Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 196: Tảng Đá Ngáng Đường - 2
Liên Hoa lén nhìn Hà Chấn Đ và thấy biểu cảm trên mặt vẫn bình thường, kh có gì thay đổi.
Dạo này, cô hay gọi ện hỏi thăm Hoàng Thi Vịnh và cũng được biết thường xuyên về nhà sau giờ làm việc. Cô đoán có lẽ và cô gái kia thật sự kết thúc rồi.
Thời gian lại vần xoay, chẳng mấy chốc đã đến thứ bảy, ngay từ sáng sớm, Lý Phong và Khương Lệ Na đã lên xe, thẳng tiến về thành phố. Phía sau xe là các mặt hàng mỹ nghệ theo mẫu mới vừa được sản xuất.
Ánh nắng ban mai bị chắn bởi màn sương mờ chưa tan khiến phong cảnh trên vùng quê yên bình như được tô ểm bằng một màu x lá mạ, mang đến cho người ta cảm giác kh chân thực, giống như nhìn thấy một bức tr vẽ.
- Hôm qua đã nói chuyện với mấy chủ vườn mây tre ở mấy huyện bên cạnh chưa? – Khương Lệ Na vừa hỏi vừa cho kẹo cao su vào miệng nhai.
- Rồi nhưng họ bảo để xem lại phần giá cả. Có lẽ thấy chúng ta cần nguồn nguyên liệu nên muốn mè nheo, đòi tăng giá. – Hắn đáp, mắt vẫn tập trung nhìn về phía trước.
Khương Lệ Na tựa hẳn vào lưng ghế, nhắm mắt. Hôm qua, cô bị vướng vài giọt mưa nên hôm nay có dấu hiệu bị cảm, đầu cô hơi nhức, cơ thể cũng mỏi nhưng cô vẫn cố theo Lý Phong dù rằng khi đến đón, hắn đã nhận ra vẻ mặt bơ phờ của cô và đề nghị cô nên ở lại, nghỉ ngơi.
Gần chín giờ sáng, cả hai đã có mặt tại cửa hàng. Lý Phong giao việc quản lý ở đây cho một cô gái từng làm nhân viên phục vụ trong quán Thiên Đường.
Lúc đến đó phỏng vấn xin việc, cô ấy đang là sinh viên vừa học vừa làm và khi ra trường, cũng xin được vào một c ty chuyên cung cấp lắp đặt hệ thống an ninh nhưng vì bị sếp kéo tiếp khách suốt thành thử dạ dày cô nàng có vấn đề.
Kết quả là cô ấy xin nghỉ rồi liên lạc với Lý Phong, ngỏ ý muốn quay lại Thiên Đường nhưng hắn đã bảo cô về làm cho mình.
- Em đang ̣nh gọi cho , vừa có vị khách đặt hàng hai trăm chiếc ghế mây và một trăm lồng đèn tre theo mẫu này. Ông ta cũng đã đưa tiền đặt cọc. – Cô quản lý vui vẻ chỉ lên kệ trưng bày.
- Được, để xem rồi sẽ báo lại ngày giao hàng. – Lý Phong gật đầu.
Tiếp đó, hắn bảo các nhân viên ra xe lấy mấy mặt hàng trưng bày vào rồi cùng Khương Lệ Na xem qua các sổ sách.
Tuy hắn mới khai trương cửa hàng này kh lâu nhưng cũng đã nhận được các đơn hàng cỡ vừa và hắn biết c lao phần lớn thuộc về các nhân viên ở đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-196-tang-da-ngang-duong-2.html.]
Sau khi trò chuyện và động viên quản lý cùng nhân viên, Lý Phong đưa Khương Lệ Na xem các ̣a ểm mà bạn hắn giới thiệu, cuối cùng, cả hai quyết ̣nh sẽ chọn một ̣a ểm ở bên bờ Bắc, khá gần tiệm may Ý Phi và một ̣a ểm gần c ty Kim Thế.
Thành phố ban trưa nắng gắt, cái nắng mang theo cái nóng bức ̉nh ểm báo hiệu cho những cơn mưa đang đến. Cả hai dừng xe trước quán cà phê được bài trí theo phong cách phương Tây cổ ển, gọi một ly cà phê đen đá và một ly nước cam.
- Gọi là duyên phận nhỉ? Chúng ta một vòng rồi cũng sẽ quay lại nơi xưa. – Lý Phong mỉm cười, tay khuấy nhẹ ly cà phê đá.
- Phải, là duyên phận. Có những nơi khi lần đầu qua, nghĩ mình sẽ một lần duy nhất đó nhưng rồi lại qua đó thêm vài lần nữa. – Cô mỉm cười, mơ màng nhìn ra con đường nhuộm vàng ánh nắng.
Đang thư giãn thì chu ện thoại của Lý Phong vang lên, thấy người gọi là nhân viên của c ty mình, hắn liền bắt máy.
Đầu dây bên kia, người đàn vội vàng th báo cho hắn biết người đại diện ký hợp đồng mua bán với hắn kh cho các c nhân lên núi thu hoạch mây và tre nữa, lý do mà ấy đưa ra là ấy đã bán cả ngọn núi cùng các khu đất dưới chân núi cho người khác rồi.
- Có chuyện gì vậy ạ? – Khương Lệ Na lo lắng hỏi khi thấy sắc mặt người đối diện đột nhiên sa sầm.
- Trần Vương đột nhiên kh cho c nhân của chúng ta thu hoạch mây tre nữa, ta bảo đã bán cả ngọn núi cho người khác rồi. – Lý Phong siết chặt ện thoại, hơi thở của hắn trở nên nặng nề.
- Ông ta ên ? Đã ký hợp đồng và nhận tiền của rồi mà. Đi thôi, chúng ta phải nh quay về xem . Bán cả ngọn núi chứ phải một miếng đất nhỏ đâu chứ. Ông ta kh hề nói gì trước đó.
Cô vừa nói vừa đưa tay ra hiệu cho một nhân viên gần đó đến và bảo họ tính tiền. Cô đoán lão già tham lam ấy muốn nâng giá một chút nên mới bày trò mèo này. Nhưng đơn giá trong hợp đồng đã được ký kết rồi, lão ta kh thể thắng được nếu kiện tụng ra tòa.
Có ều, c ty mới vào hoạt động nên cô muốn giải quyết mọi việc một cách êm đẹp và suôn sẻ nhất. Một c ty có dính liếu đến các vụ kiện sẽ khiến nó mất hình ảnh trong mắt mọi người.
Chiếc xe nh chóng rời ̣a phận thành phố. Suốt cả quãng đường, Khương Lệ Na kh dám nhắm mắt ngủ dù rằng rất mệt mỏi. Cô cứ nghĩ mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp và ngày càng tốt đẹp.
Nếu như kh có nguồn nguyên liệu đó, c ty của Lý Phong sẽ kh thể giao hàng đúng hẹn cho khách, dẫu khách hàng có du di thì cũng kh thể kéo dài thời gian quá lâu.
- Sẽ ổn thôi, đừng lo lắng quá. – Lý Phong trấn an vì thấy người bên cạnh cứ liên tục cắn ngón tay.
- Đúng, ta chỉ muốn kiếm thêm chút tiền thôi. – Cô gật đầu, giọng hơi run rẩy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.