Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 138: Cô Gái Có Số Đào Hoa - 2
- Lau nước mắt . lại khóc ở đây thế này?
Chiếc khăn tay trắng đột ngột xuất hiện trước mặt và giọng nói trầm ấm của người quản lý cất lên khiến Khương Lệ Na suýt chút mắc nghẹn.
Cô vội nhận lấy chiếc khăn và quay mặt sang một bên, lau khô gương mặt đang ướt đẫm. Hóa ra, cô đã khóc nhiều như vậy ?
- lại ở đây? – Cô nuốt vội miếng bánh bao còn trong miệng và hỏi.
- Nhà ở gần đây mà, chiều nào cũng chạy bộ qu c viên vài vòng. – Lý Phong mở chai nước mới mua ra đưa cho cô.
Khương Lệ Na kh khách sáo, đón lấy và uống. Lý Phong đối xử với cô kh khác các nhân viên dưới quyền hắn nên cô chẳng thấy có gì khác lạ hay ngại ngùng.
Có đôi khi hắn bao mọi người một bữa ăn khuya thịnh soạn. Có đôi khi hắn cũng lôi mọi người vào phòng mà mắng cả đám vì những sơ suất trong quá trình phục vụ khiến khách hàng phàn nàn.
Tóm lại, hắn rõ ràng lắm, làm tốt thì khen, làm sai thì phạt. Mấy nhân viên nữ làm lâu nói rằng hắn kh có cảm giác với phụ nữ vì đã có nhiều cô nàng bạo gan tán tỉnh nhưng hắn cứ đơ như cán cuốc, sau đó thì dọa đuổi việc nếu họ còn quá phận.
- Cô.. nhớ hôn phu à? – Giọng Lý Phong bỗng trở nên ngập ngừng.
Thời buổi hiện đại, chỉ cần gõ vài chữ là sẽ biết ngay những chuyện xoay qu một người đã từng lên mặt báo nên Khương Lệ Na kh lấy gì làm ngạc nhiên cả. Cô đoán Lý Phong đã biết quá khứ của cô từ lâu, chỉ là hắn kh hỏi vì kh cần thiết, chẳng qua giờ thấy cô khóc thảm nên mới hỏi.
- Phải, nhớ ấy lắm. Đối với mà nói, ấy là người đàn tốt thứ nhì thế gian này, chỉ sau ba .
Nói về ều này, ánh mắt cô đột nhiên long l, kh giấu được niềm tự hào về người đàn ấy.
Lý Phong cảm thấy cô gái này thật đáng thương. Hắn đã kịp nhìn thấy đoạn video lúc cô bò lê bò lết theo chiếc quan tài nên hắn kh lấy gì làm ngạc nhiên khi cô xin vào làm việc ở Thiên Đường. Ba cô qua đời, c ty phá sản và gia ̀nh vị hôn phu cũng quay lưng, hỏi cô còn nơi nào nương tựa?
Có ều hôm nay, khi sang bờ Nam có việc, Lý Phong đã vô tình nghe và biết được có hơn một nhóm người đang tìm tung tích của cô, mà người đứng phía sau yêu cầu họ là Trần Triệu Thu, trợ lý thân cận của tân chủ tịch tập đoàn Hoa Vinh.
- Sáng nay, mới sang bờ bên kia. Hà Chấn Đ đang tìm cô đấy, cô biết kh?
Bàn tay Khương Lệ Na siết chặt lấy chiếc khăn, nhè nhẹ lắc đầu. Cô kh nghĩ dám làm ầm ĩ lên chỉ vì để tìm cô, lẽ nào kh nghĩ cho cảm giác của mẹ ?
- Ai nói với vậy ạ? – Cô cố giữ bình tĩnh, gượng cười và hỏi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- vô tình nghe được vài người bàn tán khi ghé quán cà phê thôi. Nghe bảo chia thành từng nhóm nhỏ tìm kiếm. Nhưng cô yên tâm, kh nói chuyện với họ.
- Chắc họ sẽ kh sang bên đây đâu nhỉ?
- nghĩ họ sẽ kh ngờ rằng cô vào làm ở quán rượu đâu. Đừng lo lắng quá.
Nghe hắn trấn an, Khương Lệ Na cũng cảm thấy vững lòng. Hà Chấn Đ có biết càng làm vậy thì chỉ càng khiến cô sợ hãi kh? Tại lại tìm cô như thể tìm một tên tội phạm bị truy nã vậy?
Kết thúc như vậy kh tốt ? Lẽ nào kh cảm thấy khó chịu khi kết hôn cùng người từng là hôn thê của em trai ? cố chấp như vậy?
- sẽ.. kh vì sợ liên lụy mà đuổi đúng kh?
- Chúng thuê cô làm việc, chuyện bình thường mà, cô đâu phải tội phạm mà sợ làm liên lụy chúng chứ. Bớt đọc truyện ngôn tình tổng tài lại , Hà Chấn Đ sẽ kh giống mấy chủ tịch não tàn đâu.
Cả hai ngồi tán gẫu thêm chút nữa rồi ra về để chuẩn bị làm. Chút tình cảm vừa nhen nhóm trong tim Lý Phong đã hoàn toàn vụt tắt khi biết người chồng hụt của cô đang ráo riết tìm cô.
Người đại diện phát ngôn của Kim Thế đã th báo rằng các khoản nợ lớn nhỏ đều được c ty này hoàn trả đầy đủ và kh có đơn vị nào phản ánh th báo này là sai sự thật cả nên Lý Phong đoán rằng Hà Chấn Đ tìm cô vì nợ tình chứ kh phải tiền.
Tuy các bức ảnh thời th xuân của họ đã được gỡ xuống nhưng ai cũng ngầm hiểu rằng giữa họ đã tồn tại tình yêu trước khi cô trở thành bạn gái của Hà Chấn Kiệt.
Ánh nắng chiều làm bóng họ đổ dài về hai hướng ngược nhau. Có những mối quan hệ vĩnh viễn kh thể phát triển, kh thể tiến xa hơn được.
Chiếc xe buýt đưa Khương Lệ Na lướt qua những con đường nhộn nhịp chiều tan tầm. Cô lấy chiếc khẩu trang y tế ra, đeo lên mặt.
Cô kh thể tưởng tượng ra cảnh khi Hà Chấn Đ và mình gặp lại nhau sẽ như thế nào. có quyền gì mà bắt cô chứ? cô lại phải sợ nhỉ?
Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng cô vẫn kh dám tháo khẩu trang xuống mặc dù có cảm giác nóng bức và ngột ngạt.
Khoảnh khắc xe buýt đỗ cô xuống, cô mới thở phào, cất khẩu trang vào túi xách rồi bước dần vào con hẻm vắng. Vừa leo lên bậc thang thứ nhất thì bỗng một cánh tay vươn tới, tóm lấy cô, kéo cô ngược trở lại.
Gương mặt người đàn đối diện lộ rõ vẻ tức giận khiến cô sợ hãi, theo bản năng vùng ra khỏi bàn tay hắn, lùi lại. Những vụ án giết người vì tình yêu kh được đáp lại bỗng xuất hiện trong đầu cô.
- Nguyễn Lẫm, .. lại đến đây? – Cô run rẩy hỏi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.