Người Vợ Cũ Không Thể Chạm Tới
Chương 107:
- đúng là đồ vô ơn. Thật hoang tưởng!
Renee bực bội bước ra khỏi phòng, kh thể ngăn chửi thề thành tiếng.
Cô hẳn là ên . tử tế với ta chứ? Cô đang tự làm tức giận vô cớ. Với ngần thời gian, cô thể về nhà tắm rửa, xem một chương trình và ăn uống.
Lurch đã đợi bên ngoài, và khi th Renee bước ra khỏi phòng tưởng niệm, vội vã chào cô.
- Cô Everheart? lại nh thế?
- đàn vô ơn đó đang buộc tội và làm khó chịu. Tại ở lại?
- thể như vậy được?
Lurch tiếp tục cầu xin một cách vô liêm sỉ.
- Cô biết bản chất của chủ Hunt mà. Ông bướng bỉnh và khắc nghiệt nhưng thực ra kh ý đó. Làm ơn hãy giúp . Thúc giục ăn uống và chữa trị vết thương, nếu kh sẽ kh qua khỏi đêm nay.
- từ chối! ta nói rằng sự sống hay cái c.h.ế.t của ta kh liên quan gì đến ! - Renee nghiến răng, mặt căng thẳng.
- Ôi, kh! chủ Hunt đã ngã xuống... - Lurch hét lên đầy lo lắng.
- Cô Everheart, cứu với! Cứ đà này thì sẽ c.h.ế.t mất!
Renee nhắm mắt lại, dậm chân, và quay lại. Cô nghĩ: “Stefan, kiếp trước hẳn đã nợ ều đó!”
Stefan đã ngã xuống đất. Trán ẩm ướt, chịu đựng cơn đau từ trận đòn roi.
- cô lại quay lại? Cút !
Stefan vẫn kiêu ngạo ngay cả khi yếu đuối như vậy.
- Im ! Đồ ngốc! - Renee trực tiếp lột quần áo của Stefan mà kh nói thêm một lời nào nữa.
Stefan đôi vai rắn chắc với những cơ bắp săn chắc hoàn hảo trên tấm lưng rộng. Những vết roi trên làn da hơi rám nắng của khiến một sức quyến rũ nào đó.
- E hèm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-vo-cu-khong-the-cham-toi/chuong-107.html.]
Renee nuốt nước bọt khi chứng kiến cảnh đó. Cô nuốt nước bọt và g giọng để cố che giấu trái tim đang đập loạn xạ của .
Mặc dù yếu đuối, Stefan đôi mắt tinh tường nhưng đầu óc minh mẫn và dễ dàng thấu sự hấp dẫn của Renee đối với .
- Đàn bà. Lần trước cô thích chạm và véo đến vậy. Cô lại định lợi dụng à? - hỏi với vẻ mặt lạnh lùng.
- Thật là một kẻ tự luyến! nói nhiều quá!
Khuôn mặt Renee thay đổi. Cô tức giận đến nỗi vô tình làm đổ một lượng lớn thuốc mỡ lên vết thương của Stefan.
Stefan cau mày vì đau và đang nhỏ mồ hôi. Chẳng m chốc, một luồng mát lạnh bao qu dần làm dịu cơn đau. Vết thương của kh còn đau nhiều như trước nữa.
Renee tiếp tục ều trị vết thương của , lần này nhẹ nhàng hơn trước. Đôi l mày nhíu lại của Stefan từ từ giãn ra.
Những ngón tay của Renee thon thả và mềm mại. Khi cô vuốt ve lưng , cảm giác như l vũ của đang xù lên, truyền một cảm giác nhột nhạt thẳng vào tim .
- Tuyệt quá! chủ Hunt hiếm khi ngoan ngoãn như vậy, nhưng bà Hunt luôn cách! - Lurch, đang trốn bên ngoài phòng, lặng lẽ vào phòng và lẩm bẩm một .
Trong bốn năm chung sống, đây là lần đầu tiên th chủ và bà Hunt hòa hợp và ấm áp như vậy. Khoảnh khắc phi thường đó khiến rơi nước mắt.
Đột nhiên, Lurch cảm th một luồng khí áp bức từ phía sau. Ông quay lại và gần như lên cơn đau tim.
- Ông… chủ...
- Ông đang làm gì mà lén lút lại giữa đêm thế? - Ông già Hunt hỏi với khuôn mặt lạnh lùng.
- Ông chủ, chuyện... kh như nghĩ đâu. Bà Hunt, bà ... - Lurch lắp bắp, cố gắng giải thích.
Ông già Hunt chỗ khác và nói.
- kh hiểu đang cố nói gì, nhưng kh th gì cả.
Sau đó, già Hunt rời như thể kh chuyện gì xảy ra, nhưng kh thể giấu được nụ cười trên khuôn mặt.
Lúc đó, Lurch đột nhiên nhận ra một ều.
“Thật tuyệt vời! Thật tuyệt vời!” Lurch tự nghĩ. Chiến thuật của Hunt già rõ ràng là sáng suốt. Đúng như mong đợi, bạn càng lớn tuổi, bạn càng trở nên khôn ngoan hơn!
Chưa có bình luận nào cho chương này.