Người Khác Tu Tiên, Ta Tu Mệnh, Nữ Chính Cũng Không Cứng Mệnh Bằng Ta
Chương 234: Đại bại
【Chúc mừng chủ nhân hoàn thành nhiệm vụ ẩn “Luyện khí sư”, nhận thưởng 800 ểm khí vận, nhận được 1 x1 hoả huyết thảo, nhận được 1 x1 Hoa Ngọc Diện.】
【Hiện tại ểm khí vận là -3959.】
Sở Lạc ngồi uống trà thượng hảo được Dịch gia tiếp đãi.
Nàng kh thể nào ngờ được, nhiệm vụ "Luyện khí sư" trong này lại chính là lão tổ Dịch Đạo Nho trước mặt.
Nàng tkh biết vì lại vinh dự như vậy, đây là lão tổ. của gia tộc họ Dịch, Chẳng trách Hoa Hoa lại miễn cưỡng giao cho cô nhiệm vụ này.
Nếu kh nhận ra được khí tức quái dị từ đứa bé đó, nếu kh sự tích lũy của bốn ểm tin tưởng từ quỷ cảnh trước đó, nàng cũng kh thể nào để lại một chiêu trong bụng đứa trẻ đó như vậy.
Xem ra độ tín nhiệm trong Thần Ma Cảnh quả thực tác dụng, giờ lại tăng thêm hai ểm nữa, trong lòng Sở Lạc ều này gần như sánh ngang với niềm vui khi tăng được ểm khí vận.
"Tiền bối quá khen , ta cũng chỉ là gặp may thôi. Nhưng đã được ngài nói như vậy, sau này nếu việc liên quan đến linh khí, ta e là đến làm phiền tiền bối. Khi mong ngài đừng th phiền." Sở Lạc mỉm cười nói.
Dịch Đạo Nho liên tục đáp kh phiền chút nào, nếu Sở Lạc mà kh chịu đến làm phiền Dịch gia , còn cảm th khó chịu trong lòng.
" trong Dịch gia xưa nay đã kh đồng lòng, dòng chính và chi thứ ngấm ngầm tr đấu, ta đã nhiều năm kh quản việc trong tộc, kh ngờ Dịch gia lại trở nên như vậy." Dịch Đạo Nho thở dài một tiếng.
Đây kh là than vãn vô cớ, nhiều thói hư tật xấu trong Dịch gia đã bị phơi bày ra ngoài. Tộc trưởng Dịch Nhậm Hoành quả thật cũng nhiều chỗ làm chưa đúng.
Làm thương nhân thì quá tham lam, làm trưởng thì lại coi thường đệ dòng thứ.
Sở Lạc đứng ở góc ngoài nên th rõ mọi chuyện, nhưng lời Dịch Đạo Nho nàng chỉ nghe để đó, dù cũng là chuyện nhà ta.
Xem ra lần này, lão tổ Dịch gia sẽ tự ra tay chấn chỉnh một phen .
Sau khi Thành Tinh Vân khôi phục lại yên bình vẫn còn nhiều việc cần giải quyết. Các tu sĩ Thượng Vi T khắp các ngõ ngách tra xét xem còn sót lại con mắt m.á.u nào hay kh. Sau khi nghe tin t.h.ả.m án tại Lăng Vân Quán, các tu sĩ Lăng Vân T lập tức đến đó, thu nhặt t.h.i t.h.ể đồng môn.
Sau khi l được tơ khôi lỗi từ Dịch gia , Sở Lạc cũng đến Lăng Vân Quán. Mọi chẳng hề cảm giác sống sót sau tai nạn, chỉ biết t.h.i t.h.ể đồng môn mà đầy bất lực. th Tô Uyển đang ngồi một ngoài sân, Sở Lạc bước tới.
"Thương tích của ngươi đã khỏi chưa?"
Nghe vậy, Tô Uyển ngẩng đầu nàng, lắc lắc đầu. Cuộc gặp cuối cùng ngắn ngủi với tỷ tỷ cứ như một giấc mơ quấn l nàng suốt những ngày qua, nhưng lại là một cơn mộng đẹp – đẹp đến mức ta kh muốn tỉnh.
Tỷ tỷ cũng đã nói với nàng, Yêu Vực giờ kh yên ổn, nàng kh thể quay lại nữa, cũng đừng nghĩ đến việc tìm phụ mẫu hay trưởng, hoặc những đồng tộc khác.
Vì bọn họ… đều đã c.h.ế.t .
Ngay trước mặt tỷ tỷ, bị móc tim, trở thành vật thí nghiệm trong tay đám yêu tộc đó.
Tỷ tỷ của nàng là một vật thí nghiệm thất bại, nhưng so với những yêu tộc kh thể sống nổi, thì may mắn hơn nhiều.
Bọn chúng khâu lại những thân xác tan nát, để trái tim của tỷ tỷ tiếp tục đập.
Nhưng chúng sẽ kh thỏa mãn với một phế phẩm kh thiên phú, chúng vẫn tiếp tục bắt giữ yêu tộc.
Trong đại tộc Nhện yêu, chúng đã thật sự tạo ra được một sản phẩm thành c.
đó là ai, nàng chưa từng gặp qua.
"Ngươi lập đại c lần này, hộ khẩu cho yêu tộc cư trú tại Đ Vực đã được cấp ." Sở Lạc cố thử nói vài câu thể khiến nàng vui hơn.
