Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 222: Cuộc Sống Hôn Nhân - 2
- Đừng gọi cô , lỡ như cô đang chơi vui, mất hứng lắm. – giơ tay ngăn cản khi Hà Chấn Đ toan gọi hỏi cô gần về chưa.
- Ngại quá, tại quên báo với Lệ Na. Thôi, hẹn một ngày kh xa, lại đưa cô đến đó thăm . À, chỗ nhà nghỉ mà giới thiệu hay đ, thích.
Chẳng hẹn mà cả hai đều bật cười. Trước đây, khi th Hà Chấn Đ trên báo, Lý Phong luôn cho rằng là một lạnh lùng, kiêu ngạo và xa cách nhưng giờ biết đã đoán sai, vẫn mặt gần gũi thân thiện đối với những là bạn bè, thân của .
, nếu mà giống như tưởng tượng ban đầu của thì làm thể dung hòa được với một Khương Lệ Na vừa dịu dàng, vừa lém lỉnh lẫn ương ngạnh chứ.
Mãi đến năm giờ chiều, Khương Lệ Na mới về đến nhà. Tr th bộ bàn ghế bằng mây, cô biết Lý Phong đã đến. Đang khi cô tự hỏi vì kh báo trước với thì Hà Chấn Đ đã xuất hiện, phụ cô xách m túi to, túi nhỏ và nhận lỗi về .
- cố tình đúng kh? – Khương Lệ Na nheo mắt .
- Kh , quên thật mà. Lu bu quá, chỉ nhớ mỗi em thôi.
Cô thở dài, rảo bước vào nhà, Hà Chấn Đ lẽo đeo theo như một kẻ sai vặt. Cô hơi buồn vì chồng của cô tuy chưa già lắm nhưng đã lẫn .
Trí nhớ kém như vậy, cô còn mong chờ gì đến việc sẽ nhớ ngày kỷ niệm xa xôi kia chứ. lẽ, cũng quên . Nhưng kh , cô sẽ cố gắng ghi nhớ tất cả, thay cho cả phần của .
- Em chừa bụng ăn tối cùng kh hay là ăn bên ngoài . – Hà Chấn Đ đặt m túi đồ xuống, tiến đến trước tủ quần áo, ôm cô từ phía sau, tay ve vuốt cái bụng xẹp lép của cô.
- Em đang đói đây, đợi em tắm xuống ăn cùng .
Tuy Khương Lệ Na cảm th hơi phiền nhưng lại chẳng dám bảo bu ra. cứ bám vào lưng cô giống cái mai rùa trong khi cô thì đang lựa quần áo để mặc.
Tại mua nhiều đồ quá, thành thử cô sinh ra bản tính kén chọn, hôm thích mặc màu trắng thì cô tìm cho ra chiếc váy ngủ màu trắng, kh mặc màu nào khác.
Lúc cô từ nhà tắm bước ra, Hà Chấn Đ đang ngồi nghịch chiếc máy may làm từ mây và tre. Lý Phong nói cái này là tự làm cho cô khiến cảm động nhưng cũng chút kh vui. tự hỏi đang nhắc nhở kh nên kiềm kẹp ước mơ của cô kh.
- Lý Phong tặng em đó. – đẩy nó đến trước mặt cô và nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-222-cuoc-song-hon-nhan-2.html.]
- Đẹp quá. Còn , tặng gì cho em? – Cô chìa tay ra, nghịch ngợm hỏi.
- Hả? Hôm này là ngày gì ? – Hà Chấn Đ trợn tròn mắt, đầu nh chóng lục lại những ngày kỷ niệm giữa và cô.
Khương Lệ Na lườm một cái tiến lại gần, thản nhiên ngồi vào lòng , vòng tay ôm l cổ . Lục Mỹ nói một đàn như là con mồi ngon trong mắt nhiều cô gái trẻ, thậm chí là các bà già nên dặn cô chủ động bày tỏ tình cảm với nhiều một chút, đừng cứ ngồi im mà chờ đến vuốt ve .
Th cô vợ đột nhiên biến thành một con mèo nũng nịu, Hà Chấn Đ chút hoang mang. Thế nhưng, khoảnh khắc cô đặt lên môi một nụ hôn ngọt ngào, biết kh làm gì khiến cô phật lòng.
- Hôm này là ngày thứ ba mươi kể từ khi chúng ta đăng ký kết hôn. Nói chính xác hơn là chúng ta kết hôn được một tháng . – Cô rời khỏi môi , dịu dàng trả lời.
- À, nh thật, hóa ra, em đếm từng ngày ? – xúc động, xoa nhẹ lên má cô và hỏi.
- Em biết bận kiếm tiền nên sẽ kh nhớ đâu. cảm th phiền nếu em đặt ra quá nhiều ngày kỷ niệm cho đôi ta kh.
- Kh phiền. Sau này, nếu quên thì em hãy nhắc nhé. Nào, ngồi xuống giường , s tóc cho em.
nhẹ nhàng đỡ cô ngồi xuống l máy s, cắm ện, s tóc cho cô. Mái tóc yêu thích đã dài quá vai. Lúc th cô trong mái tóc ngắn cũn, hụt hẫng nhiều bởi đã quen với hình ảnh cô trong mái tóc dài phất phơ trong gió.
Hôm nay, lại lần nữa ngỏ lời đưa cô về nhà để thăm ba mẹ nhưng mẹ kh đồng ý. hiểu tâm tư của vợ nhưng đành bất lực. biết cô mong một mái ấm gia đình trọn vẹn mà cô cũng khao khát tình thương của một mẹ.
- Ba mẹ vẫn khỏe hả ?
- Ừ. Vẫn khỏe. Ba hỏi thăm em, còn bảo gói thức ăn về cho em nữa.
rời giường, cất chiếc máy s nắm tay cô, dẫn xuống nhà bếp. m món ăn được mang về, cô mỉm cười xúc động, ít ra thì ba đã chấp nhận cô và quan tâm đến cô, đã cho cô cảm nhận được tình thương của cha, thứ tình thương mà cô ngỡ rằng sẽ kh bao giờ nhận được nữa.
- Qua tuần c việc của sẽ bước vào giai đoạn bận rộn, sớm về trễ nên em th cảm cho nhé. lẽ kh thể thường xuyên về dùng bữa cùng em. – bỏ con tôm luộc vừa lột vỏ vào chén cô và nói.
Cô đang bận nhai nên chỉ gật đầu thay cho câu trả lời. Cô hiểu c việc của nên sẽ kh trách . Chỉ cần về bên cô vào mỗi tối là đủ . Nếu bận quá thì cô sẽ đem cơm đến c ty ăn cùng , dù , cô cũng rảnh mà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.