Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 185: Trồng Cây Si - 1
Hà Chấn Đ rồi, sức lực trong cơ thể của Khương Lệ Na cũng gần như bị rút cạn, cô loạng choạng, phải bấu tay vào cạnh bàn để trụ lại.
kh chất vấn hay thắc mắc gì thì càng khiến cô lo lắng hơn. Thà cứ hỏi để cô giải thích một lần rồi sau đó, cắt đứt mọi dây dưa.
Mãi một lúc lâu, cô mới có thể đứng vững, gom lấy số vải mua cho vào tủ kính. Ban nãy, cô kh hề nói dối, các đơn hàng chưa xong của cô rất nhiều, nếu như cô cố gắng thì cũng phải qua ba tuần nữa mới bắt đầu bắt tay vào may đồ cho . Tuy khách hàng kh ai hối nhưng cô phải theo thứ tự ưu tiên trước sau.
Buổi chiều lặng lẽ trôi qua và khi giờ tan tầm đến, Khương Lệ Na sắp xếp lại chỗ làm việc rồi ra về. Gió chiều mơn man trên tóc và mặt cô, như ủi an, như ve vuốt.
Hôm nay, cô kh muốn nấu cơm nên mua hai cái bánh bao thịt về ăn cho qua bữa. Bánh bao bờ Bắc kh ngon như bờ Nam nhưng cô có thể lựa chọn ?
Việc đầu tiên ngay khi cô vào phòng trọ là cầm lấy tấm ảnh của Hà Chấn Kiệt, vuốt ve một hồi. Bây giờ, cô kh còn ai bên cạnh cả, chỉ còn có thể bầu bạn cùng bức ảnh của mà thôi.
Buồn vui hay có khúc mắc nào trong cuộc sống, cô cũng chỉ thủ thỉ với , cô kh muốn ba mẹ mình biết và đau lòng. Cô tin nếu cô kh nói với họ thì họ sẽ kh biết đâu. Với thì khác, là hôn phu của cô, cô có quyền và nghĩa vụ chia sẻ buồn vui với .
- Chấn Kiệt, ăn bánh bao kh? Bánh đây kh ngon bằng bờ bên kia. Em.. em muốn ăn bánh bao của bờ Nam. – Cô cắn một miếng bánh, ứa nước mắt.
Có tiếng khóc rất nhỏ vọng ra từ căn phòng, bên ngoài, đèn đường dần được thắp sáng, bắt đầu từ đường lớn, sau đó tới ngõ nhỏ nhưng bên trong căn phòng vẫn tối đen, kh có chút ánh sáng nào.
Khương Lệ Na thu mình vào trong góc, cô thấy bóng đêm an toàn hơn nhiều, cô sợ bình minh, sợ ánh nắng, sợ những thứ đang diễn ra trước mắt mình, cô sợ ngày mai.
Nhưng quy luật xoay vần của vũ trụ sẽ kh vì xót thương cô mà dừng lại. Bóng đêm mau tan và ngày mới đến mang theo những âm th vội vã bên ngoài khiến Khương Lệ Na có muốn nhắm mắt ngủ tiếp thì cũng kh được. Cô rời khỏi chăn, đánh răng, rửa mặt, tắm rồi thay đồ.
Trên đường làm, cô ghé vào quán, ăn một cái bánh mì thịt và uống một ly sữa đậu nành còn bốc khói. Cũng may là Lý Phong kiếm cho cô cái phòng trọ gần chỗ làm nên cô có thời gian thoải mái để thưởng thức bữa sáng ngoài phố.
Khoảnh khắc vừa bước qua ngưỡng cửa, cô bắt gặp những ánh mắt kỳ lạ của đồng nghiệp. Cô kh hiểu đã xảy ra chuyện gì cho đến khi bước vào phòng làm việc của mình. Trên chiếc ghế là người đàn vừa đặt cô một đơn hàng lớn hôm qua, chủ tịch Hoa Vinh, Hà Chấn Đ.
