Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 154: Nắng Hạ Bên Bờ Bắc - 2

Chương trước Chương sau

- Cái váy đó hợp với em lắm đó. – Sara lên tiếng khi thấy Liên Hoa đang say mê ngắm nhìn chiếc váy với thiết kế vô cùng th lịch, nhẹ nhàng với những đường cắt tinh tế.

Liên Hoa mỉm cười rồi tiến đến gần hơn để xem giá và khi nhìn thấy rất nhiều con số kh, nụ cười trên môi cô vụt tắt. Hóa ra, cô đã theo mọi người vào cửa hàng chuyên bán đồ hiệu, giá một chiếc váy rẻ nhất cũng bằng tận mấy tháng lương của cô, kh có ít.

- Nếu em thích thì cứ lấy . Sara cũng vậy. Hôm nay sẽ trả tiền. – Hà Chấn Đ lên tiếng, đưa chiếc thẻ đen ra.

- Ôi, em sẽ kh khách sáo đâu. – Sara chộp lấy rồi bảo nhân viên mau lấy chiếc váy xuống cho Liên Hoa thử.

Khoảnh khắc ngắm nhìn bản thân trong chiếc váy đắt tiền phản chiếu trong gương, Liên Hoa liền tưởng tượng ra khung cảnh cô thử váy cưới và chú rể tương lai kh phải ai khác, chính là Hà Chấn Đ.

Điều này càng thôi thúc cô phải có bằng mọi giá, tiền bạc, chức vị, d tiếng và sự cưng chiều của , tất cả cô đều muốn sở hữu. Đối với nhân viên mà còn hào phóng như vậy thì người làm vợ chắc chắn ngủ trên kim cương.

Trước khi cởi chiếc váy ra, Liên Hoa lấy ện thoại, chụp một tấm hình.

Cuối cùng, Sara lấy năm chiếc váy, hai đôi giày, còn Liên Hoa vì muốn chứng tỏ bản thân kh lợi dụng lòng tốt của sếp nên chỉ lấy một chiếc váy mà thôi, dù Sara có bảo còn nhiều chiếc váy hợp với vóc dáng và độ tuổi của cô thì cô vẫn kh mua thêm, bảo đủ rồi.

- Em tiết kiệm tiền cho sếp Hà làm gì? ấy cũng đâu phải chồng em. Nói cho em biết, lần này mà kh tận dụng là kh còn lần nào nữa đâu. – Trần Triệu Thu lên tiếng, nửa thật nửa đùa.

Hai má Liên Hoa bất giác đỏ lên, cô len lén nhìn Hà Chấn Đ nhưng lại đang dán mắt vào ện thoại. Vốn ban đầu, các do nhân trẻ đặt trước phòng VIP ở quán rượu Hồng Kiều, một trong hai quán rượu lớn nhất ở bờ Bắc nhưng hôm qua, Hà Chấn Đ đã ngỏ ý muốn đổi ̣a ểm, đến quán Thiên Đường.

Thế là sáng nay, nhóm do nhân lại phải hội ý và giờ phút này, họ thống nhất sẽ theo ý chàng do nhân bên bờ Nam.

Trong khi nhóm Hà Chấn Đ đang rảo khắp khu thương mại thì Trịnh Việt Cường và Khương Lệ Na đang ngồi ở c viên, hóng gió và ăn bữa trưa đơn giản.

Trịnh Việt Cường cảm thấy đây là những khoảnh khắc ý nghĩa hiếm hoi giữa mình và cô mà hắn kh biết mai này, có còn có thể tiếp tục được kh.

- Em ngồi may thì chốc chốc nhớ đứng lên, lại thư giãn nhé, ngồi lâu quá có hại cho cột sống. – Trịnh Việt Cường rót nước ra ly, đưa sang phía cô và nói.

- Vâng, em biết mà. làm việc cũng nhớ chú ý sức khỏe, ăn uống đầy đủ, dạo này gầy lắm đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-154-nang-ha-ben-bo-bac-2.html.]

- Ừ, mọi việc gần ổn rồi, em yên tâm. Mà quản lý của em kh phải là có tình ý gì với em chứ?

- Kh đâu, ấy vẫn mắng em như con kh đẻ nếu em làm sai đấy. Nếu hôm nay kh phải vì ấy có việc phải ra nước ngoài thì em sẽ mời ấy tham gia cùng chúng ta.

Thật lòng mà nói, khi thấy Lý Phong chủ động đòi lại c bằng cho cô, yêu cầu Trịnh Tú Trân phải xin lỗi cô thì Trịnh Việt Cường đã có ấn tượng rất tốt về người đàn này.

Cô bây giờ là em gái hắn, thế nên, hắn cũng mong cô sớm gặp được người có thể bên cô suốt đời, chở che, chăm sóc. Chỉ có vợ chồng mới có thể chăm sóc nhau cả đời mà thôi.

Thấy cô vui vẻ và kh nhắc gì quá khứ, Trịnh Việt Cường cũng kh muốn kể cho cô nghe về chuyện Hà Chấn Đ đến nhà cô và phát ên, phát khùng, đập phá lung tung lên.

Tuy cô đã đánh mất Kim Thế nhưng hắn thấy cô của hiện tại đã trở về là cô nữ sinh vô tư ngày xưa. Có lẽ cô vẫn sẽ có những lo toan về tương lai, cuộc sống nhưng đôi mắt cô đã lấp lánh niềm vui trở lại, kh còn u uẩn nữa.

Lúc sáng, khi ghé vào phòng trọ và nhìn thấy tấm ảnh của Hà Chấn Kiệt cạnh bàn máy may của cô, tim hắn như thắt lại.

Kết thúc bữa ăn, cả hai thu dọn rồi ngả mình trên bãi cỏ mềm. Tàn lá thẫm rậm rạp trên cao đã che ánh mặt trời gay gắt, những cơn gió mát từ bốn bề thổi tới khiến lòng người khoan khoái, nhẹ nhõm.

Khương Lệ Na nhắm mắt, hoàn toàn thư giãn. Lúc trước, khi thấy Trịnh Việt Cường, cô toàn tìm cách lẩn tránh nhưng kh ngờ sau biến cố lớn trong đời, cô và hắn lại thân thiết như trai, em gái.

Chiều đến, Trịnh Việt Cường đưa Khương Lệ Na ăn trước khi trở về bờ Nam. Ngày mai, hắn phải bay ra nước ngoài và chuyến bay đó sẽ cất cánh lúc hai giờ sáng. Biết cô thích ăn tôm nên hắn gọi một phần tôm lớn và ân cần bóc vỏ cho cô. Hình ảnh này bất giác gợi cho cô nhớ về hai em nhà họ Hà.

- Việt Cường, em.. em nhờ một việc được kh? – Cô ngập ngừng lên tiếng.

- Cứ nói, đừng ngại.

- À, giúp em mua mấy bó hoa và đặt lên mộ ba mẹ em cùng Chấn Kiệt giúp em với. Gần một trăm ngày của họ rồi, mà em thì..

- Được.

Trịnh Việt Cường biết em gái mình kh muốn chạm mặt Hà Chấn Đ và người nhà của Hà Chấn Kiệt nên mới kh quay về thăm mộ người đã khuất.

Bản thân Trịnh Việt Cường cũng có ghé nghĩa trang mấy lần vào những khung giờ khác nhau nhưng lúc thì gặp Hà Chấn Đ, lúc thì gặp Trần Triệu Thu, lúc lại gặp Hà Chấn Quốc và vợ của , cứ như họ luân phiên thắp hương cả ngày vậy.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...