Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 86: Thời Gian Quý Giá - 2
Bàn tay Hà Chấn Đ vươn ra, chơi vơi giữa khoảng kh. Cứ mỗi lần chỉ th tấm lưng gầy cô đơn của cô là lại kh kiềm lòng được. kh thể quên cô, càng kh thể ngừng yêu cô. càng cố che đậy thì ngọn lửa tình trong tim càng bùng cháy mãnh liệt.
- Ngon kh? – vội thu tay về và lên tiếng ngay khi th cô quay đầu lại.
- Dạ ngon, vậy mà ngán ?
- Ừ, lâu lâu cũng nên đổi món chứ.
Th Hà Chấn Đ chống tay, ý định nằm xuống, Khương Lệ Na vội vàng chạy đến giúp . Cô vòng tay đỡ l lưng và bảo thả lỏng cơ thể, đừng gồng. Ở cự ly quá gần, thể ngửi được hương thơm quen thuộc từ cô.
Giây phút đầu vừa đặt xuống gối, ánh mắt họ chạm nhau, yêu thương và đau xót là tất cả những gì họ thể th trong mắt đối phương.
- Khi nào mỏi thì cứ gọi em, đừng tự trở mà động vết thương.
- biết .
Cô thu tay về, kéo chăn đắp lên nửa đến sô pha ngồi. Cô muốn xin cho xem thử các vết thương trên lưng nhưng kh dám mở miệng.
Lúc đó, Hà Chấn Đ chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi trắng nên cánh quạt đã cắt sâu vào lưng , giá như mặc thêm cái áo vest thì đã đỡ.
Vốn dĩ cô định thức c nhưng sau khi ngả lưng xuống sô pha thì cô ngủ quên luôn, kh hay biết rằng đàn đẹp trai vẫn còn thức và cứ ngắm cô mãi kh thôi.
Mãi gần ba giờ chiều, Khương Lệ Na mới giật tỉnh giấc. Cô hốt hoảng khi th Hà Chấn Đ đang nhích từng bước về giường và nh chóng chạy đến, đỡ l cánh tay , dìu .
- kh gọi em?
- tự được mà, kh xa được thôi, lòng vòng trong phòng thì kh .
ra ô cửa kính, th trời đã nhạt nắng, liền đề nghị cô kiếm cái xe lăn, đẩy xuống khuôn viên bệnh viện hóng chút gió trời cho tâm tình bớt bức bối.
thể nhốt trong văn phòng cả ngày mà kh th khó chịu nhưng kh thích ở trong phòng bệnh chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-86-thoi-gian-quy-gia-2.html.]
Khương Lệ Na vâng dạ chạy bay chạy biến. Bộ dạng đáng yêu của cô khiến th như trẻ lại, cô kh khác gì một cuốn sách, mỗi trang lại mang đến cho ta một cung bậc cảm xúc riêng, vui, buồn, yêu, ghét, thậm chí phiền phức, đủ cả.
Sau hết mười lăm phút, cô nàng cũng đã đưa được Hà Chấn Đ xuống khuôn viên bệnh viện. Cô đẩy xe đến dưới tàn cây để bóng mát dù rằng mặt trời vẫn đang bị đám mây đen che khuất, kh biết bao giờ mới ló ra.
Cả hai đều yên lặng, ngắm những nhành cây ngọn cỏ đang rung rinh trong gió. Hà Chấn Đ thể ngửi được hương thơm thiếu nữ của yêu quyện vào làn gió đ se lạnh. Cô ngồi trên ghế đá, dời tầm mắt từ luống hoa lên áng mây xa xăm, lòng nặng trĩu buồn.
- Lúc làm lại chắc Triệu Thu cũng quay lại c ty nhỉ? – Cô hỏi.
- lẽ vậy. - Cổ họng nghẹn đắng khi trả lời.
- Chấn Đ, cảm ơn vì đã cứu em.
Cuối cùng, Khương Lệ Na cũng l hết can đảm, quay sang và . Dẫu kh muốn rơi lệ nhưng cô kh ều khiển được tuyến nước mắt của . Những giọt nước mắt mặn đắng thi nhau rơi xuống, ướt đẫm gương mặt xinh đẹp.
- một nhà cả, kh cần khách sáo.
Dẫu Hà Chấn Đ muốn dùng tay lau nước mắt cho cô, muốn ôm cô vào lòng và ủi an cô nhưng bức tường thành của đạo đức đã ngăn lại. biết cô còn yêu , cô biết còn yêu cô, họ tỏ lòng nhau nhưng như vậy cũng chẳng nghĩa lý gì cả. biết một hành động nhỏ nhạy cảm trong lúc này sẽ khiến cả hai trượt dài xuống con dốc phi đạo đức.
Hành động gạt nước mắt của Khương Lệ Na đã rơi vào tầm mắt của Hà Chấn Kiệt. đứng cách đó kh xa nhưng những bụi cây hơi rậm đã che khuất .
Vốn dĩ xong việc sớm, định đến trò chuyện cùng trai một lúc, chờ Liêu Bích Linh vào mới đưa Khương Lệ Na về, nào ngờ trên phòng trống trơn, xuống th họ nên vội vàng chạy xuống đây.
- kh nên xuất hiện lúc này, khiến cô thêm khó xử.
Cuối cùng, Hà Chấn Kiệt chọn cách quay vì nghĩ cho cô. Cái gọi là tình cũ khó nói, nói quên kh dễ quên, nói hận kh hoàn toàn là hận.
Ánh nắng chiều gay gắt dần lộ ra, chiếu lên tấm lưng cô quạnh của đàn . Tr kh khác gì một lữ khách độc hành, kh giống vừa mới đính hôn.
M hôm nay, cô ở bên nhưng thể nhận ra nửa hồn cô đang phiêu diêu trong bệnh viện. Thế nên khi việc cần Liêu Bích Linh quay về xử lý, mới cố tình bảo cô thay ca. biết cô ều muốn nói vói trai , như lời cảm ơn chẳng hạn.
Cùng lúc này, Hoàng Thi Vịnh cũng vừa bước vào phòng bệnh. th bên trong trống trơn, bà liền gọi cho Hà Chấn Đ và khi biết đang hóng gió dưới khuôn viên, bà lập tức chạy xuống. Ban nãy, bà đã đến khách sạn Royal City và bà nhận ra đã bị lừa suốt hơn một tuần qua.
Chưa có bình luận nào cho chương này.