Người Ta Ném Bùn Vào Tôi, Tôi Nằm Xuống Ăn Vạ Ba Vạn Tám
Chương 197
Phó Kỳ:
“…………”
Cuối cùng, hai thở hồng hộc đối đầu ở cửa.
Phó Kỳ đau đầu như b/úa bổ.
Hai vạn thế giới .
Hai vạn thế giới đấy.
Cộng tất cả cũng mệt bằng một cái thế giới !
Đây nó rốt cuộc chủng tộc gì ?!
Gợi ý siêu phẩm: Nông Môn Thần Y Bận Rộn Trồng Trọt đang nhiều độc giả săn đón.
Phó Kỳ uể oải còn chút sức lực:
“Thế , điều kiện .
Ngoại trừ yêu đương, cái gì cũng .”
Thiếu gia lúc mới chịu yên vị:
“Thật chứ?”
……
Hai rời phòng, bước phòng họp.
Phó Kỳ ở vị trí nhân viên, một Úc Tứ Niên ở vị trí chủ tọa, ngón tay thon dài xoay xoay cây b/út, cả khuôn mặt đầy chữ vui vẻ.
“Ủa chị Kỳ, chị mua đồng hồ mới ?”
Liên Đại Bằng hỏi.
Phó Kỳ che một chút, “Ừm.”
vị trí chủ tọa, tay Úc Tứ Niên đột nhiên chống lên cằm, tay áo trượt xuống, lộ một đoạn cổ tay, bên cũng đeo một chiếc đồng hồ màu đen.
【 ơi!
đàn ông bắt đầu phóng điện !】
【Đồng hồ kìa!
Đồng hồ!!!
Cùng một kiểu với Phó Kỳ luôn?!】
【Omg!
Để xem video tua !
Hai họ nãy hình như đeo mà ?!】
【Đồ đôi đeo lên luôn !
Đây đang yêu !
Đang yêu !!!】
Liên Đại Bằng một cái, lập tức ngộ .
Yên trí !
Thiếu gia và thiếu phu nhân thật cách chơi quá !
Một mặt thì giấu giếm phận, một mặt thì khoe đồng hồ đôi!
Phó Kỳ rũ mắt, trong đầu lóe lên hình ảnh trong phòng tạp vụ .
Đôi mắt đen thiếu niên linh động mềm mại, “ thì yêu đương với .”
Phó Kỳ:
“ thật sự nghĩ dám đ.á.n.h ch/ết ?”
“Kỳ hạn ba tháng.
Nếu cô rung động , thì từ chối .
Nếu cô vẫn rung động, sẽ bao giờ nhắc nữa.”
“……”
“ , hả?”
Phó Kỳ thu hồi tầm mắt, ngẩng đầu lên thấy Úc Tứ Niên đang sờ sờ chiếc đồng hồ nhỏ , đến mức mắt cong híp .
Phó Kỳ:
“……”
Ai mà cái thứ học hư từ lúc nào, khi cô đồng ý, ngay tại chỗ liền lôi một cặp đồng hồ đôi.
Rõ ràng chuẩn mà đến!
Còn cái gì mà “Rung động khó phán đoán, cứ tính theo nhịp tim .
Vượt quá 130 một , coi như thắng”.
Phó Kỳ ngay tại chỗ biểu thị chơi nữa.
Thiếu gia lập tức hạ giá xuống:
“Hai !
Hai !
Giá thấp nhất đó!”
Phó Kỳ hất đồng hồ , bỏ .
“Ba !
Ba !”
Thiếu gia kéo cô , “Giá gốc luôn!
Giá nhảy lầu luôn!
Bỏ lỡ hối hận cả đời đó!”
Phó Kỳ:
“Chốt đơn.”
Trong phòng họp, Phó Kỳ thu hồi tầm mắt, ánh mắt rơi chiếc đồng hồ.
Nhịp tim 80, vững vàng vô cùng.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nguoi--nem-bun-vao-toi-toi-nam-xuong-an-va-ba-van-tam/chuong-197.html.]
Thư ký bước cửa hỏi:
“Thiếu gia, chúng thể bắt đầu ạ?”
thì như , ánh mắt về phía Phó Kỳ ở bên .
Bình thường cuộc họp đều thiếu phu nhân định đoạt, đột nhiên để thiếu gia tới, chuyện ……
“ vội.”
Úc Tứ Niên rũ mắt, cây b/út giấy múa may cuồng, “Đợi thêm hai phút nữa.”
