Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 108: Người Đi Về Cuối Chân Trời - 2
- Kh.. Chấn Kiệt.. Chấn Kiệt.. a.. a.. a..
Tiếng khóc xé lòng của Hà Chấn Đ lấn át hoàn toàn những âm th xung qu. siết chặt em trai trong lòng, lệ kh ngừng tuôn rơi. Thế giới qu gần như sụp đổ.
Tại trời lại bất c như vậy? tự hỏi tại một người tốt như Hà Chấn Kiệt lại phải ra khi tuổi đời còn quá trẻ? Tại kh phải là , một kẻ vấy đầy tội lỗi?
- Xin tránh sang một bên để chúng đưa nạn nhân ra ngoài. – Một viên cảnh sát tiến lên và hạ giọng yêu cầu.
Trần Triệu Thu vội kéo Hà Chấn Đ ra để lực lượng cứu hộ làm nhiệm vụ. Nhìn những cảnh sát đang cố gắng đưa đôi chân đang mắc kẹt của Hà Chấn Kiệt ra mà lòng Hà Chấn Đ đau như d.a.o cắt, như chính đang gánh chịu nỗi đau xé da xé thịt đó.
Vào khoảnh khắc Trần Triệu Thu kéo xa chút nữa để nhường kh gian cho các y, bác sĩ tiến vào thì cánh cửa xe phía sau cũng được cảnh sát mở tung và người đàn đầy máu đang bất tỉnh bên trong nh chóng được đưa ra ngoài.
- Kia kh phải là Khương Đức Sương ? – Trần Triệu Thu sững sờ, lên tiếng.
Ánh mắt Hà Chấn Đ liền dời đến chiếc băng ca trắng và nhận ra đó chính là ba của Khương Lệ Na. Ban nãy, mải tập trung vào em trai nên kh hề biết trên băng ghế sau còn có thêm một người.
- Mau, cậu theo ấy . – lật đật đẩy Trần Triệu Thu ra và giục.
- Vâng.
Sau cái gật đầu, Trần Triệu Thu vọt ngay đến cạnh Khương Đức Sương và cùng các nhân viên y tế đưa ra xe cứu thương, tiến thẳng về bệnh viện thành phố. Hắn kh biết hôm nay là ngày gì mà lại tang thương thế này nữa.
Mãi gần năm phút sau nữa, Hà Chấn Kiệt mới được đưa ra ngoài và đặt lên chiếc cáng trắng, chuyển đến chiếc xe cứu thương còn lại đang đứng chờ.
Hà Chấn Đ vẫn nuôi hy vọng rằng em trai mình còn sống, còn có thể cứu được. tin rằng tất cả chỉ là một cơn ác mộng, kh phải là sự thật.
Thế nhưng, vào khoảnh khắc nhận được th báo từ bác sĩ rằng Hà Chấn Kiệt đã tử vong trước khi được đưa đến bệnh viện thì đã chấp nhận sự thật là đã vĩnh viễn mất đứa em trai yêu dấu này.
Đôi chân kh còn đứng vững được nữa và toàn thân ngã quỵ xuống sàn. Cơn uất nghẹn tràn lên khiến lồng ngực căng tức, hô hấp trở nên khó khăn.
Trước khi Hà Chấn Đ có thể lấy lại bình tĩnh để tìm ện thoại gọi cho gia ̀nh thì ba và mẹ đã xuất hiện. Hoàng Thi Vịnh hớt hải chạy đến, tóm lấy hai vai của con trai trưởng và liên tục hỏi dồn về tình hình của Hà Chấn Kiệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-108-nguoi-di-ve-cuoi-chan-troi-2.html.]
Bà và chồng đã thấy đoạn video của vụ tai nạn thảm khốc được một người qua đường đăng tải lên mạng và nhận ra biển số xe của con trai. Họ liên lạc với bên cảnh sát thì nhận được th báo rằng hai nạn nhân đã được đưa vào bệnh viện thành phố nên tức tốc chạy đến đây.
- con kh nói gì? Em con thế nào rồi? – Bà hét lên, toàn thân run rẩy.
Hà Chấn Đ khổ sở nhìn vào đôi mắt ngấn nước của mẹ mình. Làm mà mẹ có thể chịu được cú sốc quá lớn này đây? Bà thương Hà Chấn Kiệt như mạng, làm có thể chịu được mất mát này?
- Mẹ, Chấn Kiệt.. em ấy.. em ấy đã bỏ chúng ta rồi.. - nói trong tiếng nấc nghẹn ngào, đầu cúi gầm như thể chính là tội nhân gây ra cái chết thương tâm cho em mình.
- Kh, nói dối, Chấn Kiệt có thể bỏ chúng ta được? Nó sắp kết hôn rồi mà, nó nói chiều nay đăng ký kết hôn mà.
Hoàng Thi Vịnh lắc đầu và vội đứng lên. Thế nhưng, bà kh thể mãi lừa dối chính mình khi chiếc băng ca phủ ga trắng được đẩy ra gần tới mép cửa phòng cấp cứu.
Bàn tay tái x, run rẩy còn chưa kịp chạm vào gương mặt người đã khuất thì bà đã ngã quỵ trong vòng tay của chồng và mất hoàn toàn ý thức.
- Chấn Đ, lo cho em trai con..
Hà Chấn Quốc cố nén đau thương, bế vợ lên và theo y tá đưa bà gặp bác sĩ. Ông cũng như vợ mình, tận khi đến đây, vẫn nuôi hy vọng Hà Chấn Kiệt phúc lớn, mạng lớn, sẽ kh nguy hiểm đến tính mạng và thậm chí nếu có tàn phế thì con trai vẫn còn sống. Nào ngờ trời đã kh lắng nghe tiếng khẩn cầu, đã để con bước vào cửa tử.
Lúc này, các nhân viên nam của tập đoàn Hoa Vinh và Liêu Bích Linh cũng vừa chạy đến và một trong số họ trao lại chiếc ện thoại cho Hà Chấn Đ.
Ban nãy, Trần Triệu Thu đã gọi về c ty và yêu cầu họ đến hỗ trợ gia ̀nh sếp trong lúc bối rối này. Liêu Bích Linh cũng vội chạy theo ngay khi vừa biết tin.
- Đưa Chấn Kiệt đến nhà tang lễ. – Hà Chấn Đ gạt nước mắt, giọng lạt hẳn .
- Vâng, thưa sếp.
Nhóm người nh chóng tiến đến và vào khoảnh khắc chạm tay vào thi thể của vị phó tổng, chẳng ai cầm được nước mắt.
Hà Chấn Kiệt trước giờ luôn đối xử tốt và vô cùng hòa nhã với cấp dưới nên trong tập đoàn, kh ai là kh quý mến . Sự ra quá đột ngột này khiến cho mọi người vô cùng đau xót.
Còn Liêu Bích Linh, vì đau đến tê liệt nên nước mắt cô thậm chí kh thể chảy được, như thể đã hoàn toàn đ cứng cảm xúc. Cô kh thể tin được cái xác đang phủ ga trắng này là người đàn cô yêu. Sáng nay, rõ ràng vẫn còn mạnh khỏe kia mà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.