Người Thương Là Khỉ Rừng Thứ Thiệt
Chương 3: 3
9
Vương gia lại một lần nữa "gắn bó" với giường bệnh.
Và ta, tất nhiên , lại tiếp tục bưng bát c sườn nấu sầu riêng đến để bồi tội. Lần này, ngoài dự kiến là kh cấm ta vào phòng, nhưng lại kiên quyết... cấm bát c của ta bước qua cửa.
Ta bắt đầu nghi ngờ sâu sắc rằng đã mắc chứng Hậu sang chấn tâm lý (PTSD) với sầu riêng mất .
nằm bẹp trên giường, đầu quấn băng trắng toát tầng tầng lớp lớp, gương mặt cắt kh còn giọt m.á.u. Thế nhưng, ngay cả trong tình cảnh thê t.h.ả.m như vậy, vẫn kh quên "diễn vai" sầu muộn (emo). lẩm bẩm trong cơn mê sảng:
"Lần đầu tiên ta gặp nàng ... cũng là ở bên cạnh một gốc sầu riêng như thế này."
Ta nghe mà chỉ muốn đứng dậy vỗ tay tán thưởng một tràng thật lớn. Đúng là nể phục cái đám "não tình yêu" các thật đ, lãng mạn bất chấp hoàn cảnh luôn!
Nam Chiếu Vương vẻ như đang bị quả sầu riêng kia đập cho hơi "chập mạch", thậm chí còn chưa kịp nghĩ đến chuyện mắng mỏ ta, nên ta quyết định chủ động chuyển đổi đề tài để giải tỏa kh khí căng thẳng:
"Điện hạ, ngài đã bao giờ tự hỏi vì quả sầu riêng lại cứ thích rụng xuống dưới, mà kh là bay ngược lên trên chưa?"
ngơ ngác ta: "?"
Th vẻ quan tâm, ta liền nhiệt tình giải thích luôn nguyên lý khoa học:
"Thực ra, giữa tất cả các vật thể khối lượng đều sinh ra một loại lực hấp dẫn lẫn nhau..."
Khổ nỗi, ta mới giảng được một nửa thì đã dùng chút sức tàn cuối cùng để quát ta biến chỗ khác ngay lập tức. Thế là ta bị đuổi ra khỏi phòng một cách kh thương tiếc.
Thật là đáng tiếc mà! Xem ra hoàn toàn kh chút hứng thú nào với Lực vạn vật hấp dẫn.
Vương triều của chúng ta vừa đau đớn đ.á.n.h mất một vị "Newton" đầy triển vọng !
10
Ngày thứ hai, vị phó quan đã tóm gọn được một tên mật thám.
Hóa ra chính là kẻ đã lén lút động tay động chân vào cây sầu riêng, khiến Vương gia nhà ta bị một vố vỡ đầu chảy m.á.u. Nam Chiếu Vương dạo này đang ôm một cục hỏa trong , thế nên đích thân xuống địa lao để thẩm vấn tên tội đồ này.
Riêng ta, vì quả sầu riêng đó mà "gánh tội thay", tiếng xấu vang xa khiến ta cũng bực bội kh kém. Thế là ta cũng lững thững mò xuống địa lao để xem thể "bỏ đá xuống giếng", trút giận lên đầu tên mật thám kia kh.
⛓️ MÀN ĐỐI ĐẦU TRONG NGỤC TỐI
Tại địa lao, Nam Chiếu Vương đang ngồi gác chân trên ghế, đầu vẫn quấn băng vải trắng toát, tư thế phần lười biếng nhưng đầy uy quyền. nheo đôi mắt đào hoa tình tứ, chậm rãi vuốt ve chiếc roi da còn vương vệt m.á.u trên tay.
Th bóng dáng ta xuất hiện, khẽ nhướng mày, giọng ệu lộ rõ vẻ kh vui và nghi hoặc:
"Ngươi đến đây làm gì?"
