Người Ta Ném Bùn Vào Tôi, Tôi Nằm Xuống Ăn Vạ Ba Vạn Tám
Chương 311
“ xong, đem chìa khóa xe ném cho đàn ông.”
Lệ Trình đành chấp nhận phận thắt chặt dây an .
đường yên tĩnh.
Phó Vũ Ý chống cằm, trong đầu cảnh tượng ở phòng bệnh nụ hôn ẩm ướt đàn ông, cổ áo sơ mi mở, phần lông ng/ực thoắt ẩn thoắt hiện và nhịp tim tăng tốc cô...
Vốn dĩ một cảnh tượng tuyệt vời bao, cô còn đang suy nghĩ xem giả vờ bao lâu, giả vờ nửa tiếng một tiếng, kết quả một cẩn thận phản ứng một chút, Lệ Trình bắt quả tang tại trận.
Lệ Trình trực tiếp buông một câu:
“Cô đừng hiểu lầm, Phó Kỳ như thể cứu mạng cô, đối với cô bất kỳ ý tứ gì ..."
, phát hiện cô đang chằm chằm ng/ực , còn cài cúc áo sơ mi nữa chứ!
Phó Vũ Ý nhịn nữa .
ý tứ thì ý tứ, cần thiết cài cúc áo hả?
Lòng tự trọng Phó Vũ Ý tổn thương nghiêm trọng, ngay tại chỗ tặng cho một bạt tai.
ăn một bạt tai Lệ Trình sắc mặt đổi liên tục, chung quy vẫn nhẫn nhịn , lạnh lùng hạ giọng:
“Cái bạt tai đ.á.n.h xong, chúng đừng bất kỳ dây dưa nào nữa."
Trong tâm trí ngừng tua tua giọng tuyệt tình đàn ông và cảnh tượng khuôn mặt phóng đại áp sát .
Phó Vũ Ý càng nghĩ càng cam lòng.
lúc đang chờ đèn đỏ, cô trực tiếp sang.
“Chị gái thích Úc Tứ Niên."
Lệ Trình:
?
Lệ Trình híp mắt, theo phản xạ hỏi :
“ cô ?"
“ mắt đều ."
Lệ Trình mím môi:
“Nếu đối với một lúc nào cũng tỏ vẻ lạnh nhạt, còn hở một tí tẩn dã man cũng coi thích thì..."
“ nếu cô chỉ đối với một tỏ vẻ lạnh nhạt, hở một tí tẩn dã man thì ?"
Phó Vũ Ý , “ nghĩ kỹ mà xem, chị tẩn ai mà viện từ ba ngày trở lên, nào nỡ thực sự tay với Úc Tứ Niên , thành phố các gọi những động tác như véo tai, nựng má 'tẩn' hả?"
Lệ Trình nghĩ ngợi một lát.
Hình như thế thật.
Suýt chút nữa thì sụp đổ tinh thần.
“Thế thì cũng..."
“ cả, cũng đến để cùng thảo luận chuyện ."
Phó Vũ Ý trực tiếp , “ xem, chị thích Úc Tứ Niên, tranh giành nổi với Úc Tứ Niên , làm cho tức ch/ết phúc lớn mạng lớn .
cho một lời khuyên chân thành nhé, ..."
“Cô dẹp cái suy nghĩ đó , chỉ thích cô thôi, sẽ thích cô ."
“... tìm một thế ?"
Lệ Trình:
?
Cái gì cơ?
nhầm ?
Phó Vũ Ý chỉ chính :
“Bản bình dân Phó Kỳ, Phó Vũ Ý."
Đừng bỏ lỡ: Nông Môn Thần Y Bận Rộn Trồng Trọt, truyện cực cập nhật chương mới.
Lệ Trình:
???
nhầm đến mức độ cơ ???
Phó Vũ Ý:
“Trong lòng ai quan trọng, thể .
cũng khá thích chị gái , trong lòng chứa chị , thể chứa , ba chúng cùng sống những ngày tháng chẳng hơn ."
“Rầm!"
Phó Vũ Ý ném xuống xe.
Cô liếc kính xe một cái, móc điện thoại trực tiếp mách lẻo:
“Chị ơi, Lệ Trình chở em, còn bỏ em..."
“Cạch."
Cửa xe mở .
Phó Vũ Ý một lực kéo mạnh trong xe, cô nở nụ đón chào, còn đưa tay sờ lồng ng/ực Lệ Trình một cái.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nguoi--nem-bun-vao-toi-toi-nam-xuong-an-va-ba-van-tam/chuong-311.html.]
