Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 158: Tình Yêu Vẫn Đong Đầy - 2
Tiếng "tút, tút" vang lên vốn là để báo hiệu rằng người ở đầu dây bên kia đã cúp máy nhưng đối với Khương Lệ Na lúc này thì nó giống hồi chu báo tử của cô hơn. Có khi nào Hà Chấn Đ sẽ cho đó là một lời đùa cợt, kh tôn trọng và Hà Chấn Kiệt kh?
- Thay .
ném bộ quần áo bệnh nhân cho cô rồi lại ra ngoài, tựa lưng vào tường, thở dài. Cái d trai chồng hụt này thật khiến đau lòng.
biết cô kh có ý xấu gì khi nói, chẳng qua nói vậy cho người bên kia dễ hiểu mà thôi, và biết cô nói vậy là vì kh muốn ai đó hiểu khác về mối quan hệ giữa và cô. Nhưng biết làm được, muốn mọi người hiểu khác và nghĩ thoáng hơn.
Phía bên trong căn phòng, Khương Lệ Na nh chóng cởi bộ đồng phục ra và thay bộ quần áo rộng thùng thình vào. Cô đau chân nên kh di chuyển vào phòng tắm được, cứ ở trên giường mà thay thôi.
Qua mười phút, Hà Chấn Đ đẩy cửa bước vào và thẳng đến nhà tắm. Khương Lệ Na giương mắt nhìn bộ đồ bệnh nhân còn lại trên tay .
Mãi cho đến khi bước ra, cô mới th minh lên và nhận ra dùng nó thay cho quần áo ngủ. Tự dưng, cô cảm thấy có chút buồn cười.
- .. kh về nhà ?
- Kh, sang đây chơi hai ngày, ngày mai mới về.
- Vậy.. kh về khách sạn ?
- Em vừa nói với ai đó rằng sẽ ở lại chăm em mà. Kh phải ? nghe nhầm ?
Cô gật đầu rồi lắc đầu, sau đó chống tay xuống giường, từ từ ngả người nằm trên chiếc gối êm ái. Nếu Hà Chấn Đ đừng đả động gì đến vấn đề kết hôn cùng cô và giữ mối quan hệ như bạn bè bình thường thì mọi chuyện vẫn rất tốt, kh có gì khúc mắc cả.
Thế nhưng, cô và đã ái ân suốt một đêm dài thì làm có thể làm bạn của nhau được, tốt nhất là xem nhau như hai kẻ xa lạ.
Ánh đèn vụt tắt, chỉ còn lại chút ánh sáng mờ mờ xuyên qua lớp kính của nhà tắm. Hà Chấn Đ bước đến ghế sô pha, nằm xuống, nhắm mắt.
Vốn tưởng hôm nay sẽ say bí tỉ nhưng kh ngờ lại phải qua đêm trong bệnh viện. Vốn tưởng con mèo nhỏ có tên Khương Lệ Na sẽ vùng vẫy bỏ chạy khi tìm cách tiếp cận nhưng kh, con d.a.o đáng ghét đó đã khiến cô gục ngã và dựa vào sau một hành động từ chối yếu ớt.
Nhìn bóng lưng cô đơn của , cõi lòng cô cũng trống trải, lạnh giá vô cùng. Thật tâm, cô mong được hạnh phúc, sớm gặp được cô gái tốt để yêu đương và kết hôn, sinh con, xây dựng một gia ̀nh đầm ấm như nguyện ước từ thời còn là một cậu sinh viên nghèo, đen đúa của .
- Tối có muốn vệ sinh thì kêu nhé, kh ngủ quá say đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-158-tinh-yeu-van-dong-day-2.html.]
- À, vâng.
Ngay lập tức, cô xoay người, nằm thẳng và nhắm mắt. Có lẽ đây là lần cuối cùng và cô ngủ chung trong một căn phòng nhỉ?
Ngày mai, khi bình minh thức giấc, cô sẽ trở về căn phòng trọ nhỏ bé của mình, còn sẽ quay lại bờ Nam, tiếp tục sống và làm việc ở những nơi xa hoa, sang trọng.
- Mưa rồi ? – Cô bất giác tự hỏi khi nghe âm th dạt dào truyền đến qua những khe hở trên cửa sổ.
Tiếng mưa mỗi lúc một lớn, kèm theo tiếng gió hú, mang cái lạnh từ thinh kh len lỏi vào sâu trong tim người. Khương Lệ Na siết chặt tấm chăn, cố ngăn dòng nước mắt. Sống mũi cô bất giác cay xè và cô nhớ đến Hà Chấn Kiệt.
Cô tự hỏi nơi nghĩa trang hoang vu ấy, có cảm thấy lạnh và cô đơn kh? Hình ảnh người đàn có nụ cười ấm áp trong chiếc áo sơ mi trắng và quần tây tối màu ấy luôn ngự trị trong trái tim cô.
Trước đây, cô thích mưa lắm nhưng từ ngày , cô kh mong nghe tiếng mưa rơi chút nào, cô sợ mưa làm ướt , làm buồn.
- Lệ Na, em gặp ác mộng ? – Hà Chấn Đ vội lay gọi cô.
Vốn Khương Lệ Na cứ tưởng tiếng mưa gào thét ngoài trời sẽ át tiếng thút thít của mình nhưng cô kh ngờ Hà Chấn Đ đã nghe được. Dưới ánh sáng nhạt nhòa, có thể nhìn thấy rất rõ đôi mắt ngập nước của cô.
tự hỏi có phải đêm nào có mưa rơi thì cô đều gặp ác mộng và bật khóc hay kh? tự hỏi cô đã trải qua những ngày tháng một mình trên bờ Bắc này như thế nào.
- Đừng sợ, có đây.
kéo cô ngồi dậy và ôm cô vào lòng. Bàn tay to và ấm áp khẽ vỗ nhẹ nhàng lên tấm lưng gầy. Trong giây phút yếu lòng này, giữa cử chỉ dịu dàng này, cô kh có ý ̣nh bài xích hay tránh né , cứ gục đầu trên vai mà nức nở.
Cô đã từng tìm hình bóng nơi Hà Chấn Kiệt và giờ thì lại tìm hình bóng vị hôn phu quá cố của mình nơi .
- Em nhớ Chấn Kiệt.. - Cô nói trong tiếng nấc.
- biết, hiểu mà, kh cả. Ngoan nào, đừng khóc nữa.
Tuy dỗ cô đừng khóc nhưng chính cũng kh kiềm được những giọt lệ nóng hổi rơi xuống từ khóe mi. Đôi mắt u sầu của cứ nhìn vào ô cửa đen kịt.
cũng nhớ em trai mình da diết và sợ rằng thằng bé sẽ cảm thấy cô đơn, lạnh lẽo vào những đêm mưa gió như thế này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.