Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 141: Manh Mối - 1
Sau bao nhiêu ngày thuyết phục lẫn động viên, Hà Chấn Đ đã có thể ký vào giấy bổ nhiệm Trần Triệu Thu vào chức phó tổng giám đốc.
Tuy vậy, hắn vẫn tự động kiêm luôn trợ lý cho trong nhiệm vụ tìm kiếm tung tích của Khương Lệ Na. Hộ khẩu thường trú của cô vẫn ở chỗ cũ, chưa được chuyển nơi khác nhưng người thì chẳng biết đang ở phương trời nào.
- Vào . – Hà Chấn Đ lên tiếng khi nghe tiếng gõ cửa.
Tuy kh ngẩng đầu lên nhưng nghe tiếng bước chân, biết đó là Trần Triệu Thu. Sara, trợ lý mới của luôn giày cao gót và ngoại trừ cô ấy ra thì chỉ có tên trợ lý cũ này là thường xuyên ra vào phòng .
Các nhân sự khác, kể cả lãnh đạo cấp cao nếu muốn gặp cũng phải gọi ện th báo trước hoặc th qua Sara chứ kh thể tùy tiện nhảy vào đây được.
- Có một số người chụp được những bức ảnh này ở bờ Bắc thành phố, họ nói vì thấy cô gái này giống vị hôn thê của thiếu gia quá cố nên chụp lại chứ cũng kh biết chính xác cô ấy đang ở đâu. – Trần Triệu Thu đặt xấp ảnh xuống và nói.
Hà Chấn Đ nhặt một tấm lên và xem, tiếp đó là các tấm còn lại. Ảnh chụp kh mấy rõ nhưng nhận ra đó là Khương Lệ Na. Tóc cô dài hơn rồi, cô cũng mập hơn một chút rồi. Và cô cười rồi, nụ cười tỏa nắng, mãn nguyện, kh gượng gạo.
Tháng dài ngỡ như năm, kh đêm nào là kh nằm mơ thấy cô. Tình yêu dành cho cô cứ qua một cơn bão gi thì lại càng bùng cháy mãnh liệt, mong muốn chiếm hữu cũng trở nên mạnh mẽ.
- Kh phải cuối tuần này chúng ta có hẹn với những người thừa kế mới nổi ở bên đó ? và cậu đến đó trước một ngày. Bảo người của chúng ta tra xem ̣a ểm trong mấy bức ảnh này là ở đâu.
- Vâng ạ.
- À, tuyển được trợ lý chưa? – Hà Chấn Đ quay quay cây bút trong tay, nheo mắt hỏi.
- Em chọn Liên Hoa ạ, cô ấy l lợi th minh và đã gần đủ ba tháng thử việc.
- Cậu thấy thích hợp là được. À, hôm nay là sinh nhật Sara, chiều cùng nhau ăn tối , cô ấy chỉ sống có một mình, lại kh thích tổ chức ồn ào.
Trần Triệu Thu gật đầu lia lịa rồi gom lấy xấp ảnh trên bàn, nh chóng quay về phòng làm việc. Hắn có thể hiểu việc Hà Chấn Đ ́ch thân muốn tổ chức sinh nhật cho Sara.
Năng lực của Sara phải nói là ̉nh của ̉nh, từ ngày thay thế chỗ của hắn, cô đã bộc lộ hết khả năng, hỗ trợ cấp trên giải quyết c việc gọn, nhẹ, mau mắn và đạt kết quả tốt.
Có lần, Hà Chấn Đ phải buột miệng khen rằng Sara hợp tuổi hợp mạng với nên khi cô ở bên cạnh , c việc của Hoa Vinh cực kỳ suôn sẻ.
Sara ảnh hưởng cách sống của người phương Tây, khá phóng khoáng, đôi khi cao hứng vì thắng được gói thầu lớn, cô ôm luôn Hà Chấn Đ để chúc mừng trước bao nhiêu con mắt tròn, mắt dẹt của mọi người.
