Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 67: Buông Tay Quá Khứ - 1
Cả hai cứ ngồi như thế, chẳng ai nói với ai câu nào. Khương Lệ Na cũng kh biết thời gian đã trôi qua bao lâu nữa.
Gương mặt đẫm nước mắt của thật sự ám ảnh cô. chưa bao giờ lộ ra vẻ yếu đuối đến mức như vậy trước mặt cô.
- Lệ Na, xin lỗi. Em.. hãy quên chuyện ngày hôm nay . hứa sẽ kh gây khó dễ cho em và Chấn Kiệt nữa. Hãy đối xử với em trai thật tốt và cũng đừng.. gặp gỡ đàn nào khác.
Dứt lời, đứng lên, thất thểu bước vào phòng tắm. Khi tiếng xả nước vọng ra cũng là lúc Khương Lệ Na bước xuống giường, nhặt l túi xách rời khỏi căn phòng, nơi vừa xảy ra chuyện khiến cô kinh hồn bạt vía.
Khoảnh khắc quay đầu lại cánh cửa đang đóng kín, nước mắt cô chảy thành dòng. Cô và đã chọn cho hai con đường và càng càng xa, kh thể nào dừng lại được nữa. Nếu hai tách ra để bốn đều được hạnh phúc thì hãy cứ làm như vậy .
- Chấn Đ, chúng ta sẽ quên được nhau thôi, em và thật sự hết duyên phận .
Rời khỏi khách sạn Gold, Khương Lệ Na lang thang bước dọc con đường vì cô biết Hà Chấn Đ cũng sẽ kh quay lại c ty.
Chiều nay, kh lịch hẹn với ai, một trong những ngày hiếm hoi mà kh bận rộn với các cuộc họp vào buổi chiều.
Dù hôm nay đã xảy ra chuyện kh mong muốn nhưng Khương Lệ Na cảm th như vậy cũng tốt, ít nhất thì đã hứa sẽ kh làm khó cô nữa. Cô sẽ xem đó như là sự đồng ý cho cô tiến tới với Hà Chấn Kiệt từ .
Cơ mà bảo cô đừng gặp gỡ đàn khác là vậy? Cô gặp gỡ ai chứ? đang nói về cái gã biến thái Lưu Bằng ?
Lúc Hà Chấn Đ trở ra thì căn phòng chỉ còn lại . đã cố tình tránh mặt để cô thể rời một cách thoải mái nhất.
hiểu từ giây phút này, mất cô thật . Bàn tay run rẩy chạm vào tấm ga trắng nhàu nhĩ, nơi vẫn còn lưu lại mùi hương của cô.
- Lệ Na, thể em sẽ quên được , còn , kh dám chắc rằng thể quên được em, chỉ là chấp nhận bu tay em mà thôi.
Sau khi thay bộ quần áo mới, ngồi vào bàn, lật giở các hồ sơ và bắt đầu phê duyệt. Đau khổ thì đau khổ nhưng kh thể nằm dài trên giường để than khóc cho hết ngày.
Gánh trên vai trách nhiệm nặng nề khiến kiềm nén cảm xúc, chỉ thể ép buộc bản thân trở nên mạnh mẽ, kh được gục ngã dẫu xảy ra chuyện gì.
Lúc Khương Lệ Na về đến nhà thì đã th chiếc ô tô của bạn trai đậu ngay trước cổng. Cô vội vàng chạy vào trong thẳng xuống nhà bếp vì nghe tiếng nói chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-67-buong-tay-qua-khu-1.html.]
Đập vào mắt cô là một bàn ăn khá thịnh soạn, cá, thịt, rau x và hải sản. Mùi thức ăn bay lên thơm nức mũi khiến bụng cô cũng cồn cào.
- Ba, Chấn Kiệt.
- Ừ, vào ăn luôn con. Tất cả những món này là Chấn Kiệt mang tới đ. – Khương Đức Sương vui vẻ đưa tay vẫy gọi cô.
- nấu ? – Khương Lệ Na tiến lại gần, khắp một lượt và hỏi.
- cũng định sẽ nấu nhưng làm về muộn quá nên nhờ đầu bếp nhà nấu mang đến. – Hà Chấn Kiệt gãi đầu, cười gượng.
Cả ba nh chóng cầm đũa lên và bắt đầu dùng bữa. Khương Lệ Na ăn tới món nào thì khen món đó. Cô biết chồng tương lai của là một quý bận rộn, riêng việc bê m món này đến đây cũng khiến cô cảm động lắm , kh cần tự vào bếp nấu đâu.
cô ăn ngon lành, cũng th vui trong lòng. Cảm giác làm về được dùng bữa với yêu thật là hạnh phúc, bao mệt mỏi cũng tan biến.
Cô giống như là viên thuốc bổ của vậy. Yêu cô, mới cảm nhận được sức mạnh của tình yêu, cái mà trước đây, chỉ cho rằng là một lý thuyết đẹp đẽ, kh thực.
- Thưa bác, lát nữa cháu xin phép đưa Lệ Na dạo ạ. – Hà Chấn Kiệt lễ phép lên tiếng.
- Ừ, cháu cứ đưa nó , lên rừng hay xuống biển gì cũng được. Bác yên tâm khi giao con gái cho cháu.
Khương Lệ Na suýt chút bị nghẹn khi nghe ba tuyên bố như vậy. Cơ mà cô hạnh phúc lắm, ba cô và thể hòa hợp với nhau như vậy thật là tốt, kính trọng , quý mến , cô chỉ cần thế thôi.
Bữa ăn kết thúc, giành phần dọn rửa, bảo cô lên phòng tắm thay đồ. dự định sau khi đón cô về dinh, sẽ thuê vài giúp việc để chăm sóc cho ba cô, hoặc là thể đến ở rể nhà cô cũng được.
biết cô thương và lo lắng cho Khương Đức Sương nên kh ngại chuyện dọn đến đây đâu. Ba mẹ dù gì vẫn còn trai và nhiều làm lâu năm kề cận.
Cả hai rời khỏi nhà khi đồng hồ đã ểm tám giờ tối. Hà Chấn Kiệt lái xe đến c viên gần đó theo mong muốn của Khương Lệ Na.
Cô kh muốn hòa trong kh khí xô bồ nhộn nhịp tại các tụ ểm vui chơi giải trí của chốn đô thành này, chỉ muốn đắm trong kh gian tĩnh lặng, yên bình mà thôi.
nắm l bàn tay mảnh khảnh của cô, cùng cô dọc theo những con đường nhỏ chạy ngoằn ngèo trong c viên rộng lớn. cũng kh thích ồn ào, muốn đến những nơi như thế này, nơi mà thể nghe rõ cả tiếng bước chân lẫn tiếng thở của yêu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.