Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 187: Cho Vừa Lòng Em - 1
Hơn nửa tháng nữa lại trôi qua và Khương Lệ Na đang may đến đơn hàng của Hà Chấn Đ. đặt hàng quá nhiều nên theo cô dự tính thì sẽ mất một tuần để hoàn thành tất cả.
Cô cũng đã quen với việc ở một khung giờ kh cố ̣nh trong ngày, sẽ xuất hiện và ngồi đó tầm một hoặc hai tiếng chỉ để nhìn cô.
Cô muốn nói lời cảm ơn vì đã thành c khiến cho da mặt cô phải dày thêm mấy lớp để chống lại những ánh nhìn từ mọi người.
Hôm nay là một ngày khác lạ vì kh đến dù rằng đã gần năm giờ chiều. Khương Lệ Na cảm thấy vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng. Cô lo kh biết có xảy ra chuyện gì trên đường kh. Thế nhưng, cô kh thể gọi ện cho .
Ánh nắng chiều nhạt màu chênh chếch xuyên qua tàn cây, hắt vào mặt cô. Bước chân cô ch chênh trên con đường nhộn nhịp. Tâm trạng bất ổn khiến những suy nghĩ của cô trôi dạt xa.
Cũng như những ngày trước, sau khi trò chuyện cùng bức ảnh của Hà Chấn Kiệt, cô tắm gội và ăn tối rồi ngồi vào bàn may, tiếp tục may quần áo cho Hà Chấn Đ.
Cô muốn nh chóng hoàn thành để giao cho , để đừng tìm cớ đến nữa, hy vọng sẽ kh đủ kiên nhẫn để tiếp tục đặt thêm hai mươi cái áo.
Khương Lệ Na mải tập trung may mà kh biết rằng bên cửa sổ, có người đàn đang lặng lẽ ngắm nhìn cô. Hôm nay, bận cả ngày, đến sáu giờ chiều mới rảnh và tr thủ lái xe qua đây. đã âm thầm theo dõi cô và biết được nơi cô sống. cô có thể kh nhớ trong khi nhớ cô đến kiệt quệ thế này.
- Ôi mẹ ơi.. - Khương Lệ Na trợn tròn hai mắt, kêu lên khi phát hiện ra có người đang nhìn chằm chằm vào mình.
Ngay lập tức, cô nhảy khỏi ghế, đóng cánh cửa lại rồi tắt hết ện trong phòng. Khoảnh khắc bóng tối bao trùm tất cả, cô cũng khuỵu xuống, run rẩy ôm lấy hai vai mình. Thật may vì vẫn ổn. Thật buồn vì đã phát hiện ra nơi trú ẩn của cô.
Phía bên ngoài, Hà Chấn Đ gần như bất động trước phản ứng của cô nàng. Bàn tay đưa lên mấy lần nhưng lại kh có can đảm để gõ vào cánh cửa. Cuối cùng, ngồi luôn xuống sàn, tựa vào vách, nhìn ra những ngôi nhà kh cao phía xa.
Mãi đến tận mười giờ đêm, Khương Lệ Na mới rón rén hé cánh cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Kh còn nhìn thấy , cô bỗng cảm thấy mất mát.
Ánh đèn vụt sáng trở lại trong căn phòng nhỏ nhưng cô kh còn tâm trạng may vá nữa, đành thu dọn tất cả.
Những ngày sau đó, ̣a ểm và thời gian trồng cây si của chủ tịch Hoa Vinh có sự thay đổi, kh lê lết ở tiệm may nữa mà đến phòng trọ của Khương Lệ Na vào chiều muộn và ngồi cho đến tối mịt tối mờ.
- Lệ Na, chiều nay ăn thịt nướng cùng chúng kh? – Cô thợ may ở phòng bên cạnh thò đầu vào cửa và hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-187-cho-vua-long-em-1.html.]
- Được.
Cũng lâu rồi, cô chưa ăn thịt nướng. Hơn nữa, cô cũng muốn nhân cơ hội này, tránh mặt Hà Chấn Đ. cứ đến hoài và cô cũng kh thể cứ tắt ện, nằm im thành thử trong suốt thời gian cô cắt, may, cứ đứng bên ngoài cửa sổ nhìn vô. Nếu ngay cả cửa sổ cũng đóng thì căn phòng rất là ngột ngạt.
Quán thịt nướng vào buổi chiều rất đ nhưng vì đã gọi ện đặt bàn trước nên các cô gái vẫn có chỗ ngồi. Chen chúc trong kh gian chật hẹp, đầy khói khắm nhưng mặt cô nào cũng tươi rói vì được ăn món mình thích.
- Cuối cùng thì chủ tịch đó cũng kh đến hối chị Lệ Na nữa, nhưng tiếc quá, em cứ muốn ngắm ảnh mãi thôi. – Cô gái trẻ nhất trong nhóm lên tiếng.
- Mà đồ của ta may gần xong chưa? - Một cô gái khác hỏi.
- Sắp xong rồi ạ. Chắc tầm ba hoặc bốn ngày nữa. – Khương Lệ Na đáp.
Ăn xong, các cô gái chưa chịu về mà kéo nhau hát karaoke, dù thì so với các tháng trước, do thu tháng này của các cô nàng tăng vọt, phần lớn là nhờ các khách hàng đến tìm Khương Lệ Na may đồ nhưng vì cô chỉ có hai cái tay nên giới thiệu qua cho các thợ may khác.
Tất nhiên, Khương Lệ Na cũng kh thiệt thòi vì cô sẽ nhận được một phần tiền giới thiệu theo quy ̣nh ngầm của nhóm thợ may.
Bên trong phòng karaoke, tiếng nhạc lúc ầm ĩ, lúc du dương, êm đềm. Bên ngoài, mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt. Trước mái hiên phòng trọ, Hà Chấn Đ vẫn đang kiên trì đứng đợi.
đã ghé mắt nhìn qua khe cửa và thấy đồ đạc trong phòng vẫn còn. đoán cô đã đâu đó và đây là cơ hội để dùng khổ nhục kế, xin cô cho vào nhà để dễ bề nói chuyện.
Gió mỗi lúc một lớn, màn mưa tạt ngang, tạt dọc làm Hà Chấn Đ ướt đẫm. quyết kh quay lại xe, cứ co ro đứng chờ.
Mãi đến chín giờ đêm, người con gái đang chờ mong mới xuất hiện. Cô bước xuống taxi, trên người vẫn là bộ đồng phục của thợ may. Chiếc dù trên tay cô chao đảo mỗi khi gió lớn thổi tới.
Kh kiềm được nỗi vui mừng cùng xúc động, Hà Chấn Đ vội bước xuống những bậc thang để chờ cô. Trong màn mưa trắng trời, trắng đất, ánh đèn cao áp mờ mịt vẫn đủ soi cho cô nhìn rõ dáng dấp người đàn đang đứng đợi mình.
Bước chân cô hơi khựng lại nhưng rồi cô tiếp tục bước . Phải, chính là lúc này, ngay cả khi đang trong tình trạng thảm hại nhất, cô vẫn phải ngó lơ để dập tắt ngọn lửa tình yêu trong , nếu cô mềm lòng, mọi việc sẽ trở nên rối rắm.
- Lệ Na. – Hà Chấn Đ vội nắm lấy cánh tay cô, giữ lại ngay khi cô vừa lướt qua .
- Chủ tịch, xin đừng làm phiền nữa. mệt mỏi lắm. biết kh hề thích uống rượu nhưng hôm nay đã uống vì quá căng thẳng. Đều là nhờ ban cho.
Chưa có bình luận nào cho chương này.