Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Ta Ném Bùn Vào Tôi, Tôi Nằm Xuống Ăn Vạ Ba Vạn Tám

Chương 406

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Ngay đó, một luồng dòng điện cực nhanh chạy thẳng lên đỉnh đầu.”

Từ xuống ngay cả những chiếc lá cây dùng để che chắn cũng biến mất tăm biến mất tích một dấu vết.

sân bãi bỗng chốc vang lên những tiếng la hét đầy mập mờ nối đuôi vang lên.

Đôi mắt Phó Kỳ đột nhiên những đốt ngón tay mát rượi che .

ấm nhỏ ghé sát tai cô, mùi hương thơm tho cứ thế mà chui tọt thở cô.

, lẹo mắt đấy!"

thể ê-kíp đạo diễn ôm một cái đầu xoăn tít đen thui vì cháy khét mà thành một cục với .

“A a a!

Cái thù nhất định báo!

báo cái thù , ..."

Nhân viên công tác tạm dừng tiếng , tò mò hỏi:

“Thì sẽ thế nào hả đạo diễn?"

Tổng đạo diễn đỏ bừng mặt, “ báo cái thù , cũng sẽ bắt Gấu Nữ tay!"

Buổi tối, Phó Kỳ điểm danh tập hợp , bất ngờ phát hiện cái đầu đười ươi đang nhảy nhót loạn xạ trong đám đông.

Cô chỉ cái đầu đười ươi :

bước đây."

“Huhuhu, chị ơi!

Cuối cùng chị cũng thấy em !"

Chu Ninh Hoán thực hiện một cú quỳ trượt chân, mới định ôm lấy đùi Phó Kỳ, thì liền cái chân vươn từ bên cạnh chặn .

Chu Ninh Hoán lập tức rụt tay về.

Phó Kỳ vỗ vỗ cái đầu :

từ bao giờ thế?"

Chu Ninh Hoán:

“Mới hai ngày thôi, lúc chị và cáo Úc ~ xùy ~ ngoài ."

:

?

chuyện thì cứ chuyện , còn huýt sáo với đại ca thế !

Cợt nhả!

Cái đài phát thanh mới mở , cái miệng Chu Ninh Hoán căn bản thể nào kìm .

“Oa aa!

Chị suốt dọc đường em đau khổ đến nhường nào cơ chứ.

Mấy cái khách mời mấy nước thèm làm luôn, đốt nhà g/iết cướp , việc ác nào làm, cũng may em liều mạng mới đến sào huyệt bọn bò , nhét vội mấy cái bánh phân bò mới giữ cái mạng nhỏ đấy."

“Những ngày tháng chị và ở bên cạnh, em sống chẳng khác nào con chuột lật xe rãnh cống !"

Phó Kỳ khéo léo bác bỏ:

thì cứ , đừng lôi chuột đây quậy."

Úc Tứ Niên:

!

Chu Ninh Hoán lau lau nước mắt, một nữa đổi giọng:

“Em sống chẳng khác nào con ruồi đầu bay loạn khắp núi đồi ..."

【Cái nó cũng quá lộ liễu ai đấy nhé!

Các cứ tiếp tục làm như thế nữa, cũng thể tiếp tục giả vờ như gì nữa đấy nha!】

【Hoán con đừng , lát nữa đến phòng livestream con mua ủng hộ thêm vài cái quần thu đông màu đỏ nữa, ngoan nào】

【Khán giả nước Hoa các rốt cuộc đang chơi trò đố chữ gì thế hả??

Tại bình luận dạo gần đây cảm giác càng ngày càng xem hiểu gì nữa

【Thầy dịch thuật đổi nhỉ, cảm giác kỳ lạ quá mất】

Tổ dịch thuật:

“Hehe.”

một cái nồi to tướng từ trời rơi xuống đầu mà.

, xong , xong thì và Gấu Gấu về ngủ đây."

Úc Tứ Niên gạt gạt cái đầu đười ươi cứ bám lấy chịu buông tay .

Lắc lắc ống quần Phó Kỳ, đến mức thể vắt ba cân nước luôn chứ.

Chu Ninh Hoán:

?

Trời đổi gió ?

mới thấy cái gì thế ?!

khẩn cấp liếc Phó Kỳ một cái.

Bình thản, một gợn sóng, lấy một câu phản bác nào cả.

Hả?

Trời đổi gió thật ?!

Nhân lúc Chu Ninh Hoán còn đang bận suy nghĩ, ấm nhỏ thành công giành quyền treo bên chân Phó Kỳ.

