Người Ta Ném Bùn Vào Tôi, Tôi Nằm Xuống Ăn Vạ Ba Vạn Tám
Chương 291
“Phó Kỳ một tay kéo trở .”
Úc Tứ Niên thuận thế buông lỏng lực đạo, trực tiếp ngã lòng cô.
Phó Kỳ:
?
đàn ông trong lòng vùi đầu :
“Cái cũng tự động tay động chân nhé, cô chịu trách nhiệm đấy, đều thấy .”
Phó Kỳ:
“…”
Tiểu 6:
“…”
Ai thể cho hệ thống , tại phản diện tể tể ngày càng cần mặt mũi, chiêu trò thả thính ngày càng nhiều như !!!
nãy căn bản bắt !
cố tình đấy !
“Thiếu phu nhân.”
Trình Tây hắng giọng một cái ghé sát , “Cô xem, chúng quá nổi bật hả?
nãy đại thiếu gia cũng đeo khẩu trang và mũ lưỡi trai, một cái nhận ngay !”
“ .”
Phó Kỳ vén khẩu trang lên, lộ lớp trang điểm diện Trương Phi, “Hóa trang thành thế thì ai mà nhận ?”
“Phó Kỳ?!
cô cũng đến đây!”
Tiếng gầm rú vang lên.
Phó Kỳ:
?
Cô đầu , liền thấy một bóng khác cũng đeo khẩu trang và mũ lưỡi trai xuất hiện, đang giận dữ cô.
“ tố cáo cô!
Cô mà lối thường!”
Tiếng hét khiến tất cả đều sang, lập tức xì xào bàn tán.
“Bên chuyện gì thế?
Cãi ?”
“Hình như đang nào đó lối thường thì ?”
Phó Kỳ:
“Cô nhận nhầm .”
“Cô hóa thành tro cũng thể nào nhận nhầm !
Cô căn bản thường!
Cô dám đến…”
“ thì cô chắc?”
Phó Kỳ nhướng mi lên, “ thường Tiểu Mạc?”
Mạc Niệm Niệm:
!
Cô há há miệng, lúc mới nhớ cô cũng lối thường!
“Cãi cọ cái gì đấy!
Ai thường?”
Bảo vệ tới, ngó đám một lượt, nhíu mày hỏi.
Phó Kỳ nhướng mày Mạc Niệm Niệm, mặt đầy chữ cùng ch/ết chung.
“ chứ, ai thường?”
Gương mặt Mạc Niệm Niệm xuyên qua lớp khẩu trang đều đỏ đến mức tím ngắt, nửa ngày mới ấp úng :
“… nhầm .”
Bảo vệ rời .
Mạc Niệm Niệm lập tức trừng mắt hung dữ Phó Kỳ một cái, “Cô cứ đợi đấy cho !
Còn thông qua khảo hạch để lên chương trình , tự chuốc lấy nhục nhã!”
Phó Kỳ căn bản thèm chấp cô .
Tuy nhiên, cân nhắc đến việc dễ nhận , thường Tiểu Úc và thường Tiểu Phó bèn mua mấy cái mặt nạ hình đầu thú những biểu diễn xiếc, chia cho .
Xem thêm: Quán Ăn Vặt Thông Với Thời Cổ Đại, Tôi Bán Đồ Ăn Chế Biến Sẵn Mà Phát Tài (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Chín chen chúc một chỗ, lén lút mặt nạ đầu thú.
Dư Tiếu lấy cái mặt nạ đầu chó:
“ duyên với chó, nào đuổi theo thần tượng, những thích đều khốn nạn như ch.ó .”
“ chọn chim.”
Nãi nãi Đại Tráng , “ một đứa họ hàng đồ chim lợn.
Sáng sớm ngày đến sữa cũng cho uống.”
Bà Đại Tráng.
Đại Tráng chịu thua kém:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nguoi--nem-bun-vao-toi-toi-nam-xuong-an-va-ba-van-tam/chuong-291.html.]
“ chọn khỉ, cái loại động vật già cũng chịu yên phận, thấy thiết .”
Hai bà cháu trừng mắt .
Xem thêm: Vợ Ơi Anh Sai Rồi: Tổng Tài Thâm Sâu Hóa Ra Lại Là Kẻ Cuồng Mê Vợ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cuối cùng, Úc Tứ Niên chọn con cáo, Chu Ninh Hoán chọn con lợn, Trình Tây chọn hươu cao cổ, Trình Đông chọn đười ươi, Kiều Vũ Ý chọn sư tử, Kỳ Tiểu Hoan chọn ngựa vằn.