“ thật đấy, cân nhắc thử xem."
“Câm mồm!"
“ yêu cầu gì thì cứ đề xuất với , ví dụ như mặc quần áo giống chị , hoặc học theo chị mắng vài câu, nếu thì tẩn vài trận nhé?
thấy khá hợp gu đấy, kích động một cái ..."
“Phó!
Vũ!
Ý!"
Chiếc xe phóng xa, giữa trung còn vang vọng tiếng gào thét sụp đổ Lệ Trình.
Phía , Phó Kỳ hắt xì một cái, dụi dụi mũi.
“ nhiễm lạnh ?"
Bên cạnh bỗng nhiên vang lên giọng Úc Tứ Niên.
Ngay đó mắt tối sầm , đến khi khôi phục ánh sáng thì cả Úc Tứ Niên quấn chặt như đòn bánh tét.
“Kỳ Kỳ, thời tiết lạnh lắm, nhất định chú ý giữ ấm đấy."
quan tâm .
“ ."
Phó Kỳ cúi đầu, “ leo xuống khỏi ."
Cô gỡ cái đang bò đùi còn ôm chặt lấy eo .
“Bây giờ đang nóng."
Úc Tứ Niên vùi đầu , chịu buông tay, “Cô thì mát mát, thì nóng nóng, chính ông trời đặc biệt phái xuống để sưởi ấm cho cô đó."
Trình Tây Trình Đông:
“..."
đất thể diện ai thế ?
Ồ, thiếu gia nhà .
Phu nhân ở trời ơi, quản chút mà!!!
Phó Kỳ cạn lời, hỏi Tiểu Lục:
“Thực sự đạo cụ thu/ốc hạ sốt/bớt làm màu cho lớn ?"
Tiểu Lục thở dài:
Đừng bỏ lỡ: Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi, truyện cực cập nhật chương mới.
“Ký chủ, sốt thì chữa , chứ làm màu thì vô phương cứu chữa."
Khi xe sắp lái về đến biệt thự cũ, Trình Đông cầm chiếc thẻ ngân hàng mà Phó Kỳ đưa cho, do dự hồi lâu, vẫn chút ngại ngùng nên hỏi mật khẩu .
Tuy rằng đó tẩn thiếu gia, thiếu phu nhân vẫn đưa thẻ cho bọn họ!
Thế cho mật khẩu mà!
Chuyện làm bọn họ rút tiền đây?
Nghĩ đoạn, điên cuồng nháy mắt hiệu cho Trình Tây ở ghế phụ, kết quả cái thằng nhóc vẫn đang âm thầm mắng c.h.ử.i tiểu thiếu gia, hề để ý đến thế giới xung quanh.
!
Chuyện liên quan đến hạnh phúc nửa đời !
Nghĩ ngợi một lát, Trình Đông vẫn dũng cảm lên tiếng.
Phó Kỳ túm lấy tóc Úc Tứ Niên, nhướng nhướng mí mắt:
“Tám tám."
Trình Đông Trình Tây:
!!!
Chiếc xe đang di chuyển đường bỗng nhiên tăng tốc đột ngột, Úc Tứ Niên suýt chút nữa từ đùi Phó Kỳ bay thẳng ngoài cửa sổ.
Úc Tứ Niên:
“Chê sống quá lâu, chê mạng các quá dài hả?"
Tốc độ xe lập tức giảm xuống.
Cuối cùng, Trình Đông giữ vững sự lý trí cuối cùng, làm một cú phanh gấp vô cùng điệu nghệ dừng vững vàng cửa nhà họ Úc.
“Thiếu gia thiếu phu nhân, về đến nhà ạ!"
Dừng xe xong xuôi, Trình Đông Trình Tây háo hức chạy tót đến quầy giao dịch gần nhất để rút tiền, còn đặc biệt mang theo một chiếc túi nilon màu đen siêu to khổng lồ.
“Thưa quý khách, xin vui lòng nhận lấy."
Khi nhân viên ngân hàng lấy một tờ tiền giấy và ba đồng tiền xu, hai đờ đẫn cả .
Hả?!
Bao nhiêu cơ chứ?!
Trong một chiếc thẻ ngân hàng, tổng cộng tám tệ thôi ?!
Chuyện hợp lý hả!
Trình Tây ngay tại chỗ gọi điện thoại cho Phó Kỳ, kết quả mở điện thoại , liền thấy tin nhắn Phó Kỳ gửi từ nửa tiếng .
Chưa có bình luận nào cho chương này.