Người Ta Ném Bùn Vào Tôi, Tôi Nằm Xuống Ăn Vạ Ba Vạn Tám
Chương 177
“Ai mà hiểu chứ!
Ai mà hiểu chứ!
bao lâu , thiếu gia và thiếu phu nhân cuối cùng cũng chịu làm chính sự !
Họ ngầu quá mất!
Thử hỏi hai họ liên thủ thì cái đất nước còn kẻ nào thể trốn thoát khỏi sự trừng phạt pháp luật nữa ?
Hu hu hu xông lên !
Cặp đôi tắm rửa lo sự nghiệp!
Hắc thư mời điện tử!
Đổi thành tên !
Hiên ngang tiến hội trường!”
omg!
Quá đỉnh luôn!
Còn kịp nghĩ xong, Phó Kỳ bước một bước dài
Chui tọt lỗ chó!
“Nhanh lên!
Cơ hội hiếm !”
Úc Tứ Niên cũng nhanh nhẹn chui theo, một giây do dự!
Trình Đông:
“……”
Trao trọn niềm tin chỗ .
bên trong, hai lén lén lút lút, bưng một khay thức ăn giả làm phục vụ, thẳng đến bao sâm nơi Hà Tuyết Phương đang ở!
Bên trong, âm thanh củi khô bốc lửa vang lên.
Úc Tứ Niên dịch chuyển bước chân, “……
cô chụp , , buồn nôn ch/ết .”
Phó Kỳ đẩy cửa bước , bật chế độ video điện thoại lên, cẩn thận giẫm chiếc bra ren mặt đất, suýt chút nữa thì trượt ngã.
kiếp!
Chơi bạo ?!
“Ai đó!”
Hà Tuyết Phương thở hổn hển đẩy đàn ông , “Chờ , để em xem .”
“Chờ?
Cục cưng em đang đùa gì thế?
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -, truyện cực cập nhật chương mới.
đàn ông lúc thể chờ ?”
thở hồng hộc.
Hà Tuyết Phương đẩy gã, “Đừng vội vàng, để Úc Chính phát hiện thì lợi bất cập hại!”
Bà dậy .
Phó Kỳ bỏ chạy, kéo theo Úc Tứ Niên chạy đến góc rẽ hành lang, tiếng bước chân phía ngày càng gần hơn!
“Còn nhớ phần diễn kịch ?”
Úc Tứ Niên hỏi.
Phó Kỳ:
?
“Phối hợp với !”
Úc Tứ Niên một tay siết chặt eo cô, ôm lòng , ép tường.
“Cục cưng nhanh lên chút !
Tranh thủ lúc quản lý đến……”
Tiếng bước chân phía quả nhiên khựng .
Mấy tên vệ sĩ , chỉ thấy một đoạn eo thon nhỏ giấu trong bộ quần áo bó sát, và cặp đùi đang quấn lấy eo đàn ông.
Phó Kỳ nghiến răng, nghĩ ngợi lời thoại một chút, tùy tiện đổi sang một giọng nữ nũng nịu, mềm mại đến tận xương tủy.
“ mà ơi, chúng sẽ phát hiện chứ?”
hình vị thiếu gia nhỏ cứng đờ, “ .”
Phó Kỳ cứ tưởng vô dụng mà giở trò gì đó, kết quả .
Úc Tứ Niên bình tĩnh một cách bất thường.
phía vẫn .
Úc Tứ Niên trực tiếp tung chiêu hiểm, cúi đầu hôn lên khóe môi cô.
Còn l/iếm một cái.
Mùi quýt đàn ông xâm chiếm, rõ ràng giống , mang theo mùi hương độc nhất vô nhị thiếu niên, dễ ngửi.
kiếp, trong vòng hai ngày, cái nồng độ lẳng lơ quá tải ?
Phó Kỳ nhéo một cái!
mới lùi một chút, chiếc lưỡi hồng hào l/iếm l/iếm bờ môi.
Phó Kỳ:
“……”
Vệ sĩ ở cửa che mắt .
“Ối chu cha!
Sống động quá, nỡ luôn!”
“Giới trẻ bây giờ !
Chậc chậc chậc……
thôi, nơi khác tìm xem.
Phu nhân , chỉ cần Phó Kỳ và Úc Tứ Niên thì dễ giải quyết thôi.”
“ hai đứa lẽ ……”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nguoi--nem-bun-vao-toi-toi-nam-xuong-an-va-ba-van-tam/chuong-177.html.]
