Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 133: Không Còn Là Thiên Kim - 1
Sau khi nghỉ ngơi thêm ba ngày, Khương Lệ Na liền xốc lại tinh thần để kiếm tiền mua gạo. Bờ Bắc thành phố kh nhộn nhịp bằng bờ Nam nên cơ hội tìm việc làm cũng hạn chế.
Cô kh thể sử dụng tấm bằng quản trị kinh do của mình để xin việc vì sợ trong quá trình làm việc sẽ gặp Hà Chấn Đ. Cứ cho đó là trường hợp hiếm thì vẫn có khả năng khi mà trái đất này vốn dĩ có hình tròn.
Nhác thấy một tiệm may khá lớn đang đề bảng tuyển thợ may có tay nghề, Khương Lệ Na liền bước vào và xin được ứng tuyển. Họ chỉ cần tuyển thêm ba người nhưng cô lại là người thứ bảy.
Cô cũng kh ngờ bản thân chỉ muốn tìm được một c việc bình thường, kh đòi hỏi trình độ cao nhưng lại khó khăn như vậy, xem ra, cạnh tr kh kém gì ứng tuyển vào các tập đoàn, c ty lớn.
- Khương Lệ Na là ai? – Người phụ nữ lên tiếng hỏi ngay khi xem qua hồ sơ giới thiệu năng lực của cô.
- Là . – Cô đáp và giơ tay lên.
- Cô có chắc là muốn làm c việc này kh? – Mặt người phụ nữ lộ rõ vẻ hoài nghi.
- Vâng ạ, rất muốn được làm c việc mình yêu thích.
Tấm bằng được cấp bởi Fashion Future khiến Nguyễn Lan rất ấn tượng với cô gái đẹp và tài giỏi này. Có ều cô thắc mắc vì một người có cả ngoại hình lẫn trình độ như Khương Lệ Na lại chọn tiệm may của cô thay vì đến các c ty thời trang ở bên bờ Nam, nơi đó chẳng phải là thiên đường mua sắm của thành phố nói riêng và cả nước nói chung ?
Sau khi hỏi thêm vài câu hỏi, Nguyễn Lan chọn ra ba người để ký hợp đồng lao động với cô, tất nhiên, Khương Lệ Na là một trong ba người được chọn.
Một cửa hàng may mặc cỡ vừa đột nhiên có sự xuất hiện của một nhà thiết kế thời trang từ ngôi trường nổi tiếng thế giới là ều mà Nguyễn Lan chưa nghĩ tới trước đây.
- Nếu mọi người kh có ý kiến gì về mức lương cũng như thời gian làm việc thì xin ký tên vào. Và ngày mai, mọi người có thể bắt đầu c việc. – Nguyễn Lan đưa các bản hợp đồng ra và nói.
Khương Lệ Na cảm thấy mức lương này khá ổn so mới mặt bằng chung và thời gian là khung giờ hành chính, kh có tăng ca nên cô nh chóng ký tên vào.
Trước đây, cô có nghe một nhóm các cô gái kháo nhau buổi tối đến làm thêm ở các quán rượu là lý tưởng nhất, lương khá cao, trúng khách hàng có lối sống thoải mái về tiền bạc thì sẽ được tiền bo. Tóm lại, nếu siêng năng, lương còn cao hơn một nhân viên văn phòng có thâm niên chứ chẳng đùa.
Thế nên, cô muốn tận dụng khoảng thời gian rảnh vào buổi tối để kiếm tiền, chỉ có lao vào kiếm tiền mới giúp cô nh chóng ổn ̣nh cuộc sống và kh còn thời gian nhớ đến những chuyện đau lòng.
