Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 162: Chung Một Niềm Đau - 2
- Bảo trọng nhé. À, ý chị là nếu có gì kh ổn thì em cứ nhấn chu, chị đảm bảo sẽ chạy nh nhất có thể đến đó để hỗ trợ em.
Khương Lệ Na chẳng hiểu phó quản lý đang nghĩ gì trong đầu nữa, có phải chị ấy cũng đọc truyện tình cảm lãng mạn quá thời gian quy ̣nh giống như cô kh.
Nếu có thời gian để nhấn chu thì cô sẽ chạy ra khỏi phòng chứ đứng đó nhấn làm gì cho rắc rối, thêm nhiều c đoạn ra.
Đứng trước cánh cửa phòng VIP, sau khi hít sâu mấy lần, Khương Lệ Na mới đưa tay gõ hai cái và tiến vào. Cô thấy Lý Phong cùng hai nhân viên đang đứng xếp thành hàng ngang, bên tay trái của Hà Chấn Đ, tất cả bọn họ đều cúi đầu.
- À, đưa rượu vào. Quản lý, nơi này giao lại cho ạ. – Cô dịu dàng cất tiếng.
Lý Phong nhìn lên, khẽ gật đầu rồi cúi chào Hà Chấn Đ lần nữa, sau đó rời khỏi phòng, nối gót hắn, hai nhân viên nữ cũng ra theo.
Ban nãy, cho dù hắn lấy quy ̣nh ra để giải quyết thì Hà Chấn Đ vẫn cố gắng dùng những kẽ hở trong quy ̣nh để lách luật, cả hai cứ nói qua nói lại đến mức khô hơi, rát cổ. Cuối cùng, hắn đành nhắn tin cho phó quản lý, bảo cô hỏi ý Khương Lệ Na xem thế nào.
Cô tiến lại, đặt chai rượu xuống, sau đó mở nắp và rót vào ly cho . Tiếp đó, lặng lẽ mang găng tay nilong vào và xé mực, tiếp đó, cắt trái cây.
Bên cạnh cô, kh nói một lời nào, chỉ uống và uống. Thà rằng kh biết cô ở đây, một khi biết rồi, kh thể khống chế bản thân mình kh đến tìm cô.
Chai rượu vơi dần và theo đó, gương mặt người đàn càng trở nên buồn bã, động tác kh chuẩn xác, trở nên vụng về.
thậm chí kh động đến thức ăn, chỉ uống mà thôi. Cô kh biết có mang trợ lý hay tài xế theo kh mà uống kh ểm dừng như vậy.
- Chấn Đ, đủ rồi, đừng uống nữa. – Cô nắm tay lại, kh cho rót nữa.
Cuối cùng, cô đành phải lên tiếng trước để ngăn cản . Cô kh thể trân mắt nhìn uống đến mức ngã lăn quay ra đây được. Đến cuối cùng, cô cũng kh đành lòng mặc kệ .
- Lệ Na, hôm nay là một trăm ngày mất của Chấn Kiệt. Đã một trăm ngày rồi. Mới đó mà một trăm ngày rồi.
Dưới ánh đèn kh quá sáng, cô thấy giọt nước mắt đọng trên khóe mi rồi dần dà rơi xuống, vỡ tan. Cô đương nhiên là nhớ, làm cô có thể quên được. Hôm nay, cũng là một trăm ngày mất của ba cô. Trưa nay, cô đã nấu vài món họ thích để tưởng nhớ họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-162-chung-mot-niem-dau-2.html.]
- Cho tựa vào em một lát, một lát thôi.
Hà Chấn Đ từ từ ngả đầu xuống trên vai người bên cạnh và nhắm mắt. Hôm nay, một mình nhưng vì cô đã đến nên mới dám uống nhiều. tin cô sẽ kh bỏ lại đây, phớt lờ khi mất ý thức.
Và một ều nữa là muốn xem cô có còn quan tâm hay kh, nếu hôm nay, cô từ chối đến hoặc lát nữa đây, cô ném cho một người xa lạ khác thì sẽ có lý do ép mình đừng quấy rầy cô nữa.
Khương Lệ Na kh có ý đẩy ra, cô hiểu tâm trạng lúc này. Đường xa, đêm tối, hẳn kh tìm được ai để xoa dịu nỗi mất mát ấy nên mới đến tìm cô.
Là lãnh đạo của Hoa Vinh, mạnh mẽ trước mọi người bao nhiêu thì khi đối diện cô, lại trở nên yếu đuối bấy nhiêu, nhất là những khi say.
Vai cô quá gầy, tư thế ngồi lại kh thoải mái nên trong vô thức, tìm kiếm tư thế thoải mái hơn, trượt xuống, gối đầu lên chân cô, thu chân mình lên sô pha. Rượu vang càng lúc càng ngấm khiến ý thức trôi dạt xa, kh còn biết gì nữa.
Bàn tay cô đưa lên, chơi vơi trong khoảng kh hồi lâu rồi chầm chậm chạm vào mái tóc người đàn . Những giọt nước mắt trong suốt thánh thót rơi xuống, làm ướt mái đầu . Cô tự hỏi phải chăng mình đã quá tàn nhẫn với ?
Thời gian lặng lẽ trôi qua, trong căn phòng chỉ còn lại tiếng thở đều đều của Hà Chấn Đ và thi thoảng có tiếng gọi tên cô, gọi tên Hà Chấn Kiệt, ngoài ra, kh còn âm th nào khác.
Khương Lệ Na nhẹ nhàng lấy ện thoại ra và khi nhìn vào màn hình, cô kh ngờ đã gần mười giờ đêm. Sau một hồi cân nhắc, cô lục tìm ện thoại của Hà Chấn Đ và gọi cho Trần Triệu Thu. Đầu dây bên kia truyền đến tiếng ngáp dài ngáp ngắn của người đàn .
- Em nghe đây sếp.
- À, chào , là Khương Lệ Na, Chấn Đ đến quán chúng và uống nhiều quá nên giờ ngủ mất rồi, có thể..
- Làm đây, đang ở tỉnh xa rồi, chạy đến nơi chắc trời sáng mất, đường xá lại vắng vẻ, kh dám lái xe lúc này đâu. – Trần Triệu Thu vội cắt ngang lời cô.
- Vậy à? Vậy thì sẽ gọi cho Sara.
- Đừng, đừng gọi cho cô ấy. Thực ra là.. thực ra là cô ấy đang ở cùng , cho nên..
Giọng ệu ấp a ấp úng của Trần Triệu Thu ngay lập tức khiến Khương Lệ Na nghĩ bậy. Cô xấu hổ, vội vàng cúp máy, mặt bất giác đỏ lên như quả cà chua.
Phải rồi, mười giờ đêm rồi, cho dù là nhân viên thân cận của chủ tịch thì khoảng thời gian này cũng là thời gian riêng tư của họ, họ đâu có rảnh giống cô, ngồi đây cho gối đầu chứ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.