Người Trong Hình Nền
Chương 4
dậy, chống tay lên đùi, bước nhanh về phòng, chẳng thèm lấy một cái.
Tần Thư Phàm trừng mắt theo bóng lưng , giận dữ đập đập lên ghế sofa, lẩm bẩm:“ mua cho em… mua cho em… Tần Phàm Châu đồ đáng ghét, chờ đấy mà xem…”
Tần Thư Phàm mời xuống sofa, rót cho một tách .
đó, đối diện với hai vị phụ , cả ba cứ tròn mắt mà ai gì, khí chút ngượng ngập.
quyết định phá tan bầu khí gượng gạo bằng một đề tài “an ” chính con trai họ.
Dù gì cũng tới , tranh thủ mách lẻo chút cho đỡ ngứa miệng.
chuyển sang giọng điệu chuyên dùng khi trò chuyện với phụ : “Bạn Thư Phàm học ở trường ngoan, chỉ nhiều một chút… hiện tại ‘ chuyện’ bay mất… chín bạn cùng bàn …”
Câu còn xong, một múi quýt bất ngờ nhét miệng :“Cô Linh chắc nhiều nên khát ? Ăn miếng quýt ạ, con bóc đó.”
cúi mắt , bắt gặp ánh oán trách lấp lánh đứa trẻ kiểu “Cô mà con nữa coi chừng”.
Toang … hình như cũng sắp lọt blacklist đây…
Tần Thư Phàm nhảy phóc xuống khỏi ghế sofa, kéo cái laptop đặt bàn về phía .
Mở máy.
còn kịp phản ứng thì màn hình sáng rực lên.
Hình nền hiện chính ảnh .
Tần Thư Phàm “ồ” lên một tiếng đầy khoa trương, ba tò mò ghé đầu theo… đầu , vẻ mặt đầy kinh ngạc.
lúc đó, Tần Phàm Châu từ phòng bước .
Tần Thư Phàm giả bộ ngạc nhiên hết cỡ, chu môi thành hình chữ “O”: “Ủa, ơi?!”
“ máy tính lấy ảnh cô Linh làm hình nền ? Bí mật kiểu … khó đoán ghê á!”
5
Tần Phàm Châu sải bước tới gần, ánh mắt lướt nhanh qua mặt lập tức , tai đỏ ửng, rõ ràng.
đoán do em trai làm mất mặt.
Đừng bỏ lỡ: Bị Cướp Ruộng Đuổi Khỏi Nhà, Ta Dẫn Đệ Muội Phất Lên, truyện cực cập nhật chương mới.
Quả nhiên, một lời, đưa tay đậy mạnh màn hình laptop xuống, phát tiếng “cạch” nặng nề.
khẽ cau mày, … gõ nhẹ lên đầu Tần Thư Phàm một cái, nặng nhẹ:“Ai dạy em tự ý xem đồ khác mà xin phép hả?”
“Còn ai dạy em tự tiện lấy ảnh khác làm hình nền? Em hỏi cô Linh xem đồng ý ?” B .ap c,a.i da.ng ye.u
Tần Thư Phàm đạt mô hình xe tăng, tâm trạng đang dỗi sẵn, liền ưỡn ngực chống nạnh, lớn giọng cãi , như thể sẽ về phía nó .
Tần Phàm Châu sững, môi mím , há miệng như định gì… thôi.
Cứ như … trúng tim đen.
Làm giáo viên mà kỹ năng xử lý tình huống tụi mà đem showbiz thì cũng đủ debut đó.
lập tức chen cứu vãn tình hình: “ thể ảnh mạng thôi mà, trùng hợp giống cô thôi, chắc cô thật .”
Tần Thư Phàm gấp gáp phản đối: “Cô Linh! Chính cô mà! Hai con mắt con nhận ngay! Với con cho cô , ảnh thầm”
“Tần Thư Phàm.”
Tần Phàm Châu nghiêm giọng gọi thẳng cả họ tên, âm điệu tròn vành rõ chữ, đầy cảnh cáo.
Xem thêm: Đệ Nhất Đồng Thuật Sư (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tần Thư Phàm , co rụt cổ , lập tức im bặt.
Ba nó thì vẫn đang mù mờ hiểu gì, mặt mày đầy bối rối.
Họ liếc , liếc sang và Tần Phàm Châu, trong ánh mắt thêm chút gì đó… khó diễn tả.
Tần Phàm Châu đưa chiếc máy tính mà mua cho , giọng bình tĩnh trở , phần khách sáo:“Xin , làm cô mất công đến tận nơi lấy máy. Cô mở kiểm tra thử xem vấn đề gì .”
sợ nếu cứ tiếp tục ở , Tần Thư Phàm tiếp tục bịa chuyện lung tung, chỉ rời càng nhanh càng .
nhận lấy laptop, mở , với : “Cảm ơn nhé, còn chút việc, đây.”
bước .
Tần Thư Phàm đuổi theo: “Cô Linh, bây giờ khuya , một về an lắm, để tài xế nhà cô đưa cô về nhé?”
Quả thật khu vực nhà họ khó bắt xe, trạm tàu điện ngầm thì xa.
từ chối.
Chỉ … lúc lên xe, cầm lái chú tài xế.
Mà Tần Phàm Châu.
: “???”
Thấy vẻ mặt đầy thắc mắc , chủ động giải thích: “ ghé đồn công an nộp một bản báo cáo, tiện đường đưa cô luôn. ý gì khác. thích cô, đừng nghĩ lung tung.”
“Còn cái hình nền… tải mạng, đó cô. Xin , sẽ đổi.”
vẫn thấy gì đó , nghĩ vài giây hỏi : “ mật khẩu mở máy sinh nhật thì giải thích?”
“199999? Ai quy định đó sinh nhật chứ? Dễ nhớ thôi.”
“…”
Ờ, thì tự ảo tưởng thôi.
“Thắt dây an .”
giọng nghiêm túc như đang làm nhiệm vụ. đó gì thêm nữa, chỉ chăm chú lái xe.
Suốt quãng đường, cả hai chúng đều im lặng.
Xe dừng khu chung cư nhà . cảm ơn mở cửa bước xuống.
vài bước, bỗng mở cửa xe bước theo, nhanh chân tới bên cạnh .
Chưa có bình luận nào cho chương này.