Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 182: Trăng Soi Hè Phố - 2
Rời khỏi quán nướng, Trịnh Việt Cường lại đưa Khương Lệ Na dạo phố và ăn thêm vài món lặt vặt. C việc của cô bây giờ theo khung giờ hành chính nên có thể lang thang thoải mái.
Tận tám giờ tối, cô mới đề nghị người đàn đưa mình về. Cô sợ nếu cô kh chủ động lên tiếng, e rằng Trịnh Việt Cường sẽ dính bên bờ này tới sáng mất, tr hắn kh có vẻ gì là nôn nóng quay về, cứ như muốn ̣nh cư bên này luôn vậy.
- Thả em ở đầu hẻm là được rồi, xe vào hẻm cũng lọt nhưng lại mất c chạy lui. – Cô chỉ vào con hẻm trước mặt và nói.
- Được.
Dù rất muốn xem nơi cô ở nhưng cô đã nói vậy nên Trịnh Việt Cường đành nghe theo. Hắn kh rời ngay khi cô xuống xe mà đứng đó nhìn bóng lưng cô xa dần, thi thoảng, lại thấy cô dừng lại, quay đầu, vẫy tay ra hiệu cho hắn mau quay về.
Đường vào con hẻm kh có nhiều đèn ện, trăng đêm nay cũng kh tròn, ánh sáng yếu ớt đó kh thể soi tỏ lối cô , khiến cho bóng lưng mảnh mai tr càng thêm cô độc.
Dẫu có lưu luyến thế nào thì cũng phải rời xa. Khi ảnh hình người con gái đã khuất khỏi tầm mắt, Trịnh Việt Cường cũng lái xe .
Sương đêm rơi mỗi lúc một nhiều và dần biến mất khi ánh nắng của ngày mới xuất hiện. Trong văn phòng chủ tịch, Hà Chấn Đ đang miệt mài đọc và ký các hồ sơ.
Ban đêm, mất ngủ, ban ngày, mắt díu lại nên phải cần đến cà phê và Sara đang đứng ở quầy pha chế trong quán cà phê đối diện tập đoàn để mua cho .
- Vào . – cất tiếng khi nghe có người gõ cửa.
Trần Triệu Thu đẩy cửa, bước vào, tiến đến cạnh và đặt tập hồ sơ cần có chữ ký của xuống.
Hà Chấn Đ cầm lên, đọc nh rồi đặt bút ký vào, tiện thể hỏi hắn thời gian chính xác mà nhóm đối tác trẻ bên bờ Bắc sẽ sang đây.
Hôm đó, Hà Chấn Đ đã hứa sẽ mời họ để xin lỗi về việc bỏ giữa chừng và cách đây mấy hôm, Trần Triệu Thu nói với rằng có mấy người vừa nhắc hắn.
- À, em quên nói lại với , họ hẹn tối mai ạ. Nếu bận việc gì thì em sẽ bảo họ dời ngày.
- Kh bận gì. Cứ quyết ̣nh tối mai .
- Họ nói đưa theo hai cô gái cùng chúng ta hôm trước.
- Vậy thì đưa theo. – đưa trả tập hồ sơ cho hắn, đáp gọn.
- Chiều nay em sẽ sang bờ Bắc ký mấy cái hợp đồng.
- Ừ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-182-trang-soi-he-pho-2.html.]
Hai mắt Trần Triệu Thu mở to, chớp chớp mấy cái rồi nh chóng trở về trạng thái bình thường. mặt chẳng có chút cảm xúc gì khi nghe hắn nhắc đến nơi Khương Lệ Na đang sinh sống vậy?
Hai người họ lại đường ai nấy rồi à? Hắn có nên nói cho biết việc Trịnh Việt Cường đưa cô ấy ăn thịt nướng kh?
Cuối cùng, hắn rời mà kh nói gì thêm. Lúc đóng cánh cửa phòng lại, hắn bất giác thở dài, tựa lưng vào tường, nhìn đến bộ vest mình đang mặc.