Phó Kỳ dậy dùng kế vệ sinh để chuồn lẹ:

“Đợi một chút, vệ sinh ."

ấm nhỏ ngoan ngoãn gật đầu.

đó hai tay chắp lưng, bước chân xoay một cái.

Tâm trạng vui vẻ uốn éo tới bên cạnh Chu Ninh Hoán.

Úc Tứ Niên:

mà đông lên một cái , thì cái chất lượng giấc ngủ liền trở nên hơn hẳn.

mà cũng điểm , dễ mỏi lưng mỏi tay các thứ lắm."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nguoi--nem-bun-vao-toi-toi-nam-xuong-an-va-ba-van-tam/chuong-406.html.]

Đầu óc Chu Ninh Hoán đang trong trạng thái đóng băng.

Hả?

Đang chuyện với ?

Á!

giống như những gì đang nghĩ ?!

Úc Tứ Niên thất vọng lắc đầu:

“Thôi bỏ , cái loại cẩu độc như thì làm mà hiểu chứ."

Chu Ninh Hoán:

???

Đm!

Quả nhiên thế thật!

vội ngủ đây, bai bai."

ấm nhỏ đút tay túi ngân nga khúc nhạc, gương mặt rạng rỡ như mùa xuân.

Chu Ninh Hoán gãi gãi đầu, suy nghĩ, chấn động.

Rốt cuộc giống như những gì đang nghĩ đây hả!

vội vã bước khỏi căn nhà gỗ.

Đụng Dư Tiếu đầu ch.ó đang xách chai rượu nhị oa đầu.

Hai một cái.

Chu Ninh Hoán thôi:

thời gian ở đây, hai họ...?"

“Suỵt!"

Hai ăn ý tiếp tục xuống nữa.

Lén lút liếc về phía hướng chiếc máy bay lái một cái, cùng trở về căn nhà gỗ dùng làm phòng họp.

Rầm!

Cánh cửa đóng từ bên trong.

【?

Hoán con cũng trở nên xa cách với , thích đóng cửa thế ?

Lớn tướng ?】

【Mở cửa !

Hoán con!

Bố con đây!

Bố cũng nữa!】

Ở trong căn nhà gỗ, hai con đang cuồng nhiệt đối chiếu thông tin với sắp sửa phát điên lên đến nơi .

Chu Ninh Hoán:

“Cái gì cái gì cơ!

Họ cùng ăn vụng biến mất suốt ba ngày trời liền á?!"

Dư Tiếu:

đó!

Chị Kỳ ngoài ăn vụng, hai họ ai chứ, ăn vụng làm thể ăn suốt ba ngày trời cơ chứ!"

“Theo thấy, chị và cái đứa nghịch t.ử nhất định !"

Giọng Dư Tiếu xoay một cái, kích động về phía Chu Ninh Hoán.

Chu Ninh Hoán:

“Nhất định !"

A a a a a a a!!

Hai ở trong căn nhà gỗ điên cuồng giậm chân bình bịch.

Bên ngoài căn nhà gỗ thổi qua một trận gió lớn, vặn đem cánh cửa nhà gỗ đóng chặt cho lắm thổi mở một khe hở nhỏ.

Máy bay lái chớp thời cơ bay vọt qua đó.

Hình ảnh phóng to lên.

Cái đầu đười ươi và cái đầu ch.ó ở trong phòng đang ôm hét chói tai.

Khán giả xem truyền hình cái hình ảnh làm cho đập thẳng mắt.

【Các !

Hai các hai các thế mà cặp kè với kìa!

bắt quả tang tại trận nhé!】

【Đừng nha, trông vẻ cũng khá đưa đẩy đấy chứ】

cái con đười ươi hh, thì cái cô Tiếu Tiếu cơ bắp cuồn cuộn ... các em còn chỗ nào hiểu nữa !】

một cái chị em với , đẩy thuyền cái nỗi gì chứ mấy

【Ồ ồ ồ!

Oh my god!

Cái hiện tượng !

Trong cung đình cổ đại nước Hoa đấy, gọi đối thực!】

Ở một phía khác, ấm nhỏ tới cửa căn nhà gỗ Phó Kỳ.

mới qua đó, dùng bước vũ đạo trọng lực trượt lùi trở , soi gương tự ngắm nghía, vuốt ve kiểu tóc.

Phía lưng truyền đến một giọng đáng ghét:

“Đừng nữa, Kỳ...

đại ca Gấu khỏi từ lâu ."

Úc Tứ Niên:

?

Úc Tứ Niên đầu về phía Lệ Trình:

giỏi thì giả truyền thánh chỉ nữa xem nào?"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...