Phó Kỳ ban đầu chọn con chuột, sự đe dọa đòi lấy dây thừng treo cổ Úc Tứ Niên, cô đổi thành con gấu.
“Các thí sinh vị trí hết !
Xin mời qua đây nhận báo danh và quy định!”
hét lớn.
báo danh Phó Kỳ nhận ba trăm mười mấy, xếp ở giữa hàng.
phụ trách dùng micro tiếp tục :
“Buổi khảo hạch hôm nay chúng tổng cộng chia làm ba vòng, hiện tại vòng thứ nhất, kiểm tra thể lực các bạn!”
“Xin mời những thí sinh mắc bệnh tim, huyết áp cao cẩn thận khi bước khu vực hạng mục !
Thí sinh tuổi đời quá nhỏ hoặc quá lớn hãy cân nhắc kỹ lưỡng mới tiếp tục, xảy bất kỳ sự cố ngoài ý nào, chúng chịu trách nhiệm!”
Thông báo xong xuôi, phụ trách né sang một bên, lộ hai chiếc máy móc ở phía .
“Vòng thứ nhất hai hạng mục thử thách, các thí sinh chỉ cần chọn một trong hai để tham gia .”
“Bên trái khoang trải nghiệm vũ trụ, lên sẽ xoay tròn với tốc độ cao.”
“Bên tàu lượn siêu tốc, tương đối kinh hoàng và kích thích hơntôi nhắc nhở một nữa, xin mời những thí sinh tuổi đời quá nhỏ hoặc quá lớn cân nhắc kỹ lưỡng mới tiếp tục!
Xảy chuyện, chúng chịu trách nhiệm!
chịu trách nhiệm!
chịu trách nhiệm!”
“ !”
Nãi nãi Đại Tráng lộ cái đầu chim, “ dứt thế hả?
Lôi thôi!”
phụ trách:
“ lôi thôi?!
chính vì thấy bà nên mới lôi thôi đấy!
Bản bà tự xem trường ai nhiều tuổi hơn bà !
Vị nãi nãi , rốt cuộc bà đến đây góp vui cái gì chứ!”
Đại Tráng cũng kéo kéo nãi nãi :
“Nãi nãi, chúng đừng quậy nữa, về nhà thôi.
Bà hai hạng mục xem, cái nào mà chẳng lắc cho não bà văng ngoài chứ?”
“Tít”
Nãi nãi Đại Tráng trực tiếp quẹt báo danh ở bên tàu lượn siêu tốc, máy cảm ứng sáng lên ánh đèn màu đỏ.
Màn hình hiển thị “ 377”.
Đại Tráng:
“…”
“Chính cái !
chơi từ lâu lắm !”
Nãi nãi Đại Tráng hưng phấn hét lớn đám đông, “Hy oa tử, chơi cùng nào!”
Phó Kỳ vốn dĩ định nộp thẻ khoang vũ trụ, khựng một chút, một cái liền ném báo danh cho nãi nãi Đại Tráng.
“Bộptít!”
Nãi nãi Đại Tráng đón lấy, quẹt thẻ, động tác liền mạch lưu loát.
Đại Tráng:
“…………”
Một nhóm theo Phó Kỳ chọn tàu lượn siêu tốc, đội ngũ đoàn phim dẫn đến một khu vui chơi ở lưng chừng núi.
Tàu lượn siêu tốc một thể lên 20 , lúc chờ đợi ở bên ngoài, thấy gần một nửa mới cửa lựa chọn bỏ quyền, những còn đều mặt mày tái mét, xổm mặt đất nôn thốc nôn tháo, còn ba trực tiếp ngất xỉu khiêng luôn.
Đến lượt Phó Kỳ, phụ trách nãi nãi Đại Tráng, thật sự nhịn :
“Bà lão , nếu thật sự chịu nổi thì thể dấu tay, bên sẽ cho ngưng…”
.
Lời còn xong, nãi nãi Đại Tráng hàng ghế đầu tiên tàu lượn siêu tốc, hai con mắt đều phát ánh sáng xanh lục.
“Khi nào thì bắt đầu thế?
Bây giờ luôn ?
cho chụp ảnh ?
Chẳng cái loại máy ảnh chụp trung ?
Nếu thật sự thì các giúp chụp hai tấm ?”
phụ trách:
“…”
mở mang tầm mắt !
“Các đều quản bà !”
hét lên, “ thật sự sợ xảy chuyện ?!”
Đại Tráng sống bằng ch/ết, chỉ thể cầu cứu về phía Phó Kỳ, tuy nhiên Phó Kỳ căn bản bất kỳ phản ứng nào, tay còn cầm cây kem mới trấn lột từ chỗ Mạc Niệm Niệm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.