Các cuộc họp và gặp gỡ ngày càng nhiều nên có lẽ hắn phải may thêm mấy bộ vest, áo sơ mi, quần tây vì ở cái chức vụ này, hắn cũng giống như bộ mặt của Hoa Vinh vậy.
Trần Triệu Thu kh hề biết rằng chỉ vì hắn nhắc đến bờ Bắc mà tâm trạng Hà Chấn Đ bỗng trở nên tồi tệ hẳn. Khoảng thời gian này, gồng mình, ép mình đừng suy nghĩ về người con gái đó nhưng cuối cùng, bức tường thành mà đang xây cũng đã vỡ vụn, đưa cảm xúc đang dần tốt lên trở về vạch xuất phát.
Cây viết trên tay rơi xuống, hai tay ôm lấy đầu. Rốt cuộc cô đã đâu? Làm c việc gì? Môi trường làm việc có tốt kh? Cô nghĩ gì khi đột ngột cắt đứt liên lạc với như vậy?
- Sếp, cà phê của đây. – Sara đặt ly cà phê xuống trước mặt , cười vui vẻ.
- Cảm ơn em. À, tối mai em tiếp khách cùng nhé. Nhóm thừa kế ở bờ Bắc.
- Kh vấn đề gì. À, chiều nay có hẹn với chủ tịch thành phố đấy nhé.
- nhớ.
Cả hai cùng lúc mỉm cười và quay lại với c việc của mình. Trong phòng phó tổng, Trần Triệu Thu cũng tập trung xử lý hồ sơ vì hai giờ chiều nay, hắn sẽ rời c ty.
Hôm trước, trong lúc trò chuyện về các chủ đề liên quan đến thời trang, trang phục thì đối tác bên ấy có giới thiệu cho hắn một tiệm may lớn, chuyên may đồ cho giới thượng lưu và theo như ấy nói, ấy là khách quen ở nơi đó. Thế nên, chiều nay hắn dự ̣nh sớm một chút, tới đó may vài bộ đồ.
Đúng hai giờ, Trần Triệu Thu rời văn phòng sau khi giao một số việc cho Liên Hoa. Hắn theo ̣a chỉ trên card visit, lái xe thẳng đến tiệm may Ý Phi. Tr thấy vị khách nam cao ráo, đẹp trai, bà chủ vội rời khỏi bàn làm việc, tiến lại chào hỏi.
- muốn may quần áo. Đây là lần đầu đến. – Trần Triệu Thu lên tiếng.
- Vậy cậu chọn vải , sau đó, hãy chọn một trong các thợ may lành nghề này may cho cậu. Tay nghề thì ai cũng giỏi cả, cậu cứ yên tâm.
Hắn gật đầu rồi theo tư vấn của bà chủ, chọn được mấy xấp vải. Tiếp đó, là chọn thợ may. Khi nhìn vào những tấm ảnh của các thợ may, hắn gần như bất động khi đập vào mắt hắn là gương mặt rất quen thuộc của Khương Lệ Na.
Trong có mấy giây mà nhiều câu hỏi xuất hiện liên tục trong đầu hắn. Lẽ nào đây là c việc mới mà Hà Chấn Đ tìm cho cô ? Chắc kh phải đâu nhỉ? Nếu sếp hắn đưa cô vào đây làm thì hẳn đã lôi kéo mấy lãnh đạo lẫn nhân viên của Hoa Vinh đến ủng hộ rồi. Ít nhất, cũng phải kêu hắn đến gặp cô để may vài bộ chứ.
- Cậu à. – Bà chủ cất tiếng gọi vì thấy vị khách đột nhiên đ cứng.
- À, cô ấy, chọn thợ may này, Khương Lệ Na. – Trần Triệu Thu giật mình, chỉ tay vào ảnh và đáp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.