Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 189: Tơ Tình Đứt Đoạn - 1

Chương trước Chương sau

Những ngày sau đó, Hà Chấn Đ rất giữ lời hứa, kh đến tiệm may cũng kh đến phòng trọ.

Kh có làm phiền, c việc của Khương Lệ Na cũng trôi chảy hơn, cô tập trung cắt may, cố gắng kh dành thời gian cho đầu óc mình nghĩ đến những kỷ niệm với .

- Chăm chú đến mức kh biết có người đến à? – Lý Phong gõ hai cái xuống mặt bàn, nheo mắt hỏi.

- À, tại nhẹ quá. – Cô vội ngẩng đầu lên, cười trừ.

Lý Phong liếc nhìn cuốn sổ đang mở và thấy dòng chữ đề tên khách hàng Hà Chấn Đ. Chuyện đến đây may đồ, hắn đã được biết th qua bà chủ tiệm trong một lần hắn gọi cho bà và hỏi về c việc và mối quan hệ với các nhân viên trong tiệm của Khương Lệ Na.

- Cuối tuần này về quê, cô có muốn cùng kh? Lâu lâu lên vùng núi đổi gió. – Hắn lật giờ từng trang giấy trong cuốn sổ và hỏi.

- Cũng được. Dù thì cũng kh có khách hàng nào hối thúc cả.

Vì đã đến giờ cơm trưa nên Lý Phong đưa cô ra ngoài ăn, kh phải vào quán cơm đối diện mà một đoạn xa hơn, vào nhà hàng, ăn nhiều món.

Mấy tuần kh gặp trực tiếp mà cô thấy hắn như già hơn nhiều, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Cũng phải thôi, quá trình đầu tiên trong khi khởi nghiệp luôn là như vậy mà, sẽ tốt hơn khi mọi thứ đã vào quỹ đạo.

- Hết tuần này sẽ nghỉ ở quán rượu và tập trung cho c ty mới. – Hắn đưa tay ra hiệu cho cô đừng chạm vào dĩa tôm rồi sau đó cẩn thận lấy một con, bóc vỏ cho cô.

- Dù làm gì thì cũng nên chú ý sức khỏe.

- Ừ. Lệ Na à, sau khi mọi thứ xong xuôi, cô có muốn về đồng hành cùng kh?

Lý Phong biết rõ c việc hiện tại của cô đang rất suôn sẻ và lĩnh vực mà hắn muốn kinh do kh phải là chuyên môn, sở thích của cô nhưng hắn vẫn muốn hỏi lại cô một lần nữa bởi lúc trước, cả hai đã từng hứa hẹn sẽ cùng nhau kiếm tiền.

Hắn kh biết rằng cô cũng đang muốn rời khỏi thành phố này nhưng lại kh dám một mình. Hơn nữa, cô mang ơn hắn rất nhiều, nay hắn ngỏ lời, cô có thể lắc đầu chứ.

- Có, Lý Phong, cùng .

Cả hai cùng lúc mỉm cười, nụ cười cảm th, đồng ệu của những trái tim đã từng bị nhấn chìm trong đau khổ nhưng vẫn cố gắng vẫy vùng tìm đường sống và muốn sống tốt hơn.

Lý Phong đã móc nối được với các đầu ra của sản phẩm và bây giờ, hắn chỉ lo tìm nguồn nhân lực, thu mua nguyên liệu sản xuất và xây dựng các xưởng sản xuất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-189-to-tinh-dut-doan-1.html.]

Qua thêm ba ngày nữa, Khương Lệ Na cuối cùng đã hoàn thành đơn hàng của Hà Chấn Đ. Cô ngước nhìn đồng hồ và nhận ra đã là mười một giờ đêm. Bàn tay mảnh khảnh của cô vuốt vuốt lại chiếc áo sơ mi trắng rồi cẩn thận xếp lại, cho vào chiếc túi.

Cô kh biết khi nhận được th báo đồ đã may xong thì sẽ đến lấy hay cử người khác lấy giùm. Tại cô lại mong chờ là sẽ ́ch thân đến chứ? Cô thật xấu xa.

- Chấn Kiệt, có lẽ em sắp rời khỏi thành phố rồi, có thích miền núi kh? Chắc là sẽ thích. – Cô vươn tay vuốt ve bức ảnh trên bàn, dịu dàng lên tiếng.

Một đêm day dứt nỗi buồn nữa trôi qua và khi đồng hồ vừa reo lên hồi chu báo thức, Khương Lệ Na cũng vội vàng chui ra khỏi chăn, chuẩn bị đến chỗ làm.

Vẫn như mọi ngày, cô dành ít phút để trang ểm, che đôi mắt thâm quầng của mình. Bây giờ là sáu giờ ba mươi nên cô đoán Hà Chấn Đ hẳn đang ở nhà.

Tập đoàn Hoa Vinh làm việc lúc tám giờ, kh giống tiệm may, mở cửa lúc bảy giờ và thời gian nghỉ trưa kéo dài hơn các chỗ khác, đủ cho thợ may ngủ một giấc khá dài hoặc tr thủ hẹn hò gần.

Ngón tay cô cứ vờn trước màn hình ện thoại hồi lâu. Nếu nhắn tin, cô sợ sẽ kh đọc được vì quá bận, còn nếu gọi thì..

Cuối cùng, cô hít thở sâu, lấy lại sự chuyên nghiệp, nhấn số gọi cho . Những tiếng chu đổ dồn khiến trái tim cô đập kh theo nhịp bình thường và cho đến khi tiếng nói của người đàn vọng sang thì tim cô gần như ngừng đập.

- À, chào chủ tịch, đồ của đã may xong, có thể đến lấy bất cứ lúc nào. – Cô nói và siết chặt gấu váy khiến nó trở nên hơi nhàu nhĩ.

- Được.

Cuộc gọi nh chóng được kết thúc bởi Hà Chấn Đ. đưa tay xoa đầu mấy cái rồi giở chăn, bước xuống giường và vào phòng tắm. đã mong chờ ngày cô gọi để có cớ sang đó lần cuối, để cô kh cho rằng kh giữ lời.

Mấy hôm nay, thậm chí chẳng thể dùng rượu để giải sầu vì có quá nhiều cuộc họp và việc quan trọng cần tỉnh táo để xử lý.

cảm thấy bản thân sắp vào hòm rồi, gắng gượng, đè nén cảm xúc cá nhân vì tập đoàn khiến mất dần hơi thở.

- Ghê tởm ? – đưa tay chạm vào gương mặt phản chiếu trong chiếc gương lấm tấm nước và tự hỏi.

Sáng nay, có cuộc họp với các lãnh đạo của sở xây dựng thành phố về việc đẩy nh tiến độ hoàn thành các dự án trọng ểm quốc gia, dự kiến phải đến trưa mới xong.

Các dự án có rất nhiều nhà thầu tham gia nhưng Hoa Vinh luôn là nhà thầu lớn nhất, dĩ nhiên, phần c việc mà tập đoàn đảm nhận luôn bị nhìn ngó và hối thúc nhiều nhất.

Mà ở bên bờ Bắc, suốt buổi sáng, Khương Lệ Na cứ thấp thỏm nhìn ra phía cửa tiệm, tr ngóng bóng dáng . Tuy kh nói hôm nay sẽ ghé nhưng cô vẫn chờ đợi.

Mãi đến bốn giờ chiều, khi cô đang lấy số đo cho một vị khách nam thì tr thấy Trần Triệu Thu bước vào. Nỗi hụt hẫng đột nhiên xâm chiếm lấy cô. Hóa ra, nhờ người lấy hộ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...