Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 149: Lấy Lại Công Bằng - 1
Vì hai bờ cách nhau gần hai tiếng đồng hồ xe chạy nên tất cả mọi người phải ngồi chờ. Trịnh Tú Trân trừng mắt nhìn chằm chằm vào người đàn đang giúp Khương Lệ Na khử trùng và băng vết thương do mảnh thủy tinh gây nên.
Cô kh hiểu cô gái đó có gì thu hút mà đến đâu thì được đàn săn sóc đến đấy, ngay cả khi kh còn gì trong tay.
- Đau kh? – Lý Phong hỏi sau khi dán miếng băng gạc lên vết thương.
- Kh. – Khương Lệ Na lắc đầu.
- Đừng khóc, có đây, sẽ đòi lại c bằng cho cô. – Hắn rút khăn tay, đưa cho cô, dịu dàng an ủi.
Hắn biết cô kh khóc vì đau mà là vì tủi thân. Ai mà kh buồn khi rơi vào hoàn cảnh này kia chứ. Kh có ai động đến thì thôi, nhưng một khi ai đó cố tình khơi lại quá khứ, làm cô có thể kh đau.
Kim đồng hồ cứ thế quay vòng và chưa đầy hai tiếng sau, chiếc xe phiên bản giới hạn của Trịnh Việt Cường đã dừng lại trước đồn cảnh sát.
Hắn đang tăng ca sói trán ở c ty thì nhận được cuộc gọi từ cô em gái trời đánh, hại hắn phải ngồi xe đến tận đây, bỏ dở bao nhiêu là việc.
Cùng lúc này, cha mẹ, chị của các cô gái khác cũng xuất hiện, cả đoàn người tiến vào đồn, tr mặt họ kh khác gì những kẻ sắp đánh nhau.
- Xin chào, là Trịnh Việt Cường, trai Trịnh Tú Trân, cho hỏi đã xảy ra chuyện gì vậy? – Hắn liếc xéo cô em một cái rồi lịch sự chào và hỏi viên cảnh sát.
Sau khi nghe cảnh sát tường trình lại vụ việc trong quán rượu, hắn liền bắt Trịnh Tú Trân móc ví ra đền tiền cho bên bị thiệt hại.
Dạo gần đây, hắn và ba hắn đã cắt giảm chi tiêu của cô nhưng có vẻ như cô vẫn còn có thể gây sự với số tiền đó. Thế nên, ngay lúc này, hắn đưa ra quyết ̣nh sẽ kh cho cô một đồng nào nữa nếu còn kh chịu đến c ty làm việc.
- ơi, th toán giúp em , mấy chai rượu đó đắt lắm, tháng này, em chỉ còn ngần này tiền. – Trịnh Tú Trân giơ cái ví ra, mặt méo xẹo.
- Đó là việc của em, nếu em kh trả thì về đây, khỏi bảo lãnh, em cứ ở lại đồn, lau nhà, chùi nhà vệ sinh rồi mấy cảnh sát sẽ cho em cơm ăn.
Trịnh Tú Trân nhìn sang đám bạn để cầu cứu nhưng tất cả đều ngó lơ. Suy cho cùng, cô chính là người hất đổ mấy chai rượu chứ kh phải họ.
Hơn nữa, hoàn cảnh của họ cũng chẳng hơn gì, đang bị gia ̀nh cắt giảm, giám sát việc chi tiêu và giờ họ đang có mặt ở đây, ai mà dám móc tiền ra kia chứ?
Người giàu sẽ chi tiền một cách thoải mái và kh so đo tính toán nhưng phải xem đó là trong trường hợp nào, mục ́ch gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-149-lay-lai-cong-bang-1.html.]
Hơn nữa, Trịnh Việt Cường kh hề bênh vực em gái và đang nghiêm khắc giáo huấn cô nên các phụ khác hiểu rằng việc giúp đỡ Trịnh Tú Trân sẽ kh khiến trai cô cảm kích họ đâu, khéo lại bị ghét vì nối giáo cho giặc.
Sau khi Trịnh Tú Trân hậm hực đặt số tiền xuống, Trịnh Việt Cường mới đặt bút ký tên vào giấy bảo lãnh. Đối với hắn mà nói, đây kh khác gì một sự sỉ nhục khi mà bản thân hắn là một do nhân nhẵn mặt trên các bài báo, còn thường xuất hiện tại các trường đại học để diễn thuyết và truyền cảm hứng cho sinh viên.
Cha mẹ sinh con, trời sinh tính, hắn và ba hắn mải mê kiếm tiền, ều hành tập đoàn mà kh biết em gái hắn đã sinh hư từ bao giờ, rõ ràng lúc đang học cấp ba còn rất ngoan kia mà.
- có thể đưa em gái của mình về chưa? – Trịnh Việt Cường đưa trả giấy bảo lãnh cho cảnh sát, khẽ hỏi.
- Chưa đâu, cô ấy phải xin lỗi vì đã vu oan và sỉ nhục nhân viên của . – Lý Phong bật đứng dậy, dõng dạc yêu cầu.
Trịnh Việt Cường quay đầu nhìn người vừa lên tiếng và nh chóng nhận ra cô gái đang ngồi trên chiếc ghế sát mép cửa chính là Khương Lệ Na. Tuy cô cố quay đầu ra ngoài, né tránh ánh mắt của hắn nhưng làm hắn có thể nhầm lẫn chứ.
Rất nh chóng, hắn lướt qua Lý Phong và đứng ngay bên cạnh cô.
- Lệ Na.
Biết bản thân kh thể trốn được nên Khương Lệ Na đành đứng lên, gượng cười thay cho lời chào. Cô biết Trịnh Việt Cường sẽ cảm thấy khó xử khi mắc kẹt giữa cô và em gái hắn nhưng cô biết làm hơn khi mà đã trốn đến tận đây nhưng Trịnh Tú Trân vẫn kh bu tha cô, cố ý gây hấn.
- Tú Trân, lại đây.
Tiếng gọi lớn của Trịnh Việt Cường khiến Trịnh Tú Trân giật thót, vội vàng tiến lên phía trước. Mấy cô bạn của cô cũng mắt tròn mắt dẹt, đổ dồn sự tập trung vào cô gái mang bộ đồng phục của nhân viên phục vụ.
- Xin lỗi Lệ Na nh, nếu kh thì đừng nghĩ đến chuyện về nhà nữa.
Móng tay Trịnh Tú Trân cắm sâu vào lòng bàn tay, toàn thân cô run rẩy vì tức giận. Dù gì Trịnh Việt Cường cũng là ruột của cô, trai lại kh bênh vực em gái mà bênh vực người dưng chứ.
Tiền cô đã trả rồi và cảnh sát cũng đâu có yêu cầu cô phải xin lỗi. Có phải cô muốn cô mất hệt mặt mũi với đám bạn kh? Rốt cuộc, ai mới là em gái của ta vậy?
- .. xin lỗi. – Trịnh Tú Trân cúi đầu, cố gắng bật ra từng chữ.
Dẫu có rất nhiều ều muốn nói với Khương Lệ Na nhưng Trịnh Việt Cường biết đây kh phải là nơi để hàn huyên, tâm sự nên sau khi nói lời tạm biệt, hắn kéo Trịnh Tú Trân ra xe, nhét vào rồi lái về bờ Nam thành phố.
Nhóm bạn của Trịnh Tú Trân và cô dự ̣nh sẽ uống rượu và sau đó vào vũ trường nhảy nhót tới sáng nên đã bắt taxi sang đây, kh ai cầm lái cả.
Chưa có bình luận nào cho chương này.