“Làm thể chứ!
Cái giọng vịt đực rách Phó Kỳ thể g/iết luôn !
giọng phụ nữ xem, ch/ết tiệt, mà tê cả !”
Trong góc, Úc Tứ Niên buông cô xuống.
Phó Kỳ nhịn , liếc xuống phía .
“Hôm nay khá bản lĩnh đấy nhỉ.”
Thiếu gia nhỏ hừ hừ hừ hừ:
“Cũng giọng cô .”
Tiểu 6:
“Ôi chu choa mạ ơi!
Cũng !
Giọng!
cô!
Một cú bóng thẳng siêu to khổng lồ, đ.â.m trúng tim đen nó á á á!”
Phó Kỳ trực tiếp ngó lơ, liếc bên ngoài một cái:
“Chia hành động!”
Cô mạo hiểm chụp ảnh, còn Úc Tứ Niên thì leo lên nóc nhà, chuẩn bố trí tám góc máy cho cuộc tình phong nguyệt Hà Tuyết Phương, vặn làm quà mừng thọ năm mươi tuổi cho Úc Chính, dâng tặng ông .
Bên , Phó Kỳ thò khỏi hành lang, cổ tay đột nhiên ai đó nắm chặt lấy.
Cô tặng ngay một cú huých cùi chỏ!
Một tiếng rên rỉ trầm đục tổng tài vang lên.
Lệ Trình sắc mặt tái nhợt, vẫn nắm chặt cổ tay cô.
Phó Kỳ:
?!
Bạn thể thích: Ngày Bị Ruồng Bỏ, Thân Phận Thiên Kim Giả Khiến Cả Thành Choáng Váng - Tống Khanh Nguyệt - Cận Lâm Phong - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Đừng .”
Lệ Trình , “ nhận , trong hành lang vệ sĩ.”
Phó Kỳ bán tín bán nghi, lấy một chiếc gương soi thử.
Quả nhiên, mai phục còn ít, suýt chút nữa thì sập bẫy!
“ theo .”
Lệ Trình kéo cô, rời bằng một con đường khác.
đến bên cửa sổ, đưa tay bế cô xuống.
Phó Kỳ đưa một bàn chân to tướng, giẫm lên vai , nhảy một cái!
đáp xuống bậu cửa sổ.
Lệ Trình:
“……”
“Hôm nay cảm ơn nhé.”
Cô vẫy vẫy tay chuẩn hội quân với Úc Tứ Niên.
Giây tiếp theo, cổ tay nắm chặt lấy.
“Em cảm ơn như thế đấy ?”
Lệ Trình uống chút rượu, nhất thời thần trí mơ hồ, nhẹ nhàng kéo cô gần , “Kỳ Kỳ, lời ……
Bảng báo cáo làm cho em, em xem ?”
“Cái bảng báo cáo dìm hàng nâng cao đó hả?
Xem .
mà làm thành thật thế, cái ưu điểm đáng nhất .”
Ánh mắt Lệ Trình lộ vẻ kinh hỷ:
“Ưu điểm?
cái gì?”
“Nhu động ruột, đầu thành phố.”
Lệ Trình:
“…………”
kéo Phó Kỳ càng chặt hơn.
Phó Kỳ nhíu mày.
Cùng móng vuốt, thể so với vị thiếu gia nhỏ nhà thế nhỉ?
thiếu gia nhỏ mềm thơm.
“Kỳ Kỳ……”
“~ đời~ chỉ~ ~ ~ ~ ~ nhất!
Đứa~ trẻ~ ~ ~ ~ như~ cọng~ cỏ~ khô!”
Xe phun nước qua, dừng .
Khuôn mặt thiếu gia nhỏ xuất hiện ánh trăng, mang theo nụ , thò đầu ngoài.
Ánh mắt chằm chằm hai bàn tay đang nắm chặt hai .
Lệ Trình lập tức nắm cổ tay Phó Kỳ chặt hơn nữa.
Úc Tứ Niên mỉm .
Lệ Trình nhướng mày.
Úc Tứ Niên nhe răng.
Lệ Trình đắc ý.
Úc Tứ Niên……
Dứt khoát lôi vòi phun nước áp lực cao xe phun nước , chĩa thẳng Lệ Trình mà xịt điên cuồng!
“Phụt phụt phụt phụt phụt ”
“A!”
Lệ Trình cả bay lên trung!
Chưa có bình luận nào cho chương này.