Người Trong Mơ Mỗi Đêm
Chương 19
19
Câu đó khiến hình luôn.
đơ mất một lúc mới phản ứng .
thể để chiếm thế thượng phong !
gọi :
“Giám đốc Cố.”
khựng :
“Ừm?”
ngọt ngào:
“Chồng tối nay nhà.”
Bên đột ngột im lặng.
vẫn tươi rói:
“ qua nhà ?”
Đối diện vẫn một lặng, mãi mới nghẹn hai chữ:
“Đợi .”
lập tức cúp máy.
cổng công ty, bóng dáng quen thuộc bước từ sảnh lớn, qua giao lộ ánh đèn mà sải bước về phía , cảm giác như một cảnh trong quá khứ.
Xem thêm: Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hồi đó vẫn đang buồn vì phát hiện trong mơ, đau lòng vì tình cảm đơn phương vô vọng.
, thời gian và gian lồng ghép, thực sự phá tan ranh giới giữa mơ và thực, mang theo vui sướng và quyết tâm, về phía .
mặt , cúi dịu dàng, khẽ :
“Chúng về nhà thôi.”
(Chính văn )
________________________________________
[Phiên ngoại: Ngôi miếu nhỏ]
khi ở bên Cố Châu Nhiên, điều khiến tò mò nhất chính rốt cuộc vì chúng cùng mơ thấy ?
Trao đổi thông tin xong, phát hiện cũng từng đến ngôi miếu nhỏ vô danh để cầu duyên.
Thế hai đứa quyết định miếu trả lễ.
Khó khăn lắm mới leo núi băng rừng tìm đến nơi, ai ngờ miếu đóng cửa từ lâu vì tới viếng.
hiểu:
“Miếu linh như , bỏ hoang?”
Cố Châu Nhiên kiên nhẫn đáp:
“ lẽ vì cách ‘kéo tơ duyên’ nó quái dị, khéo biến thành phim kinh dị lúc nửa đêm.”
gật đầu liên tục:
“Chuẩn luôn, lúc đầu em gần như phát điên vì , còn đạp xuống giường!”
“ .” – xoa đầu – “ em đạp thì cứ đạp, tuyệt đối phản kháng.”
hừ một tiếng.
Khi xuống núi, chợt nhớ điều gì đó, liền hỏi:
Bạn thể thích: Chồng Giả Vô Sinh - Tôi Bỏ Trốn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Cố Châu Nhiên, lúc đó nhận em trong thang máy ? Em vì thấy cổ hai nốt ruồi nên mới nghi từ ngày đầu tiên đến cơ.”
sờ cổ :
“ nốt ruồi ?”
: …
soi gương bao giờ hả?
trầm ngâm một chút:
“Hôm đó đỡ vai em một cái.”
gật gù.
Chuẩn, chuyện đó.
“ đó nhận luôn.”
: ?
“ nhận ?”
nheo mắt , mờ ám:
“Cảm giác tay.”
: …
“Dù gì cũng cùng giường gối bao lâu .”
: …
“Cho nên…” – mặt tỉnh bơ bậy – “Khi nào thì em định cho cơ hội nữa đây?”
mặc kệ, đầu xuống núi.
Ai ngờ trượt chân ngã một cú.
Cuối cùng đoạn đường còn , Cố Châu Nhiên cõng hết.
Khi xuống đến chân núi, trời tối đen, chỉ còn vài ngọn đèn đường nhấp nháy cách xa .
Cố Châu Nhiên hỏi:
“Chắc đến nửa đêm mới về tới thành phố, em buồn ngủ ?”
lắc đầu, khẽ hỏi:
“Gần đây khu nghỉ dưỡng nào nhỉ?”
bỗng khựng .
tiếp tục ngụ ý rõ ràng:
“Ngày mai làm.”
vẫn đáp.
tựa đầu vai , thì thầm:
“Em đang cho cơ hội đấy…”
Im lặng thật lâu, bỗng bật , giọng khàn trầm mang theo rung động từ lồng ngực, còn chút hồi hộp khó nhận :
“ thì… cung kính bằng tuân lệnh?”
()
Chưa có bình luận nào cho chương này.