Người Trong Mơ Mỗi Đêm
Chương 10
10
Câu giống như một câu thần chú phá vỡ ảo cảnh.
Liên tục mấy hôm liền, còn mơ thấy Cố Châu Nhiên nữa.
Trong công ty, Tiểu Nghiên hỏi: “Dao Dao, dạo trông lắm, thất tình ?”
khựng , cảnh tượng từng đêm bên Cố Châu Nhiên trong giấc mơ lượt hiện lên, cho đến lúc chia xa.
lơ ngơ trả lời: “Xem như .”
Mỗi lúc lén lút trong giờ làm, kìm mà về phía phòng giám đốc.
thấy biến mất trong mơ vẫn còn tồn tại ở thế giới thực, hiểu chút an ủi. Dù rõ, khi giấc mơ kết thúc, giữa chúng sẽ chẳng còn liên quan gì nữa.
hiểu , mấy hôm nay, Cố Châu Nhiên càng lúc càng nghiêm khắc.
Dù thành công việc , đều thể tìm lý do gọi văn phòng, chất vấn mấy vấn đề vụn vặt.
trả lời qua loa vài câu, vẻ hài lòng, bảo về tiếp tục làm việc.
Thật khó hiểu.
Tiểu Nghiên ghé tai nhỏ: “Dạo bộ phận làm ăn vẫn mà, Giám đốc Cố càng lúc càng khó tính thế?”
bĩu môi: “Ai .”
càng lúc càng chắc chắn, Cố Châu Nhiên trong giấc mơ chỉ sản phẩm tưởng tượng mà thôi vì quá khác với con thật ngoài đời.
thì, mau quên trong mơ .
Ngày mưa, tăng ca.
Rời công ty thì thấy vẫn còn đang làm việc. Qua tấm kính, thấy , bỗng nhớ tới buổi tối cũng tăng ca, xuất hiện trong mơ và lời xin với .
vội lắc đầu, tăng tốc rời khỏi toà nhà.
đến cửa mới nhận mưa lớn. mang dù, đành sảnh chờ mưa ngớt.
lưng vang lên tiếng bước chân gõ giày xuống sàn.
đầu theo phản xạ thấy Cố Châu Nhiên đang về phía cửa.
vội mặt , nghĩ thì cảm thấy vô duyên, nên lúng túng đầu : “Giám đốc Cố…”
Đừng bỏ lỡ: Nữ Chiến Thần Xuyên Không, truyện cực cập nhật chương mới.
gật đầu, xem như đáp .
cách chừng một mét, ngẩng đầu mưa rơi mỗi lúc một nặng hơn, nghiêng đầu , khoé môi nhếch lên như mà :
“ mang dù ?”
ngẩn .
nên thật ? Liệu mời chung dù ? Mà nếu mời, nên nhận lời?
Khi còn đang đắm chìm trong đủ kiểu kịch bản nội tâm, Cố Châu Nhiên :
“Trùng hợp ghê, cũng mang.”
…Thôi .
cúi đầu, nên gì cho .
với Cố Châu Nhiên hiếm khi một ở ngoài công ty. Cảnh hai trú mưa thế khiến khỏi nhớ đến vô đêm cạnh trong mơ.
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh Quân Hôn: Mang Song Thai Theo Chồng Tòng Quân Khiến Cả Đại Viện Ghen Tị đang nhiều độc giả săn đón.
đưa tay xem giờ, ống tay áo kéo lên hai tấc, để lộ cổ tay cùng chiếc đồng hồ thép.
Ánh mắt kìm mà liếc sang bàn tay thon dài rõ khớp từng vuốt nhẹ mái đầu bao trong mơ.
Phát hiện ánh , Cố Châu Nhiên hỏi:
“ ?”
vội cụp mắt: “… gì.”
gian im lặng vài phút.
đột nhiên mở miệng: “Dạo em làm việc khá .”
khựng .
kiểu làm sếp quen , mở miệng câu nào cũng xoay quanh công việc.
“.” – đáp nhạt.
đó chúng trò chuyện về vài vấn đề công việc. thì liên tục chú ý mưa ngoài trời.
Thấy mưa nhỏ dần, sốt ruột rời , vội vàng :
“Mưa bớt ạ.”
bước một bước, Cố Châu Nhiên bỗng gọi , khoé môi nhếch lên như :
“Tóc em gì kìa.”
“Hả?”
đột ngột đưa tay , đầu ngón tay lướt qua tóc bên tai .
Nơi chạm nhẹ, bỗng bốc lên một luồng nhiệt như cháy rừng, mặt đỏ bừng bừng.
đưa một mảnh giấy vụn: “Chắc lúc xé tài liệu dính.”
rõ ảo giác , mà cứ cảm thấy ánh mắt đen thẫm ẩn chứa chút gì đó tinh quái.
vội né ánh mắt : “Cảm… cảm ơn. …”
“Chờ chút.” – gọi , lục túi lấy một vật đưa cho :
“Ô.”
sững sờ đến mức nên lời, mãi mới lắp bắp:
“ cũng …”
nhét ô tay , híp mắt, khóe môi cong lên nụ tinh quái hệt như con cáo đạt mục đích giọng trầm thấp lười biếng:
“ quên mất.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.