Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 135: Người Giống Người - 1
Đêm qua, ngày tới, khi ánh bình mình vừa ló dạng, Hà Chấn Đ rời nhà, lái xe đến c ty. Ngay khi bước vào sảnh chính, Trần Triệu Thu đã tiến đến, giúp xách cặp táp. Hắn vui vẻ th báo với rằng vừa thấy cô con gái của Mỹ Liên đến để phỏng vấn cho vị trí tiếp tân.
Tuy Khương Lệ Na bỏ trốn nhưng Hà Chấn Đ vẫn thuê Mỹ Liên đến căn nhà mà đứng tên sở hữu giúp trong coi, dọn dẹp. Vốn dĩ ̣nh sau khi kết hôn, sẽ dọn đến đó sống nhưng rốt cuộc mọi chuyện kh diễn ra như kế hoạch.
- Cuộc họp bắt đầu lúc mấy giờ? – Hà Chấn Đ phớt lờ th tin được cung cấp, lên tiếng hỏi.
- Chín giờ ạ.
Thang máy nh chóng đưa hai người đàn lên tầng cao nhất. Vì là thang máy có vách bằng kính trong suốt nên Hà Chấn Đ dễ dàng nhìn thấy khung cảnh bên ngoài. Và khi hình ảnh cô gái thắt hai bím tóc, mặc chiếc váy trắng đơn giản lọt vào mắt , cứ tưởng mình đang nằm mộng.
- Lệ Na, là cô ấy đúng kh? – hạ ện thoại xuống, quay sang hỏi Trần Triệu Thu.
Tên trợ lý liền nhìn theo hướng tay sếp và hắn nh chóng nhận ra cô gái mà đang đề cập đến chính là cô con gái tài giỏi của Mỹ Liên. Sáng nay, hắn thấy cô đứng ở chốt bảo vệ nên ghé đến hỏi han mấy câu vì thấy cô khá đáng yêu và quan trọng là gương mặt cô có vài phần giống ánh trăng sáng trong lòng của sếp.
- Đó là Liên Hoa ạ, con gái của Mỹ Liên. – Trần Triệu Thu đáp.
Chút hụt hẫng len lỏi vào trái tim vừa kích động mạnh của Hà Chấn Đ. kh có bị cận thị nhưng vì nhớ nhung Khương Lệ Na quá thành thử nhìn gà hóa cuốc. Dáng dấp đó giống cô gái ấy thời th xuân, kh giống Khương Lệ Na của hiện tại, Khương Lệ Na của hiện tại kh cần tình yêu của .
Tại hai lần cô theo đuổi , cô đều thành c khiến đổ, còn khi theo đuổi cô, cô lại giống như một khúc gỗ vô cảm như vậy?
Cuộc họp bắt đầu lúc chín giờ nên trong khoảng thời gian này, Hà Chấn Đ và Trần Triệu Thu tr thủ xử lý các hồ sơ đang chất cao như cái núi nhỏ trước mặt.
Hà Chấn Đ khổ thì Trần Triệu Thu cũng kh sung sướng, vị trí phó tổng giám đốc vẫn chưa được bổ nhiệm cho ai, đang trống hoác nên những hồ sơ cần lãnh đạo cấp cao phê duyệt đều đổ về cái văn phòng nhỏ bé này.
- Hay là bổ nhiệm cậu làm phó tổng nhé. – Hà Chấn Đ vừa ký vừa đề nghị.
Trần Triệu Thu nghe như thể có tiếng sét đánh bên tai. Hắn có nằm mơ cũng chưa bao giờ mơ tới chiếc ghế nóng ấy và cũng kh có nhu cầu mơ tới nó.
Đúng là hắn theo Hà Chấn Đ đã lâu, chuyên môn, nghiệp vụ và kinh nghiệm cũng đủ xài nhưng bảo hắn thay thế vị trí của Hà Chấn Kiệt thì đúng là đề cao hắn quá.
- Sếp tha cho em . Em kh đủ năng lực đâu. – Hắn méo mặt, vội vàng từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-135-nguoi-giong-nguoi-1.html.]
- Người ta mong được thăng chức, còn cậu bị thế hả? Cậu nên giúp đỡ chứ. – Hà Chấn Đ chau mày, lộ rõ vẻ bất mãn.
