn đenchính là con nhện tinh mang trong bùa thế thân bằng m.á.u !
“Là ả! Chính ả đã g.i.ế.c sạch trong Lăng Vân quán!” Tô Uyển vừa kêu lên vừa nép sau lưng Sở Lạc.
Sắc mặt Sở Lạc nghiêm lại, trường thương xuất hiện trong tay, nhưng từ dưới lớp khăn đen của kẻ kia lại truyền đến một giọng nói:
“Tránh ra.”
Tránh ra?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sở Lạc chớp mắt, quay đầu Tô Uyển sau lưng: “Ả ta đến tìm ngươi?”
Thân thể Tô Uyển khẽ run: “Tiểu đạo trưởng, ngươi kh được bỏ ta lại đâu đ!”
Sở Lạc lại nhện tinh phía trước: “ của Thượng Vi T đâu?”
“Kh liên quan đến ngươi. Tránh ra, ta thể tha mạng.”
“Ngươi kh nói, ta càng kh nhường.”
Th nàng kiên quyết, nữ nhân kia kh nói thêm lời nào, thân hình khẽ động, lập tức x tới!
Chỉ trong chớp mắt, tơ nhện từ bốn phía giăng đầy, từng lớp dày đặc chẳng để sót khe hở nào, muốn trói chặt l Sở Lạc. Còn nữ nhân thì vòng qua nàng, x thẳng về phía Tô Uyển!
Pháo sáng x.é to.ạc tầng tầng mạng nhện, đúng lúc nữ nhân sượt qua nàng, trường thương của Sở Lạc cắm xuống đất, mượn lực xoay , tung chân quét ngang về phía nhện tinh!
Nhện tinh cảm nhận được nguy hiểm, vội lùi lại m bước, kéo giãn khoảng cách với Tô Uyển, lại quay đầu về phía Sở Lạc. Lúc này, yêu khí trên ả đã bộc phát mạnh mẽ.
“Ngươi mau !” Sở Lạc vừa dùng trường thương ngăn trước mặt nhện tinh, quay sang nói với Tô Uyển. Nghe vậy, Tô Uyển đứng yên do dự một lát, vội xoay bỏ chạy về phía xa.
“Đi?” Nữ nhân kia lại mở miệng: “Chẳng lẽ các ngươi tưởng thể thoát ?”
Sở Lạc đang toàn tâm toàn ý đối phó chiêu thức của nữ nhân , bỗng nhiên lại nghe th tiếng kêu thảng thốt của Tô Uyển vang lên từ kh xa.
“A! Kh nổi ! Dưới núi toàn là... toàn là mắt mọc sau lưng!”
Nghe thế, Sở Lạc dùng thần thức quét qua, chỉ thoáng liền cảm th da đầu tê rần.
Kh rõ đám dân kia đã bị con mắt đó mê hoặc thế nào, mà giờ đây từng từng đều tụ tập dưới chân núi, còn tên hán t.ử dẫn đầu thì giơ tay chỉ thẳng về phía Tô Uyển, lớn tiếng hô hào:
“Bắt trộm! Mau bắt con tiểu tặc này lại!”
Tô Uyển cuống cuồng quay đầu chạy về. “Hỏng hỏng , bây giờ làm đây...”
Nhện tinh đang giao đấu cùng Sở Lạc th nàng phân tâm, lập tức bộc phát yêu lực, hóa thành từng sợi tơ nhện lần nữa bao trùm về phía nàng!
Nhưng đúng lúc lưới nhện sắp hoàn tất, tưởng như đã thể nhốt chặt Sở Lạc bên trong, thân hình nàng đột nhiên hóa thành một cụm lửa, biến mất kh còn tung tích!
Đôi mắt dưới lớp khăn đen trợn lớn, còn chưa kịp phản ứng, khí tức của Sở Lạc bỗng xuất hiện ngay sau lưng!
Ả định chuyển yêu lực về sau để phòng thủ, nhưng đã kh còn kịptrường thương của Sở Lạc đã đ.á.n.h bật chiếc đấu lạp đen trên đầu ả!
Mặt mũi nhện tinh lộ rõ dưới ánh mặt trời, chỉ th khuôn mặt kia đầy những vết sẹo nối liền chằng chịt, như thể thân thể này từng bị xé nát ra bị ta thô bạo khâu lại từng mảnh.
Ánh mắt nữ nhân tức khắc bừng giận dữ, ên cuồng nhào tới Sở Lạc lần nữa. Nhưng nàng đã nh chóng kéo l Tô Uyển, xoay chạy vào trong Lăng Vân quán.
Vừa rõ ràng nàng cơ hội trọng thương nhện tinh kia, nếu thể làm được, nàng đã kh ngần ngại đ.â.m thương xuống.
Nhưng nàng kh quên trên ả thứ bùa thế thân bằng m.á.u thứ đó chỉ thể dùng ba lần. Lần trước nàng tận mắt th ả dùng một lần, nhưng kh rõ là lần thứ m.
Nếu lần này lại để ả dùng tiếp, thì c.h.ế.t sau đó thể là một cá nhân, cũng thể là cả thành.
Hiện tại, toàn bộ sườn núi đã bị dân chúng thành Tinh Vân vây kín, nàng càng kh thể vì muốn thoát thân mà tổn thương những phàm yếu đuối kia.
Chưa có bình luận nào cho chương này.