Ta phớt lờ , thẳng đến trước giá hành hình, nơi tên mật thám đang bị đ.á.n.h đến mức da tróc thịt bong, m.á.u thịt be bét. Ta , thốt lên một câu đầy "triết lý":
"Ta nói cho ngươi biết, trước đây ta vốn một tấm lòng lương thiện và một sự ghê tởm sâu sắc. Nhưng giờ th ngươi, ta chỉ còn lại tấm lòng lương thiện mà thôi."
Chân mày Nam Chiếu Vương càng nhíu c.h.ặ.t hơn, khẽ nâng tay lên. Ta nghi ngờ rằng nếu còn nói năng ngắt quãng hay úp mở thêm câu nào nữa, chiếc roi kia sẽ quất thẳng vào ta mất. Ta bèn nh nhảu nói tiếp:
"Bởi vì sự ghê tởm của ta dành cho ngươi đã... c.h.ế.t ngắc từ lâu !"
Phía sau ta bỗng vang lên một tiếng cười khẽ đầy thú vị.
🍎 KHI VẬT LÝ TRỞ THÀNH CÔNG CỤ TRA TẤN
Sau khi tuôn ra một tràng mắng mỏ xối xả cho hả giận, ta cảm th cả nhẹ nhõm hẳn. Đúng lúc đó, Nam Chiếu Vương bỗng lên tiếng:
"Ngươi giảng cho nghe thử xem, tại sầu riêng khi chín lại cứ rụng xuống đất?"
Ta: "Hả?"
Thế là, lục lại mớ kiến thức ít ỏi từ những lần xem ện thoại của du khách kiếp trước, ta bắt đầu thao thao bất tuyệt. Từ Định luật vạn vật hấp dẫn của Newton cho đến Ba định luật Kepler về chuyển động của hành tinh, ta cứ thế nói hươu nói vượn, "đ tây kết hợp".
Vẻ mặt tên mật thám ngày càng trở nên thống khổ, lẽ thà bị đ.á.n.h còn hơn nghe đống lý thuyết nhức não này. Ngược lại, nụ cười trên mặt Vương gia thì ngày càng trở nên... biến thái và đầy phấn khích.
Cuối cùng, Vương gia cao hứng đến mức ra ngay tại chỗ một đề bài vật lý, sai c chừng bắt tên mật thám viết xong đáp án mới thôi.
Bài toán của Vương gia:
Hãy tính lực hấp dẫn giữa quả sầu riêng và mặt đất theo c thức:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nguoi-thuong-la-khi-rung-thu-thiet/3.html.]
F = G \frac{m_1 m_2}{r^2}
Vương triều của chúng ta, cuối cùng cũng đã "sản sinh" ra một vị Newton đích thực !
11
Chẳng biết kẻ nào rảnh rỗi sinh n nổi, lại phao tin đồn nhảm khắp nơi rằng vị "Diêm Vương mặt ngọc" của đất Nam Chiếu đang sủng ái ta lên tận trời x, cưng chiều hết mức.
Cô em gái "rùa rụt cổ" của ta ở kinh thành nghe xong thì lòng dạ bồn chồn, bỗng nảy sinh ham muốn muốn chen chân vào một phen. Thế là, ta nhận được một phong thư gửi từ kinh thành xa xôi:
"Tỷ tỷ 'phong hầu' thân mến của , khi tỷ đọc được những dòng này thì lẽ đã mặt tại đất Nam Chiếu .
Oa oa oa... cầu xin tỷ đừng làm bẽ mặt mà. Chỉ là cái thiết lập nhân vật (nhân thiết) của Nam Chiếu Vương nghe tuyệt vời quá mất... oa oa oa... tỷ cho đến xem một chút thôi cũng được mà!"
Trên mặt gi thư vẫn còn vương lại vài dấu nước mắt lem nhem. nói là, con bé này thật sự trước sau như một, vẫn cái thói nhát c.h.ế.t kh ai bằng.
Sau khi cất kỹ bức thư, ta lững thững ra hậu viện dắt một đầu voi lớn, nghênh ngang cưỡi voi ra cổng để đón .
Lúc ta ra đến nơi, cô em gái quý hóa của ta đã cho xe ngựa chạy vòng qu cổng phủ vài vòng . Cũng giống hệt vị Vương gia nhà ta dạo trước, dù địa chỉ chính xác trong tay nhưng đứng trước cái "rừng nhiệt đới" này, con bé chẳng tài nào tìm th lối vào chính nằm ở đâu.