- Thì sếp cứ cho em ngồi yên ở đây, em vẫn giúp sếp xử lý hồ sơ được mà.
Hà Chấn Đ lắc đầu, bất lực trước tên trợ lý mà mình tự tay chọn lựa, hắn giống con cún con bám người. Thật ra, muốn bổ nhiệm hắn vì tin tưởng vào năng lực cũng như nhân cách của hắn.
Mang lấy chức d phó tổng giám đốc, hắn có thể giúp họp hành, gặp gỡ các đối tác và quan chức, chứ ai lại bảo trợ lý tổng giám đốc chủ trì cuộc họp bao giờ. Kh phải trong trường hợp nào trợ lý cũng có thể thay thế sếp của hắn.
Liếc nhìn đồng hồ, thấy còn hai mươi phút nữa mới đến giờ họp, Hà Chấn Đ đứng dậy, rời khỏi phòng. Ngày Khương Lệ Na đến tập đoàn để xin việc, kh biết và kh kịp nhìn thấy dáng vẻ khi trả lời phỏng vấn của cô. Lúc này, đột nhiên muốn nhìn cận mặt cô gái có dáng vẻ hao hao cô.
Và khi bước chân dừng lại bên ngoài phòng phỏng vấn thì vừa hay tới lượt Liên Hoa ngồi xuống chiếc ghế đối diện ba nhân viên phụ trách đặt câu hỏi.
Qua hết năm phút, khi thấy mọi người đã ngừng đặt câu hỏi, Hà Chấn Đ mới tiến vào. phải c nhận là khi nhìn trực diện, cô gái này giống người nắm giữ trái tim đến năm mươi phần trăm chứ kh ít.
đã từng muốn Khương Lệ Na mãi trẻ trung, tràn đầy sức sống, tươi vui như thế này nhưng cuối cùng, cô cũng thay đổi theo quy luật của thời gian, có chăng, chỉ tình yêu dành cho cô là kh bao giờ thay đổi.
- Chào chủ tịch. – Ba nhân viên đồng loạt đứng lên, cúi đầu chào .
- Chào chủ tịch. – Liên Hoa cũng vội vàng bắt chước họ.
Tuy đã thấy hình ảnh của trên các bài báo nhưng khi mặt đối mặt, Liên Hoa phải c nhận rằng bên ngoài, đẹp trai, nam tính, lịch lãm, quyến rũ hơn các bức ảnh đã qua xử lý đó.
Tuy mẹ cô làm giúp việc cho nhưng cô chưa từng gặp trực tiếp dù rằng đã nhiều lần ghé qua ngôi nhà ấy. Mẹ cô nói kh sống ở đó mà sống chủ yếu ở phòng tổng thống trong khách sạn Gold và biệt thự của nhà họ Hà.
- Có qua kh? – hỏi.
- Một ứng viên xuất sắc ạ. – Trưởng ban phỏng vấn lên tiếng trả lời.
Hà Chấn Đ gật đầu hài lòng rồi xoay người rời . Liên Hoa ngẩn ngơ nhìn theo cái dáng người cao ráo, thẳng tắp của . Lúc trước, khi nghe mẹ kể về hai người thừa kế của Hoa Vinh, cô đã ao ước sau khi tốt nghiệp, sẽ được vào làm việc tại tập đoàn này.
Cô cũng như bao nhiêu cô gái bình thường khác, ôm ấp giấc mơ được trở thành nàng Lọ Lem. Khi mẹ cô phải xin nghỉ việc ở nhà , cô đã rất hụt hẫng vì cảm thấy mất một sợi dây liên kết nhưng kh ngờ trời xui đất khiến thế nào mà bà lại lần nữa được thuê và thậm chí còn đồng ý đưa cô vào tập đoàn.
Dĩ nhiên, Liên Hoa kh biết rằng Hà Chấn Đ kh hề áp đặt nhân viên phỏng vấn phải cho cô trúng tuyển vào vị trí tiếp tân còn trống, chỉ bảo họ nếu cô kh vượt qua phỏng vấn thì cứ sắp xếp cho cô làm chân sai vặt ở phòng, ban nào đó để cô dần tích lũy kinh nghiệm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.