Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 19: Hoán Đổi Vị Trí - 1

Chương trước Chương sau

Những ngày sau đó, thi thoảng, khi vô tình ngước lên là Khương Lệ Na liền bắt gặp ánh mắt như hai viên đạn của Hà Chấn Đ.

Riết , cô thậm chí còn chẳng dám nữa. Vốn dĩ cô đang ở vị trí của kẻ săn mà giờ tự dưng cảm th bản thân chẳng khác nào con thỏ đang run rẩy trước mặt con sói già tên Hà Chấn Đ.

Nếu cô nhớ kh lầm thì thái độ của quay ngoắt một trăm tám mươi độ kể từ khi Hà Chấn Kiệt bước ra khỏi phòng vào ngày hôm đó.

Cô tự hỏi lẽ nào vì th cô thân thiết với em trai nên khó chịu kh. Cô nên mừng kh nhỉ? Ít nhất, sẽ vì kh muốn cô dính dáng đến Hà Chấn Kiệt mà giữ cô bên .

Sau một hồi cắm mặt vào màn hình máy tính, cô đánh liều sang đàn đang bận rộn với mớ hồ sơ dày cộp trên bàn.

- Chấn Đ, chiều nay lịch hẹn ăn cơm tối cùng chủ tịch thành phố. cho em ..

- Kh cần. Cô kh uống được rượu, đến đó say lăn quay ra lại báo hại vác cô về.

Khương Lệ Na hoàn toàn á khẩu trước câu nói chua cay của . khinh thường cô quá đ. Năm đầu tiên ở nước ngoài, cô đã tìm đến rượu để quên hình bóng , để cho bản thân được những giấc ngủ ngon sau một ngày học hành đến mức kiệt quệ.

Tuy tửu lượng của cô chẳng thể so sánh với đàn nhưng cũng kh đến mức tệ như nghĩ.

Thú thật là cô đã nghĩ ra một cách tệ hại là cho dù kh say thì cô cũng sẽ giả vờ say, l cớ đó để được gần gũi hơn, khơi lại chút tình cảm còn sót lại trong , giống như lúc cô bị trúng gió vậy.

- Em uống được rượu mà, em kh là con bé học năm thứ ba đại học đâu. Em thể uống nửa chai vang.

- Thôi , kh sáng mai cô cùng Chấn Kiệt à? Đừng để trễ giờ của nó. Say vào kh dậy sớm được đâu.

Nghe nhắc thì cô mới nhớ. Thời gian trôi qua cũng nh thật, chớp mắt một cái mà đến ngày làm từ thiện . Cơ mà bình thường thế nhỉ? Cô cứ nghĩ sẽ tìm cách gì đó ngăn cản cô đồng hành cùng em trai .

Thôi thì cứ dưỡng sức để đổi gió m ngày vậy. Cô hy vọng khi trở về sẽ tinh thần thép để tiếp tục tán tỉnh .

Kim đồng hồ nhích dần về năm giờ chiều và giờ tan ca cũng đến. Hà Chấn Đ gấp gáp rời phòng làm việc và đến ểm hẹn luôn vì chủ tịch thành phố, Hoàng Kha đã gọi ện cho , th báo rằng ta đang ngồi trong nhà hàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-19-hoan-doi-vi-tri-1.html.]

Ông ta bảo tầm mười giờ đêm là con sư tử mà nuôi sẽ đáp xuống sân bay nên tr thủ từng giây từng phút để mặt ở nhà trước khi con sư tử xuất hiện.

Tuy thân là lãnh đạo cao nhất trong thành phố nhưng cũng như bao gã chồng yêu vợ khác, chi là sợ vợ. Ông cũng thích gặp gỡ các em, bạn bè hợp tính hợp tình, nhâm nhi vài ly, nói dăm ba chuyện nhưng tr thủ những lúc vợ vắng nhà nếu kh muốn nghe bà diễn thuyết.

Bữa tối diễn ra trong bầu kh khí nhẹ nhàng. Cả hai đàn chỉ uống mỗi một ly vang nhẹ mà thôi.

- Này, cũng lo mà kết hôn , rước một con sư tử cái về sống chung cho vui. – Hoàng Kha cười hề hà, bu lời trêu chọc gã đàn đã gần ba mươi tuổi mà vẫn chưa bóng hồng nào để đưa đón.

- Chuyện gì sẽ xảy ra nếu phu nhân nghe được những lời này nhỉ? – Hà Chấn Đ lắc nhẹ ly rượu và hỏi.

- Còn hỏi ? Nếu những lời này lọt vào tai bà thì ngày mai, sẽ th dọn đến cơ quan ở.

Dứt lời, Hoàng Kha cười sảng khoái. Thật lòng mà nói, tình cảm của vợ chồng khá tốt, gia đình luôn êm ấm vì đôi bên đều biết chiều theo ý nhau, mà chính là chịu thiệt nhiều hơn, đơn giản là vì yêu phụ nữ đã đồng hành cùng từ thời còn là một sinh viên nghèo kiết xác.

Hà Chấn Đ cũng đã từng nghe biết về thiên tình sử của Hoàng Kha và cảm giác của khi chính là cảm th tủi thân, tủi phận cho .

cũng đã từng nghĩ con gái sẽ cùng dệt nên một chuyện tình đẹp, vượt qua sóng gió để đạt tới những vinh quang trong tương lai, để trong sự nghiệp và cuộc đời mai này của vĩnh viễn bóng dáng cô. Thế nhưng, tất cả cũng chỉ là ảo ảnh.

Sau khi tiễn Hoàng Kha về, lại lái xe đến con hẻm dẫn vào ngôi biệt thự của hai cha con Khương Lệ Na. Tuy nhiên, chỉ đậu xe ở đầu hẻm chứ kh dám vào. Đêm nay kh mưa, lo rằng cô sẽ đột ngột ra ban c ngắm trời ngắm đất và sẽ th .

Mãi đến mười giờ đêm, mới quay xe trở về nhà. Lúc ngang phòng Hà Chấn Kiệt, th cửa chỉ khép hờ nên tiện chân bước vào.

đứa em trai đang háo hức xếp quần xếp áo cho vào ba lô, đột nhiên cảm th lỗi vì những chuyện sắp làm.

- tiếp khách à? bị uống nhiều kh? – Hà Chấn Kiệt vui vẻ hỏi, tay vẫn thao tác liên tục.

- Ừ, kh nhiều lắm nhưng kh hiểu đau bao tử quá.

- Th chưa, em bảo , dẫn theo vài nhân viên để họ đỡ rượu cho, cứ một làm gì? cần em đưa vào viện kh? – Mặt Hà Chấn Kiệt lộ rõ vẻ lo lắng, vội bu tất cả mà chạy đến trước mặt trai.

- ghé tiệm thuốc tây mua thuốc uống . Cũng hơi êm êm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...