Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 91: Anh Chàng Thích Làm Nũng - 1
Lúc Trịnh Hàn đến nơi, Hà Chấn Kiệt đã nhâm nhi hết hai ly rượu vang.
Tên bác sĩ nheo mắt đẹp trai đang ngồi một trong căn phòng lớn, ánh sáng và bóng tối tr nhau vì chỉ một vài bóng đèn màu nhỏ được bật, lúc sáng, lúc tắt, luân phiên nhau.
- kh bật đèn, muốn cận thị hả? – Trịnh Hàn ngồi xuống cạnh Hà Chấn Kiệt, vỗ nhẹ vào vai và nói.
- Kh muốn rõ biểu cảm trên mặt . – Hà Chấn Kiệt cười nhẹ, rót rượu vào ly cho bạn.
- tâm sự ?
Giọng Trịnh Hàn trở nên nghiêm túc, kh còn vẻ bỡn cợt nữa. Trong mắt , Hà Chấn Kiệt kh dây thần kinh ều khiển nỗi buồn, hơn nữa, còn sắp kết hôn và tập đoàn Hoa Vinh đang trên đà phát triển, thể chuyện buồn vào lúc này chứ?
- Chỉ uống cùng thôi nhé. Tâm sự này kh nói ra được.
Hà Chấn Kiệt chạm nhẹ ly vào ly bên cạnh và đưa lên môi, nhấp một ngụm. Dòng chất lỏng nồng nàn chảy vào cơ thể khiến nỗi buồn trong càng lên ngôi.
đã dặn lòng chấp nhận trai là một phần kh thể xóa bỏ trong ký ức, trong tim cô nhưng chẳng hiểu lúc th những dòng chữ , lại trở nên vô cùng ích kỷ.
thằng bạn cứ uống hết ly này lại đến ly khác, Trịnh Hàn cũng muốn ngăn cản nhưng biết đây là cách duy nhất và cũng là cách tệ nhất để Hà Chấn Kiệt xoa dịu nỗi buồn. Lẽ nào và cái cô vợ chưa cưới kia cãi nhau ?
Tr kh giống một gã sẽ cãi nhau với phụ nữ của . là kiểu sẵn sàng cãi nhau với cả thế giới nhưng sẽ luôn nhượng bộ cô gái yêu.
Ánh đèn trong căn phòng cứ chớp tắt liên tục và bên ngoài quán rượu, dòng xe lưu th cũng thưa dần theo nhịp thời gian trôi.
Khi chai rượu thứ hai đã cạn cũng là lúc Hà Chấn Kiệt bảo Trịnh Hàn nhấn chu gọi phục vụ vào th toán. dựa hẳn ra sô pha vì kh thể nào ngồi vững được nữa.
- đưa về nhà nhé. – Trịnh Hàn cố dùng giọng dễ nghe nhất để nói với gã say bên cạnh .
- Kh, về Empire.
- Được.
gật đầu choàng tay qua vai , dìu rời phòng. biết tửu lượng kh thấp, nếu là bình thường, ba chai vang cũng chưa chắc hạ gục được . Chỉ vì chuyện buồn nên mới nh say như vậy. Tâm lý ảnh hưởng đến cơ thể nhiều, đôi khi chỉ cần nhấp một ngụm rượu khi đang sầu thôi là cũng đủ gục ngã .
- Lệ Na, Lệ Na..
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-91--chang-thich-lam-nung-1.html.]
Nghe tên con gái phát ra từ miệng thiếu gia, Trịnh Hàn khẽ nhếch môi cười. đoán sai đâu chứ, việc buồn ít nhiều gì cũng liên quan đến cô nàng.
bộ dạng mềm oặt của Hà Chấn Kiệt trong gương chiếu hậu, Trịnh Hàn chẳng yên lòng khi để qua đêm một trong khách sạn. Thế nên, tấp xe vào lề, nhoài ra sau, lục lọi túi quần , l ra chiếc ện thoại xịn xò.
- À, chào cô Lệ Na, là bác sĩ Trịnh Hàn đây, chồng tương lai của cô say quá, cô đến với cậu nhé, đang đưa cậu về khách sạn Empire. – Trịnh Hàn vội nói ngay khi nghe bên kia bắt máy.
- Vâng ạ, đến ngay.
Khương Lệ Na vội đặt ện thoại xuống và nh chóng thay bộ đồ ngủ ra, mặc váy vào chạy sang phòng ba , th báo cho biết, sau đó bắt ta xi đến khách sạn Empire.
Cô tự hỏi Trịnh Hàn vẫn còn tỉnh như sáo mà Hà Chấn Kiệt lại say đến mức kh tự gọi cho cô được.
Chiếc ta xi đưa cô đến thẳng khách sạn Empire. Thế nhưng, khi đẩy cửa, bước vào phòng, cô chẳng th ai bên trong cả.
Đang định l ện thoại gọi cho Hà Chấn Kiệt thì cô nhác th Trịnh Hàn đang dìu bước ra thang máy, tiến về phía cô. cái dáng xiêu vẹo của chồng tương lai mà cô kh tin nổi đó là .
- uống nhiều dữ vậy ạ? uống cùng ? – Cô vội chạy đến, đỡ giúp Trịnh Hàn một tay và hỏi.
- Vâng, cậu uống cùng nhưng uống nhiều hơn . Ban nãy, nghe cậu gọi tên cô nên đánh liều gọi cô đến đây. – Trịnh Hàn thật thà đáp.
Sau khi đặt Hà Chấn Kiệt lên giường ngay ngắn, Trịnh Hàn liền cúi chào và xin phép ra về. còn bắt ta xi trở lại quán rượu để lái con xe yêu quý về.
c nhận là xe của Hà Chấn Kiệt chạy sướng nhưng vẫn thích xe của hơn, cảm giác thân thuộc, kh xa lạ.
Đáng lẽ đã đưa đến khách sạn sớm hơn nhưng tại buồn nôn, hại dừng lại hai lần vì kh muốn cái xe sang bốc mùi.
Khương Lệ Na khóa cửa lại, tiến đến cạnh Hà Chấn Kiệt. Cô thở dài một tiếng giúp cởi chiếc áo thun ra, sau đó l nước ấm lau mặt cho . Cô kh muốn cảm giác rít rát khiến khó ngủ.
Khoảnh khắc chiếc khăn mềm mại chạm vào mặt , Hà Chấn Kiệt liền mơ màng mở mắt.
- Lệ Na, là em ?
- Chứ tưởng là cô nào? Đừng quậy nhé, nằm im để em lau cho dễ ngủ. – Cô mỉm cười, lực tay hơi mạnh khiến má lún vào.
Hà Chấn Kiệt lúc này kh khác gì con cún con, ngoan ngoãn làm theo lời cô, cô bảo lăn qua trái thì lăn qua trái, cô bảo nghiêng qua thì nghiêng qua . Trái tim vốn đang bị tổn thương nặng nề vì m dòng chữ kia giờ đây đã được xoa dịu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.