Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Ta Ném Bùn Vào Tôi, Tôi Nằm Xuống Ăn Vạ Ba Vạn Tám

Chương 231

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Trình Đông hai giây, khẽ thở dài một tiếng.”

“Bỏ , em còn nhỏ, đợi em yêu đương sẽ .”

ngờ cái sự canh giữ kéo dài suốt một đêm.

Khi trời tờ mờ sáng cửa mới mở .

Tiếng “cạch” một cái, làm giật Trình Tây đang ngủ gục bên cửa.

Trình Tây giật nảy , thấy quầng thâm mắt Phó Kỳ, động tác bóp cổ tay cô, tức thì cả bật dậy như tôm tươi!

“Thiếu gia!”

nhấc chân định xông cửa.

Phó Kỳ duỗi chân chặn , mặt đen xì:

“Để ngủ.”

xong liền bỏ , Trình Tây cũng dám xông bừa , chỉ thể bên cửa lau nước mắt.

Đợi Trình Đông tỉnh dậy mới rõ sự tình:

“Thiếu gia ước chừng đ.á.n.h cho tàn phế .”

Trình Đông:

???

Trình Tây thút thít, đem cuốn nhật ký mới ném cho Trình Đông.

Trình Đông đón lấy một cái.

[Ngày 1 tháng 11, tuyết rơi dày.

Thiếu phu nhân giấc cũng ngủ, đ.á.n.h tiểu thiếu gia suốt một đêm, tay đều đ.á.n.h đến đỏ bừng !

Lúc miệng còn đang mắng chửi, thiếu phu nhân thật tàn nhẫn!

Hu hu hu!]

Trình Đông:

?????

Chẳng lẽ nghĩ nhiều ?

Phía bên , Phó Kỳ mệt đứt , tìm phòng , lao đầu giường.

Đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, nghiến răng nghiến lợi bật dậy.

kiếp!

Cái đồ ch.ó ch/ết!

giả vờ hết!

Tay mới chạm Úc Tứ Niên, cái thằng cha đó liền tỉnh táo .

Phía chỉ liên tục lời phóng túng bên tai cô, mà còn tình đầu nhập, suýt chút nữa làm phế một bàn tay cô!

Làm gì cái bộ dạng sắp sửa hôn mê đó chứ?

Bây giờ cô cứ nhắm mắt bên tai giống như đang tụng kinh , âm thanh nổi 3D 360 độ vang vọng giọng Úc Tứ Niên.

“Kỳ Kỳ, vì em ?”

“Em , em thích mà, ?”

“Kỳ Kỳ.”

“Vợ ơi…”

Phó Kỳ giơ tay đồng hồ đeo tay một cái, lật hồ sơ phía một chút.

Cô nhớ rõ cái khoảnh khắc nào đó Úc Tứ Niên ôm lấy vai cô để đòi hôn, con đây đỏ đến chói mắt.

Lúc đó cô thời gian để ý đến, chỉ cần phân tâm một chút cái thứ đó liền vồ vập tới.

Lúc , quả nhiên 135.

Phó Kỳ vứt bỏ mớ suy nghĩ hỗn độn, nhắm mắt , chìm sâu giấc ngủ.

đ.á.n.h thức bởi tiếng gõ cửa.

“Thiếu phu nhân!

nhà họ Giang đến , bảo và thiếu gia đều qua đó một chuyến!”

Trình Tây ở ngoài cửa .

Nhà hàng.

Phó Kỳ ngáp ngắn ngáp dài bước cửa, thấy cái bóng dáng đáng đòn , tức thì lông mày nhướng lên.

?”

Phó Kỳ hỏi.

Trình Tây mặt cảm xúc :

“Đang thử bộ quần áo thứ 138.”

Phó Kỳ đảo mắt một cái, bước cửa liền xuống ghế ăn.

Tư thế vẫn tính ngay ngắn, ngả nghiêng, cũng rũ rượi.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nguoi--nem-bun-vao-toi-toi-nam-xuong-an-va-ba-van-tam/chuong-231.html.]

Trình Tây tức khắc thở phào nhẹ nhõm, với Trình Đông:

bảo mà, sự lo lắng đều thừa thãi cả!

Hôm nay thư ký Giang thiếu đến, thiếu phu nhân chắc chắn sẽ làm càn , kiểu gì cũng sẽ giữ chút thể diện cho nhà họ Úc thôi!”

