Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 13: Quán Xưa - 1
Vì mải miết làm quen với c việc mới nên Khương Lệ Na chẳng để ý gì đến thời gian. Cô mở hết tất cả các file dữ liệu trong máy tính để xem qua các nội dung.
Các ngành nghề kinh do của Kim Thế và Hoa Vinh hoàn toàn khác biệt nên cô cũng chẳng m ngạc nhiên khi mới nhận cô vào làm mà Hà Chấn Đ đã cho cô tùy ý xem dữ liệu của c ty .
Mà cho dẫu hai c ty cùng ngành cùng nghề và cô l được bí mật kinh do của Hoa Vinh thì cũng chẳng ít gì khi mà một bên là con voi còn một bên là con kiến, mới giơ chân lên thì đã bị voi giậm , còn mong làm gì hơn được nữa.
- Lát về thì khóa cửa lại, giữ chìa khóa thì mai sớm một chút. Đừng quên cuộc họp quan trọng.
Nghe tiếng Hà Chấn Đ cất lên, Khương Lệ Na mới nhận ra trời đã quá chiều. Liếc góc màn hình máy tính đã hơn năm giờ, cô vội vàng tắt máy và thu dọn các gi tờ trên bàn. Khoảnh khắc cô đứng lên thì đàn kia đã bước vào thang máy mất .
- Thôi vậy, ngày đầu coi như cũng tạm suôn sẻ, Lệ Na à, mày kh cần tự trọng làm gì, nghèo đói muốn tự trọng cũng kh được.
Năm năm ở nước ngoài, ngày nào cô cũng tự nói chuyện với bản thân, tự an ủi bản thân và tự khích lệ bản thân. Năm năm chấp nhận sự kỳ thị của những bạn học thì bây giờ chấp nhận sự lạnh lùng khinh bỉ của cũng đáng gì.
Điều cô hướng đến chính là kết quả, như tấm bằng cử nhân cô đang sở hữu đây. Quá trình mai này cũng hóa thành hồi ức, xấu xí hay đẹp đẽ chẳng quan trọng gì.
- Chấn Đ, hôm nay rảnh chưa ạ? thể ăn với em được chưa?
Giọng nói ngọt ngào, dịu dàng của Trịnh Tú Trân cất lên khiến bước chân Khương Lệ Na khựng lại. Cô còn nghĩ Hà Chấn Đ đã lên xe và rời khỏi c ty từ lâu , nào ngờ chỉ vừa xuống sảnh chính trước cô một chút.
- Được, thôi.
Hai mắt Trịnh Tú Trân sáng lên hệt đèn pha, vội vàng rời khỏi quầy tiếp tân và chạy theo . Nếu chỉ là một nhân viên tiếp tân được sếp tổng đưa dùng bữa thì lẽ tất cả mọi sẽ trầm trồ ngưỡng mộ và ghen tị nhưng đằng này lại là tiểu thư của tập đoàn Trịnh Bối thành thử tình huống này hóa ra bình thường.
Khóe môi Khương Lệ Na khẽ nhếch lên một nụ cười buồn. Đúng là đồng tiền sức mạnh vạn năng. Nhớ năm nào, Trịnh Tú Trân khinh Hà Chấn Đ ra mặt chỉ vì nghèo dù thành tích của luôn đứng nhất trường.
Cô nhớ lần vô tình va trúng Trịnh Tú Trân, làm rơi tập sách của cô và vội nhặt lên trả thì đã bị xài xể kh thương tiếc, cô còn bảo tay bẩn thỉu l khăn lau từng cuốn ngay trước mặt .
Nếu là một con gái khác, Khương Lệ Na sẽ lo bị hớp hồn chứ còn Trịnh Tú Trân thì cô hiểu sẽ chẳng bao giờ động lòng được bởi vết sẹo ngày xưa làm dễ phai mờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-13-quan-xua-1.html.]
ngu nhất cũng dễ dàng nhận ra tiểu thư của tập đoàn Trịnh Bối bu bám là bởi vì khối tài sản kếch xù đang sở hữu.
- C nhận là đẹp trai hơn nhiều. tiền nên ngoại hình cũng sáng hơn.
Khương Lệ Na cười nhạt rảo bước ra về. Cô bây giờ chẳng xe, tiền cũng xài thật tiết kiệm nên chỉ còn cách đón xe buýt.
Bên ngoài vẫn chưa biết tình hình hiện tại của Kim Thế ngoại trừ một số ngân hàng đang là đối tác với ba cô, cùng lắm, họ sẽ nghĩ rằng cô là một tiểu thư bình dân, hòa đồng, thân thiện, ý thức bảo vệ môi trường.
Gió thu lành lạnh, hương hoa bên đường quyện trong sương chiều bảng lảng nhẹ nhàng ve vuốt tấm thân gầy mong m của con gái.
Khương Lệ Na đưa mắt lên áng mây xám trên đầu, khẽ thở dài. nằm mơ cô cũng chưa mơ đến giấc mơ này.
Lúc trước, cô mang thân phận cao quý, tràn đầy tự tin sẽ bắt được trái tim , còn giờ đây, đứng trước , cô chẳng khác nào hạng tép tôm ngoài chợ, còn là con cá nằm trong sách đỏ.
Khi chuyến xe buýt đưa Khương Lệ Na rời khỏi trạm thì Hà Chấn Đ và Trịnh Tú Trân cũng vừa cho xe rẽ vào cổng bệnh viện.
Tr th sếp thân chinh đến thăm mà Trần Triệu Thu ứa nước mắt, còn Hà Chấn Đ thì cũng xót xa khi cái chân quấn băng trắng to gấp hai lần cái chân thường của trợ lý.
- Cứ dưỡng bệnh cho tốt quay lại, cái ghế đó luôn là của , kh ai giành mất đâu. Chi phí ều trị sẽ do bảo hiểm th toán vì bị tai nạn trên đường làm. sẽ xác nhận nên đừng lo. – Hà Chấn Đ vỗ vai Trần Triệu Thu, cất tiếng an ủi.
- Vâng, em cảm ơn sếp. Mà.. sếp tìm được thế chỗ tạm thời chưa ạ? – xúc động, lau vệt nước mắt và hỏi.
- . Chấn Kiệt tiến cử cho . Thế nên, cứ để đó thử việc một tháng xem .
Những lời Hà Chấn Đ nói lọt vào tai Trịnh Tú Trân khiến cô một chút yên tâm trong lòng. Hóa ra là do em trai tiến cử chứ kh bản thân tuyển dụng.
lẽ vì nể mặt Hà Chấn Kiệt nên mới nhận Khương Lệ Na thôi, chứ chẳng ai lại kh đem lòng oán hận kẻ phụ tình trong lúc yêu gặp nạn cả.
Trong thâm tâm Trịnh Tú Trân đang cầu cho Khương Lệ Na đừng vượt qua giai đoạn thử việc, cứ thế mà bị Hà Chấn Đ sa thải.
Chưa có bình luận nào cho chương này.