Người ta nói khi mà con người làm việc quá mệt, thời gian rảnh họ sẽ chỉ dùng cho việc ngủ lấy sức, kh còn sức để mà suy nghĩ về quá khứ nữa, cô tin là như vậy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lúc Khương Lệ Na rời , Nguyễn Lan cũng kịp tra ra th tin về cô. Vốn dĩ Nguyễn Lan thấy gương mặt Khương Lệ Na rất quen nên gõ tên lên google để tìm hiểu và cô thật kh ngờ rằng cô gái này lại chính là người đã từng ́nh hôn với nhị thiếu gia của tập đoàn Hoa Vinh ở bờ Nam bên kia.
Tuy ban nãy, Khương Lệ Na kh trang ểm nhiều và nổi bật như các bức ảnh trên báo nhưng những nét đẹp trên gương mặt ấy kh lẫn vào đâu được dù rằng so với trong ảnh, cô bây giờ quá gầy.
Kim Thế phá sản nhưng Khương Lệ Na đã cố gắng hoàn trả tất cả các khoản nợ do cha mình để lại và giờ phải xin làm những c việc thế này khiến cho Nguyễn Lan rất có cảm tình.
Chiều đến, Lục Mỹ lái xe đến thăm Khương Lệ Na, tiện thể mua thịt nướng đến ăn cùng để chúc mừng cô nàng đã xin được việc.
- Phó tổng Trịnh ngày nào cũng đến gặp chị để dò la tin tức của em. Nhìn ta tội lắm. Nhưng mà em yên tâm, lòng dạ chị cũng sắt thép lắm. – Lục Mỹ vừa gặm cái chân gà vừa nói.
- Thời gian sẽ làm mờ tất cả. Em cảm thấy sống ở chỗ mà kh ai biết mình cũng tốt lắm.
- Ừ, chiều nào chị cũng ghé nghĩa trang thắp hương cho ba mẹ em, nên là đừng lo lắng.
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện. Biến cố xảy ra khiến mối quan hệ của họ trở nên thân thiết hơn. Trước đây, Lục Mỹ cũng chưa từng nghĩ rằng có một ngày cô được ngồi gặm chân gà nướng và uống trà ch với cô gái này.
Ngay cả khi Kim Thế đang lao đao thì trong mắt Lục Mỹ, Khương Lệ Na vẫn là một cô c chúa kiêu sa, kh phải ai cũng có thể mời ăn, uống được và khi cô ́nh hôn cùng Hà Chấn Kiệt thì cô giống như một viên ngọc kh phải ai cũng có thể gặp mặt và hàn huyên được.
- Là chồng chị gọi. – Lục Mỹ mỉm cười khi thấy màn hình ện thoại sáng lên.
- Chị nghe máy ạ. – Khương Lệ Na thúc giục.
Cuộc nói chuyện diễn ra nh chóng và Lục Mỹ đành nói lời tạm biệt để ra về vì con trai cô đột nhiên sốt và nói rằng nó nhớ mẹ, bắt ba nó phải gọi mẹ về bằng được.
Bản thân Khương Lệ Na còn chưa kịp cảm nhận vòng tay mẹ ấm áp ra thì mẹ cô đã qua đời nên khi nghe Lục Mỹ thuật lại lời của thằng bé, sống mũi cô đột nhiên cay và có chút tủi thân.
- Hai bờ cách xa nhau, chạy xe mất quá nhiều thời gian nên sau này chị kh cần đến đây thường xuyên đâu. Em đã ổn ̣nh tinh thần rồi và em hứa sẽ sống tốt, đừng quá bận tâm về em. – Khương Lệ Na vừa nói vừa tiễn đàn chị xuống cầu thang.
Khoảnh khắc cả hai tiến đến gần chiếc ô tô đã cũ, Lục Mỹ choàng tay ôm lấy cô gái đáng thương vào lòng, vỗ về lên tấm lưng gầy thay cho lời động viên, khích lệ.
Kinh tế của gia ̀nh Lục Mỹ cũng chẳng khá giả gì nên dù có muốn, cũng kh thể giúp được Khương Lệ Na. Ba mẹ chồng của cô ốm đau suốt và con thì quá nhỏ, c việc của chồng cô lại đang kh suôn sẻ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.