- Chào em. – chủ động đứng dậy và lên tiếng trước.
- Đồ của phải ba tuần sau em mới bắt đầu may. – Cô siết chặt dây đeo của chiếc túi, cố nặn ra một nụ cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-185-trong-cay-si-1.html.]
- Kh . sẽ chờ cho đến khi em may xong.
Khương Lệ Na khẽ gật đầu rồi vào trong, bắt tay làm việc. Cô kh hiểu Hà Chấn Đ đang làm gì nữa? kh bận việc ? kh giận cô nữa ? còn tỏ ra dịu dàng như vậy?
Phía bên ngoài, các nhân viên mỗi lần có dịp ngang phòng cô đều lén liếc nhìn. Gương mặt Hà Chấn Đ cũng được coi là phủ sóng trên các tờ báo lẫn bản tin liên quan đến kinh do nên có một số người đã nhận ra và khi tìm hiểu sâu hơn về các mối quan hệ xung qu , họ phát hiện ra Khương Lệ Na là vợ chưa cưới của người em trai mới mất cách đây mấy tháng của .
Kh gian trong căn phòng chìm vào im lặng, nghe rõ tiếng kéo cắt vải và một vài âm th va chạm của các dụng cụ.
Hà Chấn Đ thì đang bận rộn với chiếc ện thoại, thi thoảng, sẽ ngẩng đầu lên nhìn cô nhưng chẳng bao giờ bắt gặp được ánh mắt cô hướng về mình, sự tập trung của cô đang đặt trên mảnh vải.
Khi giờ ăn trưa đến, người đàn vẫn còn ngồi đó, dường như kh có ý ̣nh rời . Các đồng nghiệp ngang phòng cô, như thường lệ, cất tiếng gọi và cô nh chóng theo họ sang quán cơm đối diện, kh màng đến đôi mắt buồn đang dõi theo bóng lưng mình.
- Lệ Na à, ta đến hối thúc cô may quần áo ? – Một cô nhân viên kh kiềm được thắc mắc nên lên tiếng hỏi.
- Kh có.
- Vậy tại ta cứ ngồi ở đó vậy? Kh phải chủ tịch của các tập đoàn lớn luôn bận rộn ?
Vừa dứt lời thì cô nàng bị một cô gái bên cạnh dùng khuỷu tay huých vào người, ra dấu ngậm miệng lại bởi cô nhìn thấy Hà Chấn Đ đang băng qua đường để vào trong quán.
Khương Lệ Na cũng thấy nhưng lại lờ , cúi xuống, tiếp tục ăn. Cô chỉ có cách xem như kh khí để từ bỏ mình mà thôi bởi vẫn chưa mở miệng nói bất cứ ều gì liên quan đến mối quan hệ kh được gọi tên của họ.
Hà Chấn Đ gọi một phần cơm và lặng lẽ ăn hết, sau đó rời , lái xe về bờ Nam bởi đầu giờ chiều, có cuộc họp, sau đó có hẹn phỏng vấn.
Thấy kh tiếp tục vào cửa tiệm nữa, Khương Lệ Na cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm. Cô kh tin dám bỏ bê cả cái tập đoàn chỉ vì cô. Lúc trước, có thể ngồi miết trong quán rượu vì là ban đêm, còn tiệm may chỉ hoạt động vào ban ngày.
Lúc bóng chiều dần bu, Khương Lệ Na lấy một vài xấp vải mà Hà Chấn Đ đã mua, cho vào túi và mang về nhà. Cô muốn tr thủ thời gian buổi tối để cắt chúng, sau đó sẽ may khi các đơn hàng vơi dần.
Mãi đến mười giờ đêm, khi nghe tiếng mưa tí tách rơi trên mái, cô mới ngáp dài, ngáp ngắn, trải chăn ra ngủ, cô sợ nếu còn thức, bản thân sẽ lại buồn khi bất giác nhìn qua khung cửa sổ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.