Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 242: Còn Có Một Gia Đình - 2
- th trong thế nào ? – Cô ngồi xuống bên cạnh, cầm l bản tay x xao của và hỏi.
- Cũng hơi khỏe , m hôm nữa là thể ra ngoài. – cười mệt mỏi, cố gắng trấn an cô.
- Lúc th ốm nhiều là em nghi bị bệnh , vậy mà giấu.
Tiếng khóc nức nở của cô khiến tim đối diện đau nhói, kh biết nói gì hơn, chỉ thể im lặng và xoa nhẹ lên mu bàn tay cô để vỗ về.
kh muốn cô lo lắng cho bởi cho đến tận bây giờ, gia đình vẫn đang nợ cô, chưa cho cô được gì.
- sẽ kh đâu, vài ngày nữa, em sẽ làm xét nghiệm tủy và nếu tương thích, sẽ tiến hành làm phẫu thuật c ghép. Em cảm th tính cách chúng ta giống nhau, lẽ tủy sẽ tương thích. – Khương Lệ Na lau nước mắt, tự tin nói.
Trịnh Việt Cường cúi đầu, hỏi cô kh giận và ba . Thế nhưng câu trả lời nhận được là cô kh giận. Cô nói kh lỗi và Trịnh Việt Hùng thì nên cảm ơn ba cô, vì nếu kh ba cô nuôi nấng và yêu thương cô như con ruột của , hẳn khi biết được sự thật, cô sẽ hận Trịnh Việt Hùng vô cùng.
Những ngày sau đó, tâm trạng của Khương Lệ Na đều đặt nơi Trịnh Việt Cường, kh còn quan tâm đến giờ giấc về của Hà Chấn Đ nữa.
Khi đòi hỏi, cô vẫn ngoan ngoãn đáp ứng, cùng ân ái nhưng sau đó, cô sẽ dùng thuốc tránh thai, nếu như thai, phẫu thuật sẽ kh thể thực hiện.
Sáng hôm nay, bác sĩ đã vui mừng th báo tủy của cô và bệnh nhân tương thích, thể sắp xếp để làm phẫu thuật sau một tuần nữa. Giây phút đó, mẹ đã xúc động đến mức ôm chặt l cô, khóc kh ngừng và gọi cô là con gái.
Chẳng hiểu lúc đó, cô lại cảm nhận được hơi ấm của mẹ mà cô luôn mong chờ, ấm, dường như khả năng chữa lành tâm hồn đang tổn thương của cô.
Tối đến, đang lúc Khương Lệ Na và Hà Chấn Đ xem ti vi thì Mỹ Liên đột ngột chạy ra và nhờ chở bà đến phòng trọ của Liên Hoa. Bà nói con gái bị trượt chân và té ngã, kh thể di chuyển ra ngoài để gọi m gần đó giúp đỡ vì quá đau, còn nhấn mạnh là do vết thương cũ ở chân tái phát khiến cô đau nhức nên mới đứng kh vững.
- Để gọi taxi cho bà, trời đang mưa gió, bỏ vợ ở nhà một được. – Hà Chấn Đ vừa nói vừa nhấc ện thoại lên, nh chóng thao tác.
- chủ ơi, làm ơn cùng để giúp bế Liên Hoa ra xe. Tinh thần con bé đang hoảng loạn, sợ rằng nó sẽ kh cho lạ chạm vào. – Mỹ Liên vừa khóc vừa nói.
Tiếp đó, bà quay sang Khương Lệ Na, xin cô cho phép chồng cô đưa bà . Thế nhưng cô còn chưa kịp mở miệng thì Hà Chấn Đ đã nói để gọi cho Trần Triệu Thu, xét về độ thân cận, hơn vì là sếp trực tiếp của Liên Hoa. Hơn nữa, đang độc thân, muốn đâu, bao giờ về cũng kh vấn đề gì.
Cuối cùng, Mỹ Liên đành gọi taxi, đồng thời n tin cho con gái, báo với cô rằng kế hoạch đã kh thành và đến là Trần Triệu Thu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-242-con-co-mot-gia-dinh-2.html.]
Bà vốn kh muốn cùng con gái làm ều sai trái nhưng vì Liên Hoa là con bà, cô khóc lóc và bảo rằng nếu kh Hà Chấn Đ, cô sẽ chết.
Bà cũng kh biết con gái đã yêu sâu đậm đàn này từ bao giờ. Mãi đến m hôm gần đây, bà mới nghe cô tâm sự.
- Em lên phòng , ra khóa cổng. – Hà Chấn Đ tắt tivi đứng lên.
Khương Lệ Na khá hài lòng với cách hành xử của , ít nhất, trước mặt cô, kh dám quá phận, chạy đến với đó. Một tuần nữa, cô sẽ nhập viện để tiến hành l tủy, c ghép cho Trịnh Việt Cường.
Thế nên cô cần tìm một lý do để vắng nhà và cô biết trong khoảng thời gian đó, chồng cô sẽ tha hồ mà bay nhảy, dỗ dành tình nhân nhỏ.
Cô chậm rãi bước về phòng, ngả lên tấm đệm êm ái.
- Chấn Đ, hết tuần này, em muốn về chỗ Lý Phong ít hôm, hít thở kh khí và thăm m đồng nghiệp. – Cô chui vào vòng tay khi vừa nằm xuống bên cạnh.
- Để đưa em nhé.
- Thôi, bận mà, em xe taxi được , em vài ngày quay lại. Chúng ta xa nhau vài ngày xem nhớ nhau kh.
Tiếng cười dịu dàng của Hà Chấn Đ vang lên trên đỉnh đầu cô. hôn mạnh lên mái tóc cô và gật đầu đồng ý. Đang ôm cô trong tay, thậm chí ngay lúc cùng cô hòa làm một thì vẫn nhớ cô, cần gì phép thử chứ?
Dạo này, cô kh làm mặt lạnh với nữa, còn chủ động khi cả hai ái ân nên tâm trạng cũng thoải mái, kh nghĩ ngợi nhiều, hơn nữa, ở đó Lý Phong, sẽ thay ngó chừng cô, chăm sóc cô.
hy vọng sau khi thư giãn và tạm xa vài ngày, cô sẽ nhận ra vị trí của vẫn luôn chiếm diện tích lớn trong tim cô.
- Lệ Na à, vận động một chút nhé. – Hà Chấn Đ đột ngột ngồi dậy giở chăn ra, ánh mắt nhuốm màu dục vọng, cô như thể đang cầu xin.
- Được, lại đây, em giúp .
Vì kh muốn cấm cản việc vắng nhà nên cô nh chóng đồng ý, vươn tay giúp cởi chiếc áo thun trắng chủ động hôn lên yết hầu .
Tiếng thở nặng nề, gấp gáp và hỗn loạn của đàn vang lên, át tiếng mưa du dương bên ngoài. Hai bàn tay đang chặt vào nhau, chiếc giường lớn rung lên nhè nhẹ theo từng cử động.
Và chỉ năm phút sau, Khương Lệ Na cảm th như đã mang cô ra biển, cho ngàn cơn sóng dữ dập dềnh, xô ngã cô hết lần này đến lần khác, khiến cô kh cơ hội chống đỡ, chỉ biết thuận theo .
Chưa có bình luận nào cho chương này.