Lời còn dứt, liền thấy Phó Kỳ ngẩng đầu hỏi đối diện:

ăn ?

ăn thì đưa cho , cái món ăn kèm thể lên thêm hai đĩa nữa ?

Còn nữa, lui qua bên chút, đầu lệch sang bên , , lệch sang bên chút nữa…

, cứ giữ nguyên tư thế , đừng làm ảnh hưởng đến việc ngắm cô em phục vụ xinh đối diện.”

Thư ký Kha Lưu:

“…”

Trình Tây:

“…”

Kha Lưu do Giang thiếu phái đến, ở trong một tràng làm loạn Phó Kỳ quên mất mục đích đến đây, lắp bắp nửa ngày, “, đến để…

Phó nữ sĩ, về chuyện hợp tác với nhà họ Úc, xin mời xem qua xấp tài liệu .”

đẩy tài liệu qua.

“Vợ chồng một thể, Kha thư ký bỏ sót một , đầu óc vấn đề, mắc chứng quên ?”

Giọng thong thả vang lên.

Hai đầu , tức thì hít một ngụm khí lạnh.

đến đến , xăm xăm bước đôi chân dài hai mét, trang phục lộng lẫy đến !

Mỗi một sợi tóc đều chăm chút tỉ mỉ, sợi dây chuyền hình con tôm treo ở vị trí nổi bật nhất, cổ tay chiếc đồng hồ đôi, trong túi áo để lộ một góc màu đỏ giấy chứng nhận kết hôn, tai cài một tuýp thu/ốc trị nứt nẻ, vòng eo thon chiếc áo sơ mi đen thắt chặt bởi một sợi thắt lưng…

Phó Kỳ kỹ một cái.

Cái thắt lưng đó nó chẳng cái thắt lưng hôm qua Úc Tứ Niên lột hai lớp ?!

ấm nhỏ sải một bước chân hoa lệ, kéo ghế liền xuống bên cạnh Phó Kỳ, đột nhiên “ối chà” một tiếng, vịnh cái bình nước bên cạnh mới chịu đựng vững chỗ, đầu ngón tay giống như vô tình, thuận thế vuốt ve lên xuống một trận, mới khẽ thở dài tiếng.

“Xin , đến muộn.”

Phó Kỳ:

“…………”

Trình Tây trốn trong góc tối:

ảo giác , cảm thấy…”

Cái đầu Trình Đông nhô :

“Xuân ý dạt dào?”

Cái đầu Dư Tiếu nhô :

“Tình triều cuồn cuộn?”

Cái đầu Kỳ Tiểu Hoan nhô :

“Lẳng lơ phơi phới?”

Bốn , gật đầu cái rụp.

Khóe miệng Kha Lưu giật giật một hồi, “Úc thiếu hiểu lầm , …”

“Chát!”

Phó Kỳ đột nhiên cắm một nhát d.a.o miếng xúc xích mặt, cắt làm đôi, động tác tràn đầy vẻ hung tàn, tủm tỉm về phía Úc Tứ Niên, “Chính đến muộn, còn trách khác?”

Úc Tứ Niên chằm chằm miếng xúc xích, tức khắc rụt tay từ bình nước về.

một đôi mắt đỏ lên, “Em mắng ?”

Phó Kỳ:

?

Úc Tứ Niên:

“Em vì một cái đàn ông cái thể thống gì mà mắng ?”

Cái thể thống gì Kha Lưu:

?

Phó Kỳ ch/ém thêm một d.a.o nữa miếng xúc xích, bắt đầu nhai, “ bình thường chăng nữa, thì cũng do nhà họ Giang đặc biệt phái đến để lấy lòng chúng , bộ dạng bên ngoài nên diễn thì diễn cho tròn vai.”

bình thường lấy lòng Kha Lưu:

???

“Ồ.”

Úc Tứ Niên gật đầu, “ , em cắt chậm thôi, kẻo mệt mỏi tay.”

“Ồ, cứ tưởng tay thể mệt mỏi cơ đấy.”

Phó Kỳ liếc xéo vỗ tay bộp bộp, “Tiểu thiếu gia kiến thức thật uyên bác.”

đó cô rướn lấy bình nước.

Lúc đặt bình nước xuống, “xoảng” một tiếng, bình nước cũng nứt toác .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...