Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 217: Một Đêm Không Ngủ - 1

Chương trước Chương sau

- Kh .. vẫn chưa xong việc ? – Cô lắp bắp hỏi.

- Đúng vậy nhưng con mèo nhỏ sang đây làm loạn nên kh thể tiếp tục nữa.

Tuy kh th mặt nhưng Khương Lệ Na đoán rằng nó đang đỏ bởi toàn thân cô nóng như lửa đốt, nhịp tim cũng tăng cao.

Vừa định há miệng nói thì đôi môi ấm nóng của đàn đã ngăn cô lại. hôn nhẹ nhàng, như sợ cô đau, sợ cô vỡ, kh giống những chiếc hôn cuồng nhiệt, mang đầy tính chiếm hữu khi cả hai lần đầu gần gũi nhau.

Ấm áp, ngọt ngào là những gì cô cảm nhận được, cánh tay mảnh khảnh vô thức ôm chặt l hơn.

- Khương Lệ Na, để xem sau này em còn dám sang đây khi đang làm việc kh.

nói ngay khi hai cánh môi vừa tách ra chỉ trong nháy mắt, Khương Lệ Na đã bị bế bổng lên trên đôi cánh tay rắn chắc. Cô kh nói gì, ngoan ngoãn vòng tay qua cổ , nép sát vào vòm n.g.ự.c của đàn , nhắm mắt, lắng nghe trái tim đang đập nh, hít hà mùi hương bạc hà thơm mát.

Mãi cho đến khi cảm nhận lưng đã chạm vào tấm đệm êm ái, cô mới mở mắt, ngắm gương mặt ển trai, quyến rũ của chồng ở cự ly gần.

Ánh sáng từ chiếc đèn bàn chia gương mặt thành hai nửa sáng tối. Trong một khoảnh khắc, cô đột nhiên nghĩ ra cho một biệt d là "hồ ly nam".

- Đừng căng thẳng, sẽ thật nhẹ nhàng. Đêm nay, kh uống rượu.

Hà Chấn Đ vuốt nhẹ lên đôi môi đang mím chặt của cô, dịu dàng trấn an. vẫn chưa quên bộ dạng của cô vào buổi sáng sau cái đêm định mệnh đó.

Lúc , chỉ yêu cô theo bản năng, hoàn toàn đánh mất lý trí, khiến cô kh khác gì một con búp bê rách. Mỗi lần nhớ lại, cảm th thật tệ.

- Vâng, em tin .

Cô gật đầu, toàn thân dần thả lỏng, lồng n.g.ự.c cũng bớt phập phồng, chủ động giúp cởi áo. Những nụ hôn dịu dàng lần nữa rơi trên gương mặt cô, Hà Chấn Đ vẫn sợ vết sưng của cô còn đau nên hôn nhẹ nhàng nhất thể.

Nụ hôn dần di chuyển xuống chiếc cổ trắng ngần, bàn tay chậm rãi trút bỏ chiếc váy mềm mại. Trong cơn tình mê ý loạn, Khương Lệ Na bỗng cảm th cổ ươn ướt. Hà Chấn Đ đang khóc ?

- Chấn Đ, lại khóc? – Cô vội đưa tay ôm l mặt ngay khi vừa ngẩng đầu lên.

- sợ tất cả chỉ là mơ. – Giọng nghẹn ngào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-217-mot-dem-khong-ngu-1.html.]

- Kh mơ, em ở đây .

Dứt lời, cô chủ động kéo xuống và hôn lên môi , thầm thì vào tai những lời yêu thương và nhung nhớ và cũng là tự đào hố chôn bởi những ều này đã kích thích dục vọng của phái mạnh lên đến đỉnh ểm.

Nhiệt độ trong phòng tăng cao, những tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ liên tục vang lên, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, những chuyển động mãnh liệt khiến tấm ga trắng trở nên nhàu nhĩ.

Khương Lệ Na kh biết thời gian đã trôi qua bao lâu, chỉ biết khi thỏa mãn vùi đầu vào cổ cô thì sức lực cô cũng gần như bị rút cạn.

Trời về khuya đã lạnh nhưng hai cơ thể lại ướt đẫm mồ hôi. Sự tiếp xúc thể xác thân mật đã củng cố thêm tình yêu và lòng tin của cô dành cho , lẽ bức ảnh trên trang cá nhân của Liên Hoa kh , lẽ cô đã nghi ngờ quá nhiều.

Một đêm đong đầy cảm xúc trôi qua. Lúc Khương Lệ Na tỉnh dậy, bên cạnh sớm đã chẳng còn hơi ấm. Cô cảm th hơi tủi thân nhưng khi vào chiếc đồng hồ báo thức hình con thỏ, cô liền hết tủi thân vì nhận ra bây giờ đã là mười giờ sáng .

Đêm qua, đàn đó hành xác cô kh chỉ một lần, cô kh nghĩ vẫn còn đủ sức lết tới c ty.

Theo thói quen, cô với tay l ện thoại và mỉm cười khi th dòng tin n từ , hỏi cô dậy chưa, đã ăn sáng chưa, nói lời xin lỗi và thậm chí còn than ngồi họp mà đau nhức hết cả vì đêm qua vận động nhiều quá, còn thực hiện m tư thế khó.

Sau khi n lại cho m chữ "tự làm tự chịu" cô liền rời giường, vào nhà tắm, thoải mái ngâm trong làn nước ấm thơm mùi sữa.

những dấu vết ái ân mà để lại trên cơ thể , cô thầm nhủ bản thân đừng nên tin lời đàn , nhất là khi ở trên giường. nói nhẹ nhàng kiểu gì mà giờ cô tr kh ra , ma chẳng ra ma vậy kìa.

Cũng may cô m bộ quần áo kín cổng cao tường, nếu kh, chắc chẳng dám xuống nhà bếp vì sợ gặp Mỹ Liên.

- Ôi, bữa sáng hôm nay nhiều món vậy ạ? – Khương Lệ Na ngạc nhiên hỏi khi ngồi vào bàn.

- chủ dặn cô làm thêm m món để cho cháu l lại sức.

Cô cười gượng, vội cầm đũa lên và tập trung hết các giác quan vào bàn ăn. Cái gã chồng này bị gì vậy? L lại sức cái gì? thể nói những câu tượng hình như thế với giúp việc chứ? Xấu hổ c.h.ế.t cô . nụ cười đầy ẩn ý của bà, cô chỉ muốn độn thổ.

Trong khi cô vừa ăn vừa thầm mắng mỏ Hà Chấn Đ thì đang nói những câu cuối để kết thúc cuộc họp kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Vẫn như bao cuộc họp trước đó, và Trần Triệu Thu, Sara, Liên Hoa luôn là bốn ra khỏi phòng họp sau cùng.

Trần Triệu Thu tinh mắt nhận ra gương mặt đẹp trai của vị sếp nói trẻ kh trẻ, nói già kh già trở nên nhăn nhó khi làm động tác nghiêng đầu cho đỡ mỏi. Th đứng dậy rời , Trần Triệu Thu cũng nh chóng theo bén gót.

- Sếp bị phu nhân hành quá hả? – tủm tỉm cười, hỏi nhỏ.

- Kh, là hành cô . – Hà Chấn Đ lườm .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...