Nhưng chỉ th Tô Uyển lại cúi đầu lặng lẽ.
"Nhưng ta đã kh còn nơi nào để nữa . “
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-khac-tu-tien-ta-tu-menh-nu-chinh-cung-khong-cung-menh-bang-ta/chuong-234-dai-bai.html.]
“Thời gian còn nhiều, ngươi thể từ từ tìm ý nghĩa của cuộc sống." Nói đến đây, Sở Lạc dừng lại một chút. "Nhưng nếu ngươi dám quay lại thôn Ngô Gia, ta sẽ đ.á.n.h ngươi một trận."
Nghe vậy, vẻ mặt Tô Uyển càng thêm u sầu. Một lúc lâu sau, nàng khẽ hỏi:
"Vậy… trước khi ta nghĩ th suốt, thể ở lại đây kh?"
Sở Lạc chút bất ngờ: "Bây giờ Lăng Vân Quán làm gì còn chỗ ở?"
" thể ở." Tô Uyển nghiêm túc gật đầu.
"Ta sẽ nói với những đến tái thiết nơi này. Bây giờ ngươi đã là yêu tộc hộ khẩu, chuyện gì thì tìm Lăng Vân T… đừng nhầm đường."
Chữ “đường” mà Sở Lạc nói kh chỉ đường , Tô Uyển hiểu rõ trong lòng.
Sở Lạc ở lại thêm hai ngày. Các tu sĩ Lăng Vân T đưa t.h.i t.h.ể đồng môn về t môn, còn nàng ở lại chờ đến tái thiết Lăng Vân Quán.
Ban đầu nàng cũng định về t môn báo cáo nhiệm vụ, nhưng Lộc Hàn Tinh nghe nàng nói việc cần làm đã xong liền gửi thêm vài nhiệm vụ diệt yêu tộc ở Quyết Quốc.
Sở Lạc đành vừa làm nhiệm vụ vừa quay về t môn. Sau khi hoàn thành xong, đã là đầu tháng.
Lúc này nàng tới một trấn nhỏ.
"Ta, Sở Lạc, phiếu nhận miễn phí Nguyệt Báo Thượng Vi trọn đời."
Lời vừa dứt, tu sĩ nhỏ của Thượng Vi T phụ trách ểm phát báo lập tức cung kính dâng lên một bản Nguyệt Báo.
"Thì ra là Sở sư tỷ của Lăng Vân T, ngưỡng mộ đã lâu! Sư tỷ, đây là Nguyệt Báo của tỷ."
"Haha, khách sáo quá ."
Sở Lạc nhận l Nguyệt Báo, vừa vừa xem.
Nàng muốn tìm tin tức về Hồng Kiếm Đạo Nhân. Dù lần này ta vào Yêu Vực mang theo Chu Mặc Du và Trác Nhất, biết tin ta là sẽ biết tình hình Trác Ngốc Ngốc hiện giờ.
Mục đầu tiên của “Phong Vân Sách” chính là ều nàng cần tìm, nhưng khi đọc xong Sở Lạc nhíu chặt hai mày
“Hồng Kiếm Đạo Nhân của Bình Chân T đại chiến với tân Yêu Đế tại núi Bạch Nhân, bại trận mất tích.”
Tim nàng khẽ chùng xuống, vội lướt sang tin thứ hai.
“ Hổ Quân truy sát Hồng Kiếm Đạo Nhân và đệ tử, đã tiến vào Đ Vực.”
"Á…" Sở Lạc há hốc mồm, đứng sững tại chỗ. Tân Đế Hổ Quân này… thật sự lợi hại đến thế ?
Ngay cả Hồng Kiếm Đạo Nhân còn kh đ.á.n.h lại. May mà Hàn Trần kh , nếu vào Yêu Vực thì chẳng sẽ c.h.ế.t chắc …
Nhưng Trác Ngốc Ngốc… mới chỉ Trúc Cơ trung kỳ thôi mà…
Trong lòng Sở Lạc rối bời, vội tăng tốc bay về t môn muốn tìm hiểu thêm tình hình. Giữa lúc cưỡi kiếm, giọng của Hoa Hoa đột ngột vang lên.
【Chúc mừng ký chủ kích hoạt nhiệm vụ ẩn Giải cứu Trác Nhất.】
Âm th vừa dứt, Sở Lạc dừng lại giữa kh trung, thần thức quét xuống khu rừng phía dưới, quả nhiên cảm nhận được yêu khí dày đặc.
Trong rừng, Chu Mặc Du và Trác Nhất đang bị một đám yêu tộc bao vây. Hai vừa chiến đấu ác liệt một trận, linh lực đã gần cạn kiệt. Khổ nỗi số lượng địch quá đ, đ.á.n.h theo kiểu luân phiên thì hoàn toàn kh cửa tg.
“Chạy ,” tên yêu tộc sừng cười nham hiểm, “các ngươi còn chạy đâu được nữa? Nhân tộc đúng là vừa tự phụ vừa ngu xuẩn, kh biết m phần thực lực mà dám đến trước mặt bệ hạ ta khiêu khích. Hừ, bệ hạ sắp đến nơi , hôm nay ta g.i.ế.c hai đứa các ngươi trước, còn lão già múa kiếm kia cũng sẽ theo chân sớm thôi!”
Trác Nhất cau mày lũ yêu quái hình thù kỳ quái, trong thức hải vang lên giọng của Chu Mặc Du.
Chưa có bình luận nào cho chương này.