【Oạch, soái ca ai ?】
【Huhu con trai lớn thật , ở vị trí đó trông dáng lắm nha!
Chủ yếu tạo sự tương phản!】
【Đừng giấy nữa ông xã ơi, khách sáo quá, đây lên em 】
Hai phút đến.
Đàm Tiêu đầu tiên tới, hai con mắt đều tràn đầy khát khao hiểu đối với tập đoàn Úc thị.
ghé tai hỏi Dư Tiếu:
“Hai phút thâm ý gì ?
Quy định công ty?
Nhân vật bí ẩn xuất hiện?
……”
“Đừng hỏi nữa.”
Dư Tiếu vẻ mặt còn gì luyến tiếc, “ nghĩ vấn đề phức tạp quá .”
Cửa đột nhiên mở .
Đàm Tiêu:
!
Đến !
tràn đầy mong đợi đầu .
Giữa trung, một khay thức ăn đưa .
Bên đặt hamburger, khoai tây chiên và đồ rán, hướng về phía lắc lắc.
“Truyền bên trong .”
Thư ký nhỏ.
Đàm Tiêu:
?
mờ mịt, chỉ đành đón lấy đặt tay Dư Tiếu.
Ngay đó Dư Tiếu đưa cho Liên Đại Bằng, Liên Đại Bằng đưa cho Chu Ninh Hoán……
Cuối cùng đến tay Phó Kỳ.
Một lát , Đàm Tiêu phối hợp truyền bánh mì sầu riêng, nước uống, trái cây cắt lát, thậm chí cuối cùng còn cả một đĩa thịt nướng nguyên vẹn!
Những thứ đều chui tọt bụng Phó Kỳ!
Món ăn cuối cùng truyền xong, Úc Tứ Niên cuối cùng cũng :
“ , cuộc họp bắt đầu.”
Đàm Tiêu:
???!!!
【 nó chứ đừng với để truyền thức ăn thôi nhé???!!!】
【Các cũng nó thuần thục quá đó!
Cả một chuỗi dây chuyền công nghiệp đều đời luôn !】
【Chú ý xem, phụ nữ tên Tiểu Kỳ, cô ăn hết ba gói khoai tây chiên 】
【Mạng Đàm Tiêu cũng mạng mà, chỉ một giống như ngoài cuộc thế , những khác giống như thao tác qua tám trăm 】
【Dù thì cũng quá hiểu đức hạnh chị Kỳ , ăn no thì những đây ai mà gặp họa chứ, thuần thục cũng bình thường thôi】
“Cuộc họp hôm nay chủ đề, thể tự do phát biểu.”
Thiếu gia tựa ghế tổng tài, tùy ý chỉ một lên, “Phó quản lý Trần, chính .
hãy xem khuyết điểm cấp gì, và hy vọng sửa đổi như thế nào.”
Trần Trầm giật , do dự sang Lệ Trình.
Lệ Trình sớm liệu , khẽ gật đầu.
“Khuyết điểm hả……”
Trần Trầm cân nhắc một chút, “Quản lý Lệ làm chính trực, thật sự khuyết điểm nào khác.
Nếu thật sự , thì chính chuyện gì cũng tự làm, mấy chú ý đến sức khỏe , còn làm việc quá mỹ, dẫn đến nhân viên chúng nảy sinh tâm lý tự ti!
Tóm chính ……”
Bạn thể thích: Ngày Khám Thai Bạch Nguyệt Quang Của Anh Về Nước - Cố Duy Nhất, Phó Cảnh Thần - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Tít, thẻ láo.”
Úc Tứ Niên dùng miệng phát tiếng quẹt thẻ, “ dối trừ 10 điểm Dư Tiếu, cô .”
Dư Tiếu ngẩng đầu:
“Cái gì?!
Chúng họp chỉ một tiếng thôi, cho hết !”
Úc Tứ Niên:
“Cộng 10 điểm, tiếp theo.
Ai hăng hái phát biểu nào?”
“.”
Phó Kỳ giơ đùi gà lên giành điểm công lao, “Mỗi buổi sáng đều làm màu uống cà phê đen, chiếm dụng bàn ăn sáng!
Còn tập yoga trong văn phòng nữa!
cẩn thận thấy đang làm động tác nâng m/ông (hip thrust), suýt chút nữa thì mù mắt, hy vọng quản lý Lệ thể chú ý hình tượng một chút.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.