Ngồi trong xe ngựa, con bé ngước lên th ta đang oai phong lẫm liệt ngồi trên lưng voi. Ngay lập tức, nó sợ đến mức luống cuống lăn nhào từ trên xe ngựa xuống đất, khóc lóc t.h.ả.m thiết, giọng khàn cả :
"Cầu xin tỷ, đừng cho voi dẫm mà! Oa oa oa... kh đến đây để phá hoại tình cảm của hai đâu, là đến để... gia nhập vào gia đình này cơ mà! Oa oa oa..."
Thư Sách
Ta bộ dạng t.h.ả.m hại của nó, chỉ biết thở dài:
"... Đúng là đồ rùa rụt cổ mà."
12
Sau vụ bị quả sầu riêng "hành hung" đến mức vỡ đầu, vị Nam Chiếu Vương tội nghiệp đã hạ lệnh tổng lực dọn dẹp sạch bách đống trái cây chín trên cây.
Thế là kể từ đó, thực đơn ba bữa một ngày của cả phủ, từ bữa chính đến quà vặt, đều qu quẩn lại chỉ : Sầu riêng, mít và xoài.
Hậu quả là cả vương phủ từ trên xuống dưới đều bị "bốc hỏa". Ai n đều nóng nảy, bứt rứt, hở một chút là muốn gây gổ. Vừa bước vào tiền viện, ta đã th đám thị vệ và tỳ nữ thân cận của đang đứng cãi nhau chí t.ử.
Cô em gái "rùa rụt cổ" của ta ngang qua, chỉ vì tò mò mà lén một cái. Ai ngờ đâu, cả hai bên đang cãi nhau bỗng đồng loạt quay phắt lại, quát lớn:
"NHÌN CÁI GÌ MÀ NHÌN?!"
Thế là con bé lại được một phen khóc hết nước mắt, vừa lăn vừa bò chạy thẳng vào biệt viện. Ta cũng chẳng nỡ lòng nào, đành sắp xếp cho nó một gian phòng ở thật gần chỗ cho dễ bề tr nom.
Đúng là cái giống "rùa" này, đã nhát c.h.ế.t mà còn ham hố bày trò.
Đêm hôm đó, ta nghe tin con bé lại "đánh liều" gõ cửa thư phòng của Nam Chiếu Vương. Đứng trước cửa, nó lí nhí thốt lên một câu khiến ai nghe xong cũng muốn ngã ngửa:
" rể ơi mở cửa , em là... chị của em đây!"
Kết quả kh nằm ngoài dự đoán, Nam Chiếu Vương nổi trận lôi đình, mắng cho nó một trận xối xả. Trong cơn hoảng loạn và nhục nhã, con bé thiếu ều muốn đem dải lụa trắng lên treo cổ ngay trước cửa thư phòng cho rảnh nợ.
Nhưng tất nhiên là nó c.h.ế.t kh thành. Vị Vương gia kia chẳng nể tình gì, xách cả "con rùa" lẫn dải lụa trắng ném trả về sân của ta.
Vương gia đích thân dẫn theo phó quan hộ tống "vật thể lạ" về trả tận nơi. đứng kho tay, từ trên cao xuống con bé em gái ta đang lăn lộn gào khóc t.h.ả.m thiết dưới đất, lạnh lùng bu một câu:
"Bớt bày trò lại ."
Ta lúc đó đang ngồi vắt vẻo ăn chuối xem kịch hay, bỗng nhiên th ánh mắt sắc lẹm của quét trúng . bồi thêm một câu:
"Ngươi cũng vậy đ."
Ta ngơ ngác: "Hả?"
Ơ hay, liên quan gì đến ta cơ chứ? Khỉ con thích ăn chuối thì gì sai? Khỉ con thích sống trong rừng trái cây thì gì lỗi đạo? Ta chỉ là một con khỉ rừng bé nhỏ đang miệt mài tìm một môi trường sống lý tưởng mà thôi!
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.