Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 160: Như Một Giấc Mơ - 2

Chương trước Chương sau

Ôi, tận bây giờ mới nhớ ra cô, hôm qua cô tới đây cùng một đẹp trai và ăn một tô đầy tôm. – Bà chủ quán cười một cách vô cùng vui vẻ.

- À, đó là.. trai của cháu. – Khương Lệ Na cười méo mó, đáp lời.

Cô nhận ra sắc mặt Hà Chấn Đ kh tốt lắm, đột nhiên đen thui, sa sầm. Thấy đứng dậy, cô cũng đứng dậy, theo ra xe. sẽ kh cho rằng em trai mất chưa lâu mà cô đã tán tỉnh người đàn khác trong khi giả vờ từ chối lời đề nghị kết hôn của đấy chứ.

Kh khí im lặng chết chóc trong quán đã là gì so với bầu kh khí trong xe bây giờ. Khương Lệ Na bám chặt hai tay vào đầu gối, mắt thì nhìn xuống chân.

- Em có trai? – Hà Chấn Đ nhếch mép hỏi, mắt vẫn nhìn về phía trước.

- Là Trịnh Việt Cường, ấy bảo em hãy xem ấy như trai. – Cô đáp.

- Em kh ̣nh nói ̣a chỉ đang sống cho ?

- Kh ạ.

Chiếc xe nh chóng tấp vào lề và dừng lại một cách đột ngột khiến Khương Lệ Na hồn bay phách lạc. Cô ngẩng đầu, nhìn trân trân vào gương mặt lạnh lùng của .

Rốt cuộc, mối quan hệ hiện tại giữa và cô là gì vậy? Kh phải tình nhân càng kh phải là tình thân. Bạn bè ư? Càng kh phải.

- Chấn Đ, cho người tìm kiếm em khiến em cảm thấy mình kh khác gì tội phạm. Xin .. xin kết thúc chuyện này tại đây, cho em bắt đầu một cuộc sống mới.

Hai tay Hà Chấn Đ bu khỏi vô lăng, nhắm mắt, ngửa đầu, tựa hẳn vào lưng ghế. làm như vậy kh phải vì lo cho cô ? làm như vậy kh phải vì thương cô ?

tất cả những ều tích cực làm vì cô lại hóa thành những ều tiêu cực trong mắt cô vậy? Lẽ nào vì từng sai một bước mà cô cho rằng bước chân sẽ vĩnh viễn trật khỏi đường ray.

- Lệ Na, phải làm đến mức này? Em cho rằng đang cố tình quấy nhiễu cuộc sống của em để trả thù em ? Nếu trái tim có thể loại bỏ bóng hình em, cũng kh cần khổ sở như vậy. yêu em nhiều thế nào, em rõ hơn ai hết, vậy mà em xem kh khác gì một kẻ bệnh hoạn.

Lời vừa dứt, liền mở mắt ra, tháo dây an toàn của mình và cả của cô, sau đó xuống xe, vẫy tay gọi một chiếc taxi gần đó rồi mở cửa, dìu cô ra ngoài, sau đó lái xe mất hút.

Khương Lệ Na cắn chặt môi để ngăn thứ cảm xúc khó chịu đang cuồn cuộn, dày xéo trong lòng mình. Cô qua đêm cùng trước thềm hôn lễ với Hà Chấn Kiệt, cô làm có thể ở bên đây. Nếu cô ở bên , cảm giác phản bội vị hôn phu quá cố của mình sẽ càng nặng nề hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-160-nhu-mot-giac-mo-2.html.]

Trở về căn phòng nhỏ, cô tắm vội, thay đồ rồi cuộn mình trong chăn. Kh phải cô mong đừng quấy rầy mình ? Tại khi làm một loạt hành động đó và biến mất ngay trước mắt cô thì cô lại hụt hẫng và cảm thấy trống rỗng cứ như đã đánh mất ều gì quý giá.

Mãi suy nghĩ nên cô thiếp lúc nào chẳng biết. Cô ngủ một giấc dài đến tận khi đường phố lác đác lên đèn thì mới choàng tỉnh, mò mẫm bật ện, làm thuốc vết thương và đặt đồ ăn bên ngoài.

Xem ra, cô phải nghỉ làm mấy hôm rồi, nếu cố lết đến quán rượu, cô sợ mình sẽ làm rơi mấy chai rượu đắt tiền và phải làm cả đời ở đó để trừ nợ.

Trong khi Khương Lệ Na đang tính ra số tiền bị trừ vào những ngày vắng mặt ở quán rượu thì trên ban c của căn biệt thự, Hà Chấn Đ đang hướng tầm mắt ra xa, nhìn về hướng bờ Bắc, trên tay là ly rượu vang đỏ.

Đêm qua, hạnh phúc vì được gặp cô, được cùng cô ngủ chung trong một căn phòng thì giờ đây, lại một mình gặm nhắm cô đơn, ngóng tr bờ bên ấy.

- Nếu bảo em xem như trai thì em sẽ thân thiết với như thân thiết với Trịnh Việt Cường đúng kh? Nhưng đâu muốn làm trai em. Thật nực cười.

cười méo mó rồi lại nhấp một ngụm rượu. nhận ra bản thân vẫn chưa kịp có được số ện thoại mới của cô. Nếu cô nghỉ làm ở quán rượu đó thì có lẽ sẽ mất dấu cô lần nữa.

Hành động cũng đã hành động, lời nói cũng đã nói nhưng cuối cùng, vẫn kh lay chuyển được cô. Lẽ nào, sự ra của Hà Chấn Kiệt chính là bức tường thành ngăn cách họ vĩnh viễn?

tin em trai mình kh muốn như thế đâu. có nên nói cho cô biết rằng Hà Chấn Kiệt đã yêu cầu thay mình kết hôn cùng cô kh.

Đêm lặng lẽ trôi qua và khi ngày đến, Hà Chấn Đ trút bỏ bộ dạng của một kẻ si tình, lụy tình, khoác lên dáng vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị của người lãnh đạo cao nhất tập đoàn Hoa Vinh.

- Cái gì đây? – chau mày khi nhìn hộp bánh có nhiều màu trên bàn mình.

- À, là Liên Hoa tự tay làm đấy, cô ấy nói muốn cảm ơn vì đã mua váy cho cô ấy. – Sara cười tít mắt, hào hứng trả lời.

Nhìn hộp bánh, lại nhớ tới hộp cơm cuộn mà Khương Lệ Na từng làm cho mình khi cả hai còn học đại học, thế nên, bóc một cái, cho vào miệng và nhai ngon lành.

Tiếp đó, đưa nó cho Sara, bảo cô mang về mà ăn hoặc chia cho mọi người, đồng thời bảo cô nói Liên Hoa kh cần trả ơn theo cách này, tập trung hỗ trợ Trần Triệu Thu mới là việc cần thiết nhất.

- Em đã dời cuộc họp với giám đốc c ty ELV đến đầu tuần sau rồi. Lúc xếp lịch kh để ý nhưng giờ em phát hiện ra ngày hẹn trùng vào một trăm ngày của Hà phó tổng. – Sara nhỏ giọng báo cáo.

- Ừ, cũng quên nhắc em. – gật đầu, cởi áo vest, và ngồi vào bàn làm việc.

Sara cụp mắt xuống, cho hộp bánh vào chiếc túi giấy rồi rảo bước ra khỏi phòng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...