Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 93: Ngày Hạnh Phúc Cuối - 1

Chương trước Chương sau

Chỉ còn một tuần nữa, hôn lễ giữa Hà Chấn Kiệt và Khương Lệ Na sẽ được cử hành, và cũng chỉ còn một tuần nữa, Trần Triệu Thu sẽ trở lại vị trí của , ều đó đồng nghĩa với việc Khương Lệ Na sẽ kh còn là trợ lý cho Hà Chấn Đ nữa.

Khoảng thời gian qua, giữa cô và Hà Chấn Đ xảy ra kh ít chuyện, yêu thương, ghét bỏ đều cả nhưng đến cuối cùng, cô biết vẫn đối xử tốt với , tận tâm chỉ bảo cho cô các vấn đề liên quan đến c việc c sở. Thế nên, cô cảm th bùi ngùi khi sắp đến giờ phút rời khỏi văn phòng tổng giám đốc.

- Chiều mai thư mời dự tiệc tất niên của c ty đầu tư SM. – Khương Lệ Na cầm mời lên và nói.

- Ừ nhỉ. Xém chút quên mất, cứ nghĩ chủ nhật thì được rảnh. – nói, tay vẫn thao tác liên tục trên bàn phím máy tính.

Khương Lệ Na cười buồn, đặt tấm thiệp xuống tiếp tục sắp xếp hồ sơ. Cuối năm nay, cuộc đời cô sẽ bước sang một trang mới, cô sẽ kết hôn, sẽ làm mẹ.

M hôm nay, Hà Chấn Kiệt càng bám l cô hơn, cứ mỗi chiều tan làm, đều đống đô tại nhà cô cho đến tối mịt, cùng cô vẽ nên những dự định tuyệt đẹp trong tương lai.

Chỉ là, tại khi bất chợt bắt gặp dáng vẻ cô đơn của Hà Chấn Đ, trái tim cô vẫn nhói đau như vậy. Cách đây một tuần thôi, trong bữa cơm gia đình, khi Hà Chấn Kiệt hỏi kh mời bạn gái đến chơi thì cho biết đã chia tay Liêu Bích Linh vì những khác biệt trong tính cách, kh thể dung hòa.

- Ngày mai, mời ai làm bạn đồng hành chưa? – Cô l hết cản đảm, ngẩng đầu và hỏi.

- Kh cần đâu, thường thì cũng kh khiêu vũ khi tham dự tiệc, đến ngồi buôn chuyện cùng m lão già là được .

cũng ngẩng đầu lên, mỉm cười nói lại cúi xuống nh. cảm giác như cô đang thương hại vậy.

Vốn dĩ định sau hôn lễ của Hà Chấn Kiệt mới th báo cho họ biết đã chia tay Liêu Bích Linh, thế nhưng, cảm th nói ra sớm một chút cũng kh ảnh hưởng gì đến chuyện kết hôn của em trai và cô cả.

Cô khẽ thở dài, vào khoảng kh. Ngày đó, cũng vì th và Liêu Bích Linh đến khách sạn mà cô đã thành c rũ bỏ niềm hy vọng còn sót lại để chấp nhận tình cảm của Hà Chấn Kiệt. Cô ngờ đâu và cô lại như bèo nước gặp nhau.

Cứ mỗi khi nhớ lại cảnh bật khóc và nói rằng chưa bao giờ hết yêu cô là trái tim cô quặn thắt. chăng đó là lý do khiến và Liêu Bích Linh dừng lại. chăng vì tim vẫn còn lưu luyến bóng hình cũ nên kh thể miễn cưỡng bên cạnh chấp nhận ều đó.

Những suy nghĩ dồn dập khiến đầu cô hơi đau. Cô tự hỏi bản thân đang mang trọng tội khi sắp làm vợ Hà Chấn Kiệt nhưng vẫn chưa thể quên được yêu xưa.

Kh cô kh muốn quên mà là quên kh được, một cơn gió thoảng, một chiếc lá rơi cũng khiến cho ký ức ngọt ngào lẫn đắng cay ngày cũ tìm về, dày vò cô từng giây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-93-ngay-h-phuc-cuoi-1.html.]

Kim đồng hồ vô tình quay và khi giờ tan ca đến, Khương Lệ Na lại đưa mắt đang đang miệt mài phê duyệt các hồ sơ, văn kiện.

Trưa nay, cô đặt đồ ăn cho ra ngoài ăn cùng Hà Chấn Kiệt, thế nhưng, khi cô quay lại thì phần thức ăn chỉ vơi một nửa.

- Chấn Đ, kh về ? – Cô lại l hết can đảm để hỏi.

- Em về trước , sắp xong , .

- Vậy em trước nhé.

Tuy dán mắt vào xấp hồ sơ và kh cô khi trả lời nhưng khi tiếng gót giày nhỏ dần cũng là lúc chầm chậm ngẩng đầu, hướng đôi mắt buồn mênh mang ra phía cửa, nơi bóng dáng th mảnh của cô gái yêu đang khuất dần.

Chẳng từ nào thể diễn tả tâm trạng của lúc này, lạnh, trống trải và gần như mất phương hướng.

- Mưa ?

vội vàng rời ghế, chạy đến cạnh ô cửa kính và tr xuống khoảng sân đang dần bị những hạt mưa làm ướt. Những chiếc ô đủ màu chen chúc nhau tạo nên một khung cảnh thơ, tình và buồn man mác.

nhớ cô , nhớ ngày tháng êm đềm dưới ngôi trường đại học, nhớ những đêm mưa ở căn phòng trọ tồi tàn , cô như ngọn nến sưởi ấm cả gian phòng, ngoan ngoãn nghe mắng cô là đồ ngốc, cười vui vẻ khi được chỉ cách giải toán tựa đầu vào vai , ra màn đêm tĩnh mịch ẩm ướt, cùng dệt nên giấc mộng đẹp về tương lai.

- Lệ Na, chúng ta còn ngày mai kh? .. làm bây giờ đây? biết làm với bản thân đây?

Hạt mưa vô tình tạt vào cửa kính, dường như đang cố đưa hơi lạnh vào bên trong căn phòng vốn đang lạnh lẽo. Những giọt nước đuổi nhau, hòa thành từng đường ngoằn ngèo, chảy xuống trước mắt .

Trên gò má đàn , lệ đã thấm ướt từ bao giờ. Nước mắt của rơi vì hạnh phúc được m lần, còn lại là toàn vì đau xót cho chính .

Phía bên dưới, Khương Lệ Na đột nhiên cảm giác như ai đó đang quan sát nhưng vì Hà Chấn Kiệt bên cạnh nên cô kh tiện tìm kiếm ánh mắt .

Mưa luôn biết cách khiến cho buồn, những lúc tâm trạng đang vui vẻ nhưng chỉ cần một cơn mưa trút xuống là những nỗi buồn trong quá khứ lần lượt kéo về, êm đềm và da diết.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...