- Lệ Na, chúng ta sắp gặp lại nhau rồi. thật sự rất nhớ thương em, cô gái tuyệt tình ạ. – Hà Chấn Đ mỉm cười, đưa mắt nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh nắng ban trưa đang nhảy nhót trên những khóm hoa hồng trắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-141-m-moi-1.html.]
Từ ngày cô kh từ mà biệt lần hai, ban c của các phòng làm việc ở tập đoàn Hoa Vinh đều được trồng hoa hồng trắng thay thế các loại cây phong thủy và hoa trước đó.
Hoàng Thi Vịnh dẫu biết con trai vẫn kh quên Khương Lệ Na nhưng vì cô đã tự nguyện biến mất nên bà cũng kh can thiệp vào mấy hành động thể hiện niềm thương nhớ của .
Cùng lúc này, trong căn phòng trọ mới, Khương Lệ Na đã sắp xếp đồ đạc gọn gàng, ngăn nắp với sự giúp đỡ của Lý Phong. Cô kh ngờ nơi mà người đàn này sinh sống lại là một căn biệt thự xa hoa, kín cổng cao tường, kh khác gì chốn về của giới tài phiệt.
Khu nhà trọ này có thiết kế giống như khu nhà trọ mà cô vừa rời , có cầu thang dẫn lên các tầng lầu và chỉ là ba tầng mà thôi, kh có hơn được.
Theo cô được biết thì chính phủ kh cho người dân xây dựng nhà cửa hoặc các cơ sở kinh do có độ cao cao hơn cột cờ ở quảng trường.
- mời bữa trưa nhé, coi như là.. cảm ơn . – Cô ngập ngừng lên tiếng.
- Cũng được, ngoài đây có quán cơm bình dân ngon lắm, bộ một đoạn thôi.
Cô gật đầu rồi khóa cửa, theo Lý Phong. Thực ra, cô ̣nh mời hắn vào một nhà hàng hơi sang một chút, kh chỉ để cảm ơn vì những việc hắn đã làm cho cô trong ngày hôm nay mà còn vì rất nhiều chuyện trước đó, bao gồm việc hắn nhận cô vào Thiên Đường khi mà ngoại hình lúc đó của cô có thể bị loại ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Hai người vừa hết cầu thang sắt thì bỗng nghe có tiếng gọi ý ới phát ra từ chiếc ô tô sáng bóng. Khương Lệ Na nheo mắt nhìn và nhận ra một gã đầu trọc, mang áo sơ mi hoa hòe đang vẫy tay ên cuồng, gọi tên Lý Phong.
- Ông chủ của quán rượu Thiên Đường đó, qua đó chào một tiếng.
Lý Phong nói và bước nh về phía trước, Khương Lệ Na cũng vội chạy ngay phía sau. Cô bị ám ảnh bởi những tên xã hội đen cho vay nặng lãi nên khi nhìn người này, tim cô bất giác đập mạnh dù rằng cô kh có nợ nần gì ta.
- Bạn gái à? Hai đứa đang đâu vậy? – Người đàn cười tươi, vuốt đầu và hỏi.
- Cô ấy là nhân viên của chúng ta. Hôm nay em giúp cô ấy chuyển phòng trọ nên là cô ấy muốn mời em ra quán ăn trưa. – Lý Phong lễ phép trả lời.
- Quán xá gì? Đưa bạn gái sang nhà mình ăn luôn , chị dâu mày nấu đồ ăn ê hề bên ấy mà ra quán làm gì cho phí tiền ra, còn chưa chắc đảm bảo dinh dưỡng, vệ sinh. Mau, vào nhà .
Kính chắn gió nh chóng được kéo lên và chiếc xe lao nh sang căn biệt thự đối diện.
Khương Lệ Na đứng bất động, nhìn trân trối vào cánh cổng lớn đang từ từ hé mở. Hóa ra Lý Phong là em trai của chú đó ư? Thảo nào cô cứ thắc mắc một quản lý quán rượu lại có tiền xây cái biệt thự hoành tráng đó trong khi mức lương chỉ gấp đôi lương của nhân viên các cô.
- Đó là trai .
- À, thì ra là vậy. Nhưng.. tr đẹp trai hơn ấy nhiều.
Chưa có bình luận nào cho chương này.